Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Hoán Thân: Ta Làm Chủ Mẫu Vương Phủ

Chương 192:

Chương trước Chương sau

Mạc liêu lại theo sau Thái tử, thấp giọng nhắc nhở: “Điện hạ, chỉ cần giữ vững Cố cô nương là được. Thuộc hạ cả gan khuyên Điện hạ, đừng động tâm động tình. Hậu quả của việc động tình, Điện hạ đã th . Cố Thiên Hàn và Tiêu Thế tử chính là vết xe đổ đó.”

Thái tử khẽ cau mày, kh nói gì, cất bước ra ngoài.

Ninh Vương phủ.

Kh Chu Yên Lạc, m ngày nay Thẩm Vãn Đường quả thực sống an yên thư thái, Ninh Vương phi lại càng vui vẻ, ngay cả sắc mặt cũng hồng hào hơn.

Hai bà cháu vừa trò chuyện phiếm, vừa uống trà ăn ểm tâm, hoàn toàn quên mất còn Tiêu Th Uyên bệnh tình lúc tốt lúc xấu.

Nha hoàn Thu Thủy bước vào: “Bẩm Vương phi, Thế tử phi, nhà mẹ đẻ của Thế tử phi đến gửi thư. Nói rằng phụ thân của Thế tử phi bị bệnh, dường như còn khá nghiêm trọng, muốn mời Thế tử phi về nhà mẹ một chuyến.”

Nụ cười trên mặt Ninh Vương phi thu lại: “Thẩm đại nhân bệnh ? Tường nhi, vậy con cứ về xem . Nhớ mang theo nhiều dược liệu bồi bổ về đó.”

“Vâng, đa tạ mẫu thân.”

Thẩm Vãn Đường đáp một tiếng, rời khỏi viện của mẹ chồng, trở về viện của .

về nhà mẹ đẻ, Sài ma ma và Cầm Tâm hai đặc biệt chuẩn bị nhiều lễ vật, bởi lẽ nữ nhân về nhà mẹ mà mang ít đồ sẽ bị khác chê cười.

Thẩm Vãn Đường những thứ các nàng chuẩn bị, lại nói: “Kh cần mang nhiều đến thế, chỉ cần mang ít dược liệu là được , còn lại, đều đặt xuống.”

Sài ma ma biết nàng riêng tư kh qua lại nhiều với nhà mẹ đẻ. Thẩm gia thì cứ liên tiếp gửi thư về phủ, nhưng Thế tử phi chưa từng hồi âm. Nàng chỉ tùy ý xem qua hai lần, đốt thư .

Nhưng dù về nhà mẹ đẻ cũng kh thể quá tồi tàn, nếu kh Thế tử phi dễ bị coi thường.

Bà uyển chuyển nhắc nhở: “Thế tử phi, về lễ tiết vẫn là kh nên qua loa, nếu kh ngoài dễ buôn chuyện.”

Thẩm Vãn Đường một chút đồ vật cũng kh muốn mang về. Mang về sẽ tiện cả cho vị đích mẫu tâm địa độc ác kia của nàng. Nàng thản nhiên nói: “Ma ma, phụ thân ta bệnh nặng, ta nóng lòng về nhà, kh kịp thu xếp đồ đạc cũng là lẽ thường. Mang nhiều quá, trái lại còn khiến ta cho rằng ta quá để tâm đến thể diện, mà kh quan tâm đến bệnh tình của phụ thân!”

“Điều này… hình như cũng lý.”

“Vậy thì nh chóng , đừng thu dọn nữa.”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-hoan-than-ta-lam-chu-mau-vuong-phu/chuong-192.html.]

Thẩm Vãn Đường ngay cả xiêm y cũng kh thay, dẫn theo nha hoàn ma ma ra khỏi viện. Khi ngồi xe ngựa rời khỏi vương phủ, trước sau còn tiểu tư và thị vệ, tr cũng đầy khí thế.

--- Chương 126 Ngươi về nhà mẹ đẻ dẫn theo nhiều như vậy là ý gì? ---

Đến khi Thẩm Vãn Đường trở về Thẩm gia, nàng liền biết đã bị lừa.

Thẩm Quan Niên đàng hoàng ngồi trong chính sảnh, trừ sắc mặt chút âm trầm, nào dáng vẻ bệnh nặng?

Thẩm Vãn Đường thản nhiên mở miệng: “Phụ thân kh bệnh, vì lại phái đến vương phủ gửi thư, nói bệnh nặng? Ta vội vàng chạy về một chuyến thì kh , nhưng phụ thân tự nguyền rủa như vậy, vẻ kh ổn chứ?”

Thẩm Quan Niên giận dữ, ta cầm một chén trà, hung hăng ném về phía Thẩm Vãn Đường.

Thẩm Vãn Đường khẽ nghiêng , tránh được chén trà. Chén trà “choang” một tiếng rơi xuống đất, vỡ tan tành.

“Đồ bất hiếu nhà ngươi, gả vào vương phủ liền cứng cánh, vậy mà dám kh nghe lời ta!”

Thẩm Quan Niên nghiêm giọng mắng chửi: “Kh ta, ngươi thể gả vào Ninh Vương phủ ? Ngươi thể làm Thế tử phi mà ai ai cũng hâm mộ ? Hôm nay, ta hảo hảo dạy dỗ ngươi cái kẻ bạc tình bạc nghĩa này! đâu, dùng gia pháp cho ta!”

Kỳ thị lập tức gọi hai bà tử vào: “Tường nhi à, m ngày nay con quả thực quá kh ra thể thống gì. Gả đến vương phủ lâu như vậy, vậy mà cũng kh giúp đỡ gia đình. Phụ thân con đến giờ vẫn ở nhà nhàn rỗi, kh thể khôi phục quan chức. tức giận cũng là lẽ , trận phạt này, con đành cắn răng chịu đựng thôi.”

Thẩm Vãn Đường những cây roi trong tay hai bà tử, trong khoảnh khắc liền nhớ lại những nỗi đau khi xưa chịu gia pháp.

Sống hai kiếp, ký ức đau khổ nhất kh là sau khi xuất giá bị mẹ chồng giày vò, mà lại là khi còn ở nhà làm khuê nữ, bị đánh đến da tróc thịt bong.

Ở vương phủ sống quá tốt, nàng suýt nữa đã quên mất món nợ Thẩm gia thiếu nàng .

Còn đa tạ bọn họ đã nhắc nhở nàng!

Kh cần nàng phân phó, Sài ma ma đã dẫn chặn hai bà tử lại. Bà khí thế cực kỳ cứng rắn: “Để ta xem ai dám động đến Thế tử phi của chúng ta!”

Kỳ thị nói một cách âm dương quái khí: “Ôi chao, thật là ra vẻ quá đỗi. Thế tử phi thì ghê gớm lắm ? Đây là Thẩm gia của chúng ta, kh Ninh Vương phủ của các ngươi! Chúng ta ở trong nhà , dạy dỗ nữ nhi của , đến lượt các ngươi nhảy ra ngăn cản ư?”

Thẩm Quan Niên sắc mặt càng khó coi: “Ngươi là cái thá gì? Mau lui xuống cho ta!”

Đáng tiếc, Sài ma ma và Cầm Tâm cùng những khác căn bản kh nghe lời ta.

Thẩm Quan Niên tức đến mức mặt khi x khi trắng: “Thẩm Vãn Đường, ngươi về nhà mẹ đẻ mang theo nhiều như vậy là ý gì? Cố ý muốn ra oai phủ đầu phụ thân ?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...