Trọng Sinh Hoán Thân: Ta Làm Chủ Mẫu Vương Phủ
Chương 306:
thậm chí còn th kỳ lạ, trước đây vì lại thích mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh, thích những th cao ngạo nghễ kh coi ra gì chứ?
Rõ ràng những nữ nhân như Họa Ý phục thị mới thoải mái hơn.
kh hề nghĩ ngợi mà hứa: “Đợi ta ra khỏi đây, sẽ cất nhắc nàng, để nàng mãi làm nha hoàn, là đã ủy khuất nàng .”
Họa Ý vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, nàng kh ngờ, thân phận thất mà hằng mong muốn, chỉ vì một lần đưa cơm cho Tiêu Th Uyên, đã được !
Nàng đỏ mặt cảm ơn hết lời, mới lưu luyến kh rời mang hộp thức ăn ra ngoài.
Bên ngoài nhà củi, Cầm Tâm đã đợi lâu , th Họa Ý cuối cùng cũng ra, liền hỏi nàng: “Thế tử đã ăn ? bị lạnh kh?”
“Cầm Tâm tỷ tỷ đừng lo, Thế tử kh bị lạnh, đồ ăn cũng đã ăn hết, còn khen đồ ăn lần này nhà bếp làm hợp khẩu vị lắm!”
“Nàng nói với Thế tử là đồ ăn và quần áo là Thế tử phi sai đưa đến kh?”
“Đã nói .”
“Ừm, vậy thì tốt, nàng về , ta cũng nên bẩm báo Thế tử phi .”
“Cầm Tâm tỷ tỷ thong thả.”
Họa Ý cúi đầu khom lưng, vẻ mặt cung kính dịu dàng, đợi Cầm Tâm , nàng mới xách hộp thức ăn trở về Tinh Hợp viện.
Nghĩ đến Thế tử đã hứa nạp nàng làm , niềm vui trong lòng nàng làm cũng kh thể kìm nén được, khóe môi cong lên.
“Chà, Họa Ý, chuyện gì đại hỉ vậy, nàng vui mừng đến thế, Thế tử vẫn còn bị nhốt trong nhà củi kìa, nàng ở trong viện của lén lút vui mừng e là kh hay đâu nhỉ?”
Họa Ý nghe th giọng nói này, nụ cười lập tức biến mất.
Nàng ngẩng đầu, Sở Yên Lạc đang bước vào: “Sở di nương lại đến đây? Nàng kh thân thể kh khỏe ? Trời lạnh thế này, nàng lung tung, dễ sinh bệnh lắm, hay là về Th Vô viện tiếp tục tĩnh dưỡng !”
Sở Yên Lạc nghe ra lời châm chọc trong câu nói của nàng ta, nàng ta lập tức cười lạnh: “M ngày kh gặp, nàng miệng lưỡi sắc sảo hơn nhiều nhỉ, ai cho nàng cái gan dám nói chuyện với ta như vậy? Nàng chẳng qua chỉ là một nha hoàn thấp kém, ta lại là của Thế tử, nàng vậy mà dám kh hành lễ với ta ? Quỳ xuống!”
Họa Ý vừa mới nhận được lời hứa của Tiêu Th Uyên, tự th giờ đây cũng ngang hàng với Sở Yên Lạc, đương nhiên kh chịu quỳ xuống trước nàng ta.
Nàng ta dịu dàng cười: “Sở di nương là cố ý lợi dụng lúc Thế tử kh mặt để đến bắt nạt ta ? Nhưng Thế tử đã nói , ta trừ quỳ chủ tử, những khác ta đều kh cần quỳ đâu!”
--- Chương 201 --- Nửa đường x ra kẻ tr c
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-hoan-than-ta-lam-chu-mau-vuong-phu/chuong-306.html.]
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Sở Yên Lạc ngẩng cằm: “Ta chính là chủ tử của nàng, nàng sinh ra là để phục thị ta.”
“Kh khéo , Thế tử nói , Sở di nương kh tính là chủ tử đâu.”
Sở Yên Lạc sắc mặt âm trầm: “Nàng nói gì? Thế tử kh thể nói lời đó, nàng ít bịa đặt thôi!”
“Ta nói đều là thật, Sở di nương nếu kh tin, thể hỏi Thế tử. À, ta lại quên mất, ta thể gặp Thế tử, còn nàng thì kh gặp được, thật đáng tiếc.”
Họa Ý sửa sang lại chiếc áo đ mới to của , trong nụ cười mang theo một chút trào phúng: “Nàng là quỳ xuống Thế tử phi nhận lỗi, đây mới đổi lại được giải cấm túc, chuyện này cả phủ đã đồn khắp , Sở di nương giờ cũng đã bái phục Thế tử phi , thì đừng làm ra vẻ ta đây trước mặt ta nữa, nàng thật sự kh tính là chủ tử chính thống đâu.”
Sở Yên Lạc Họa Ý chỗ dựa nên kh sợ gì khiêu khích , răng sắp cắn nát .
Nhưng trong lòng nàng ta cũng nảy sinh một nghi ngờ, Họa Ý dựa vào cái gì mà đột nhiên kh sợ nàng ta nữa, dám đối mặt với nàng ta.
Lẽ nào, là Tiêu Th Uyên đã cho nàng ta lời hứa gì?
Sở Yên Lạc chút hoảng loạn, Họa Ý chẳng lẽ cũng muốn làm của Tiêu Th Uyên ? kh đã đồng ý với nàng ta, sau này chỉ một nàng ta là thất ? Nàng ta chẳng qua chỉ bị cấm túc m ngày thôi, đã quên lời hứa của ?
Kh được, nàng ta làm gì đó mới được!
Nàng ta một trọng sinh trở về là được chọn của trời, làm thể thua một nha hoàn kh là gì cả!
Sở Yên Lạc kh tâm trạng đấu khẩu với Họa Ý nữa, nàng ta rời khỏi Tinh Hợp viện, đến ngoài thư phòng của Ninh Vương.
Nàng ta muốn vào, hai thị vệ đã chặn nàng ta lại, kh cho nàng ta vào.
Nàng ta quỳ thẳng xuống, lớn tiếng nói: “Cầu Vương gia tha cho Thế tử một lần này , Thế tử thân thể yếu ớt, kh chịu nổi nơi như nhà củi đâu! Vương gia nếu còn giận, vậy thì phạt , thay Thế tử vào nhà củi!”
Ninh Vương trong thư phòng nghe th tiếng nàng ta gọi, sững sờ.
Một lúc lâu sau mới quay đầu hỏi thị vệ: “Bên ngoài là Sở Yên Lạc à?”
“Dạ, Vương gia.”
“Nàng ta nói muốn thay Uyên nhi chịu phạt ?”
“Dạ, nàng ta đang quỳ bên ngoài đó ạ.”
“Hôm nay mặt trời mọc đằng tây ? Nàng ta lại bắt đầu thương xót Uyên nhi ? Nàng ta lại bày trò gì nữa đây?”
Thị vệ do dự nói: “ lẽ nàng ta cuối cùng cũng biết được cái tốt của Thế tử ? Đã biết ơn ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.