Trọng Sinh Hoán Thân: Ta Làm Chủ Mẫu Vương Phủ
Chương 160:
Thì ra Thẩm Vãn Đường mỗi ngày đều đối mặt với những lời đồn đại vô lý này ? Nàng rõ ràng cảm xúc ổn định, tính cách ôn hòa, chưa từng tự oán tự than, vậy mà những kh rõ chân tướng này lại nói nàng đêm về khóc thành đẫm lệ.
Sau này ra ngoài sẽ kh nói năng lung tung nữa, dù thế nào cũng giữ đủ thể diện cho Thẩm Vãn Đường.
Dù , dù ở nhà hay ra ngoài, nàng thật sự đều đã giữ đủ thể diện cho .
Lãnh Hàn Hạ Vũ
nh, họ đã trở về Vương phủ.
Kết quả vừa vào Tinh Hợp Viện, Sở Yên Lạc liền th một gương mặt lạ, ăn mặc giống hệt !
Nàng chỉ cảm th toàn thân m.á.u dồn lên đỉnh đầu: “Tiêu Th Uyên, nữ nhân này là ai?!”
--- Chương 105: Nàng ta muốn trèo lên giường ngươi! ---
Tiêu Th Uyên cũng kh ngờ Mộ Ca lại ở trong viện của , sắc mặt kh được tốt: “Yên Lạc, nàng đừng hiểu lầm, nàng chỉ là mà phụ vương thuận tay cứu về khi cứu ta. Mộ cô nương, nàng ở trong viện của ta làm gì?”
Mộ Ca với nụ cười dịu dàng trên mặt: “Thế tử đã cứu mạng ta, ta muốn báo đáp Thế tử, cho nên mới tự ý đến dọn dẹp viện tử cho Thế tử.”
“Ta kh đã nói kh cần nàng làm những việc này ?”
“Dù Thế tử nói kh cần ta làm những việc thô nặng này, nhưng ta kh thể thật sự kh làm gì cả! Song thân ta luôn dạy ta, ơn nhỏ giọt đền đáp như suối tuôn, Thế tử là nam tử lương thiện nhân nghĩa nhất mà ta từng gặp, ta làm gì cho Thế tử cũng cam tâm tình nguyện.”
Tiêu Th Uyên nghe nàng nói chút kh lẽ, sắc mặt liền lạnh : “Đi ra ngoài! Sau này viện của ta, nàng đừng bước vào nữa, dưỡng cho lành vết thương trên nàng, nh chóng rời khỏi Vương phủ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-hoan-than-ta-lam-chu-mau-vuong-phu/chuong-160.html.]
Sắc mặt Mộ Ca trở nên tái nhợt: “Cầu Thế tử đừng đuổi ta , ra ngoài ta nhất định sẽ kh sống nổi đâu! Thế tử, ta cái gì cũng làm được, ta khổ gì cũng chịu được, cầu Thế tử giữ ta ở lại Vương phủ , chỉ cần cho ta một miếng cơm ăn một ngụm nước uống, ta liền đội ơn Thế tử lớn lao!”
Cả nàng lung lay sắp đổ, tiến lên muốn kéo ống tay áo Tiêu Th Uyên, nhưng lại bị Sở Yên Lạc tiến lên c lại.
Sở Yên Lạc mỉa mai nàng: “Thì ra là một tiểu nhân vọng tưởng bám víu Thế tử, thật đúng là tầm thường c.h.ế.t được! Mau , nơi đây kh chỗ cho loại nữ nhân thân phận như ngươi giở trò vô lại!”
Sắc mặt Mộ Ca càng tái nhợt hơn, nàng mắt đỏ hoe, yếu ớt mềm mại nói: “Nàng chính là Sở Yên Lạc Sở cô nương được Thế tử yêu nhất ? Sở cô nương, ta nghe nói nàng thấu hiểu nhất nỗi khổ của nữ tử, trước đây còn chủ động đứng ra nói giúp cho những nữ tử yếu đuối bị nam nhân ức h.i.ế.p như chúng ta, ta luôn cảm th, nàng chính là tiên tử xinh đẹp nhất sẵn lòng đối đãi tử tế với nữ tử.”
“Hôm nay gặp được nàng, ta mới biết, lời đồn quả kh sai, nàng thật sự giống như tiên tử cứu khổ cứu nạn vậy, khiến ta vừa đã nảy sinh hảo cảm!”
“Sở cô nương, ta bị bọn cướp ức h.i.ế.p đến mức kh còn cách nào khác, cho nên mới cầu cứu Thế tử, Sở cô nương cũng là từng chịu cảnh bị bọn cướp ức hiếp, chắc hẳn thể hiểu được nỗi đau và sự bất lực của ta. Vẫn cầu Sở cô nương cho ta một con đường sống, để ta ở lại Vương phủ thêm vài ngày !”
Sở Yên Lạc kh ngờ hình tượng mà đã xây dựng trước đây lại phản phệ chính , nàng ta nhất thời bị nữ nhân này chặn họng kh nói nên lời!
Mãi một lúc lâu, nàng ta mới hừ lạnh một tiếng: “Đừng ở đây đội mũ cao cho ta, ta kh cần! Ta th ngươi bị ức h.i.ế.p là giả, muốn quyến rũ Thế tử mới là thật! Cả kinh thành ai cũng biết Thế tử si tình một lòng với ta, ngươi lại cố ý ăn mặc giống ta, cố ý bắt chước ta mặc bạch y dùng dải lụa trắng, ngươi ý đồ gì?”
Mộ Ca nước mắt lưng tròng, nàng nắm chặt xiêm y trắng đơn giản, bi thương vô vàn nói: “Sở cô nương, ta kh hề bắt chước nàng đâu, song thân ta đều bị bọn cướp hại chết, họ mất chưa đầy một tháng, ta mặc bạch y là để vì song thân giữ hiếu mà!”
Sở Yên Lạc tuyệt đối kh ngờ tới lại là đáp án này, cả nàng ta cứng đờ: "Hồ ngôn loạn ngữ! Ngươi rõ ràng là muốn bắt chước ta, để l lòng Thế tử, còn bịa đặt lý do cha mẹ qua đời chịu tang, ngươi kh sợ bị trời đánh !"
Mộ Ca trên khuôn mặt trắng bệch một mảnh thê lương: "Sở cô nương vì lại nghĩ đây là do ta bịa đặt? Ai lại bịa đặt chuyện cha mẹ song vong của ? Giả như cha mẹ ta còn sống, ta làm thể bị lũ đạo tặc ức hiếp? Lại làm thể thảm thiết cầu xin Thế tử thu lưu? Ta chẳng qua là kh còn nhà cửa, kh còn chí thân, nên mới hèn mọn cầu Thế tử ban cho một nơi dung thân."
"Sở cô nương, thì ra căn bản kh hề thương xót kẻ yếu đuối! Ta đã thảm đến nhường này, còn phỉ báng ta, còn nguyền rủa ta bị trời đánh, căn bản kh hề tốt đẹp như thế nhân đồn đại, căn bản chẳng tiên nữ th cao gì, cũng chỉ là một phàm phu tục tử ích kỷ mà thôi."
Chưa có bình luận nào cho chương này.