Trọng Sinh Hoán Thân: Ta Làm Chủ Mẫu Vương Phủ
Chương 214:
Sự lạnh lẽo trên mặt nàng ta đã biến mất, lại khôi phục vẻ dịu dàng thường ngày: “Vẫn là để ta hầu hạ Thế tử . Chuyện này vốn dĩ là việc nha hoàn nên làm, Mộ cô nương làm e là kh thích hợp cho lắm!”
Mộ Ca bị nàng ta chen lấn đẩy , trong lòng tức tối, nhưng lại kh dám thể hiện ra, e rằng sẽ khiến Tiêu Th Uyên chán ghét.
Nàng ta bước đến một bên khác của Tiêu Th Uyên: “Họa Ý cô nương khách khí . Ta hầu hạ Thế tử cũng là ều nên làm, kh gì kh thích hợp cả. Dù , Thế tử cũng đã nói, muốn nạp ta làm mà! Về sau, ta chính là của Thế tử.”
Biểu cảm trên mặt Họa Ý suýt chút nữa kh giữ nổi. Khóe môi nàng ta lộ ra một tia châm chọc: “ vậy, Mộ cô nương còn kh biết ư? Thế tử đã nói , kh nạp nữa. Thế tử của chúng ta a, chỉ c nhận một Thế tử phi thôi!”
Mộ Ca sắc mặt cứng đờ: “Ngươi nói gì?! Thế tử, nàng ta nói, là thật ?”
Tiêu Th Uyên gật đầu: “Là thật. Vốn dĩ nạp ngươi làm cũng chỉ là kế sách tạm thời, ta chủ yếu vẫn là vì để ngươi thể hợp tình hợp lý ở lại phủ. Tuy nhiên, ta nạp cũng kh chuyện nhỏ. Thẩm Vãn Đường tuy trong phương diện này rộng lượng, nhưng ta lại kh thể kh màng đến thể diện của nàng mà tùy tiện nạp được. Ít nhất, cũng nàng gật đầu mới được.”
Mộ Ca sắc mặt trắng bệch dần, hy vọng vừa mới nhen nhóm được làm , vậy mà lại nh chóng tan biến như vậy ?
Trong giọng nói của nàng ta lộ ra một tia hận ý: “Là Thế tử phi kh cho phép Thế tử nạp ? chăng Thế tử phi ghét ta, nên mới ngăn cản chuyện này?”
“Kh liên quan đến nàng . Nàng kh nói gì cả, là chính ta cảm th kh ổn.”
Nhưng Mộ Ca làm chịu tin lời Tiêu Th Uyên. Tiêu Th Uyên vì nàng ta mà sẵn lòng cãi lại Ninh Vương phi, thậm chí chọc giận Ninh Vương phi đến mức ngất xỉu, thổ huyết, cũng kh hề bu lời!
Vậy mà cớ vừa lúc Thẩm Vãn Đường đến Thiều Quang Viện một chuyến, Tiêu Th Uyên liền thay đổi chủ ý?
Chắc c là Thẩm Vãn Đường giở trò quỷ!
“Thế tử, từ xưa đến nay, nam tử đều thể nạp , kh ai thể can thiệp được. Chuyện nhỏ như vậy, Thế tử tự làm chủ là được , căn bản kh cần Thế tử phi gật đầu!”
Chiếc khăn trong tay Mộ Ca sắp bị nàng ta vặn nát, nhưng vẫn cố tỏ ra vẻ suy nghĩ cho Tiêu Th Uyên: “Nếu chuyện nhỏ như vậy cũng cần Thế tử phi gật đầu mới thể làm được, Thế tử sẽ bị ta chê cười mất!”
“Thế tử kim khẩu ngọc ngôn, lời nói ra như nước đã đổ , làm gì đạo lý bị khác ép thu hồi lại?”
“Ai chà, ta thì chẳng gì đâu, ta chỉ lo sau này Thế tử kh địa vị trong vương phủ, về sau ra ngoài cũng sẽ bị đời chỉ trỏ mà thôi!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Những lời này, quả thật đã chạm đến chỗ đau trong lòng Tiêu Th Uyên.
nắm chặt chén trà, cắn mạnh một miếng ểm tâm: “Trong vương phủ này, ta quả thực là kh địa vị nhất, ngay cả thị vệ cũng dám động thủ với ta.”
Hiện giờ lời nói của căn bản chẳng ai nghe!
Trừ Mộ Ca ra, sẽ kh còn ai mong đón Sở Yên Lạc trở về nữa.
Hôm nay nếu kh Mộ Ca, căn bản kh thể nhận được thư của Sở Yên Lạc, càng kh thể biết tình cảnh hiện tại của Sở Yên Lạc thảm hại đến mức nào.
Trong lòng , là cảm kích Mộ Ca.
Mộ Ca: “Ngươi đừng đứng đó nữa, qua đây ngồi . Ta còn chưa tạ ơn ngươi đã giúp ta nhận thư của Yên Lạc, Yên Lạc ở bên ngoài sống kh được tốt lắm, hôm nay ngươi cũng coi như lập được c lao …”
“Cố Thiên Hàn tên khốn đó, đúng là chẳng ! ta vậy mà lừa gạt ta, cũng lừa gạt Yên Lạc. Yên Lạc đã đổ bệnh, ta lại chẳng chịu mời đại phu cho nàng, Yên Lạc đã gầy nhiều …”
Mộ Ca ngỡ ngàng kh thôi, lúc này, lại cùng nàng nói chuyện gì về Sở Yên Lạc chứ!
Nàng ta là đang nhắc nhở , mau chóng vượt qua Thẩm Vãn Đường, nạp nàng làm đ chứ!
Tiêu Th Uyên làm vậy, rốt cuộc nghe nàng nói chuyện kh!
Mộ Ca cố gắng kéo đề tài trở lại chuyện nạp : “Thế tử, vẫn nên nạp ta làm , như vậy ta sẽ kh bị đuổi ra ngoài. Bằng kh, ta sợ Thế tử phi ngày mai sẽ đuổi ta mất!”
Tiêu Th Uyên lơ đễnh, trong đầu đều nghĩ đến bộ dạng bệnh tật yếu ớt của Sở Yên Lạc đang nằm trên giường, tiện miệng đáp: “Thẩm Vãn Đường sẽ kh đuổi ngươi đâu, nàng kh nhỏ nhen như vậy. Ngược lại là Yên Lạc… Ai, ta nên làm thế nào để cứu nàng ra đây? Mộ Ca, ngươi biện pháp nào tốt kh?”
“Cái này… ta cũng chẳng biện pháp nào. Thế tử, vẫn nên cân nhắc lại chuyện nạp …”
Tiêu Th Uyên nghe tai này lọt tai kia những lời nàng nói, đứng dậy: “Kh được, ta viết một phong thư cho Yên Lạc, đưa thêm ít bạc cho nàng dùng. Ít nhất, nàng chữa khỏi bệnh đã. Cố Thiên Hàn tên khốn đó, vì để báo thù ta, chắc c một đồng bạc cũng sẽ kh cho nàng.”
“Thế tử, ai, Thế tử!”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Mộ Ca liên tục gọi m tiếng, Tiêu Th Uyên căn bản kh hề nghe th, nàng ta lo đến mức môi sắp sùi bọt mép !
Chưa có bình luận nào cho chương này.