Trọng Sinh Hoán Thân: Ta Làm Chủ Mẫu Vương Phủ
Chương 336:
Sở Yên Lạc tự phụ trọng sinh, biết tất cả những gì sẽ xảy ra trong tương lai, vì vậy khi nói chuyện mang theo một vẻ ưu việt mà ngay cả nàng ta cũng kh nhận ra.
Nàng ta nhếch môi, mỉm cười nói: “Nhưng kỳ thực lại kh nỡ Hoắc đại c tử, hòa li chẳng qua là một vở kịch uy h.i.ế.p ta, muốn ta từ bỏ nữ nhân kia, nhưng ta cố tình kh chịu sự uy h.i.ế.p của , nhất định mang nữ nhân kia về nhà. Quận chúa, ta nói đúng kh?”
Đáng tiếc nàng ta kh biết, nụ cười của nàng ta lúc này, trong mắt Tiêu Th Khê chính là sự ác ý châm chọc cười nhạo.
Sắc mặt Tiêu Th Khê lập tức lạnh xuống: “Ai cho phép ngươi tùy tiện suy đoán chuyện của ta? Ngươi cút ra ngoài cho ta!”
Sở Yên Lạc kh những kh , mà còn tiến lên vài bước, đến bên cạnh Tiêu Th Khê: “Quận chúa, ta đến đây kh để cãi vã với quận chúa, ta biết quận chúa kh ưa Thẩm Vãn Đường, ta cũng kh thích nàng ta.”
Tục ngữ câu kẻ thù của kẻ thù là bạn, mục tiêu của chúng ta nhất quán, ta nghĩ chúng ta thể hợp tác một phen, ta giúp giải quyết nữ nhân mà Hoắc đại c tử mang về, giúp ta đuổi Thẩm Vãn Đường , thế nào?”
Lời nàng ta vừa dứt, Tiêu Th Khê giơ tay lên, trực tiếp tát nàng ta một cái.
Một tiếng “ba” giòn tan, Sở Yên Lạc bị đánh lùi lại hai bước, nàng ta ôm l khuôn mặt đau rát, khó tin Tiêu Th Khê, vừa kinh ngạc vừa tức giận hỏi: “Quận chúa đây là ý gì? Ta lòng tốt đến giúp , lại còn đánh ?!”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tiêu Th Khê một tay l chiếc khăn tay trong tay Khang ma ma, lau lau tay, liền trực tiếp vứt chiếc khăn .
Nàng ta phát huy đến cực ểm vẻ kiêu căng ng cuồng của : “Ta kh ý gì cả, chỉ là th ngươi chướng mắt, muốn đánh thì đánh thôi, nếu kh chê ngươi dơ, ta còn sẽ tát thêm m cái nữa.”
“Hừ, bây giờ đúng là thứ gì cũng dám đến trước mặt ta mà nhảy nhót, thật là xui xẻo! Chẳng lẽ ta hai năm kh ở kinh thành, kinh thành liền quên mất d hiệu Thư Dương quận chúa của ta ? Nghĩ ta dễ nói chuyện ? Ngay cả một tiện kh lên được mặt bàn cũng mặt mũi nói gì đến hợp tác?”
“Hay là nói, ngươi nghĩ ngươi lừa được ca ca của ta, thì cũng thể lừa được ta? đơn thuần kh chịu được, bị các nữ nhân như các ngươi lừa gạt xoay vòng vòng, ta thì kh ngốc đến vậy!”
“Ngươi đây là dùng ánh mắt gì ta? Cảm th ta đánh ngươi nhẹ quá ? Đánh ít quá ư?”
--- Chương 221 Ta thể dự đoán tương lai ---
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-hoan-than-ta-lam-chu-mau-vuong-phu/chuong-336.html.]
Sở Yên Lạc làm cũng kh ngờ lại là cục diện thế này, nàng ta tức giận x thẳng lên đầu, bực tức đến mức gần như mất lý trí.
Kiếp trước, nàng và Tiêu Th Khê tiếp xúc kh nhiều. Khi Tiêu Th Khê vừa từ Tây Bắc trở về, nàng vẫn còn ở Tịch Tâm Am, chuyện xảy ra trong Ninh Vương phủ đều kh liên quan đến nàng, nàng cũng chẳng bận tâm đến tính cách của Tiêu Th Khê.
39_Khi , hứng chịu cơn thịnh nộ của Tiêu Th Khê, cơ bản đều là Thẩm Mính Huyên.
40_Đến khi nàng từ Tịch Tâm Am về Vương phủ, Tiêu Th Khê đã về Hoắc gia . Ngày thường dù về Ninh Vương phủ, cũng đều là tìm Thẩm Mính Huyên gây sự, còn nàng vì Tiêu Th Uyên che chở, khi đối mặt với Tiêu Th Khê cũng chưa từng chịu thiệt thòi gì.
Thế nên nàng cho rằng lần này cũng sẽ như kiếp trước. Nàng thậm chí trước khi đến còn từng nghĩ, thể cùng Tiêu Th Khê trở thành bằng hữu, như vậy việc đuổi Thẩm Vãn Đường ra khỏi Ninh Vương phủ sẽ đơn giản hơn nhiều.
Vị t tưởi trong khoang miệng lan tràn, một bạt tai của Tiêu Th Khê đã đánh cho răng nàng lung lay cả .
Nàng nhịn nhịn lại, mãi mới nuốt được một bụng lời lẽ thô tục xuống: “Quận chúa đánh ta lần này, ta thể kh so đo, nhưng Quận chúa biết, trừ ta ra, kh ai thể giúp được !”
“Ta biết nữ tử mà Hoắc đại c tử mang về từ chiến trường Tây Bắc tên là Lâm Nhu Tâm. Ta còn biết Lâm Nhu Tâm sau này sẽ thay thế , trở thành nữ nhân được Hoắc đại c tử yêu thương nhất!”
“Sau này, Lâm Nhu Tâm còn sẽ sinh con dưỡng cái cho Hoắc đại c tử, còn , sau này sẽ kh một mụn con nào. chỉ thể trơ mắt bọn họ ân ái, ghen tị đến mức phát ên hộc máu.”
“Quận chúa nếu kh thừa cơ đuổi Lâm Nhu Tâm ngay bây giờ, sau này sẽ hậu hoạn vô cùng, thậm chí vị trí chính thê của cũng sẽ bị đe dọa nghiêm trọng, sẽ bị tước bỏ quyền hành, sẽ ngày ngày l nước mắt rửa mặt!”
Nàng nói mỗi một câu, sắc mặt Tiêu Th Khê lại trắng thêm một phần. Nói đến cuối cùng, mặt Tiêu Th Khê đã hoàn toàn kh còn chút huyết sắc nào.
Khang ma ma biết, thành hôn hai năm vẫn chưa thể mang thai, luôn là nỗi đau trong lòng Tiêu Th Khê, chuyện này kh thể nhắc tới!
Vì vậy, Khang ma ma kh đợi Tiêu Th Khê lên tiếng, liền nghiêm giọng quát mắng Sở Yên Lạc: “Câm miệng! Ai cho ngươi ở đây hồ đồ bát đạo? đâu, lập tức lôi ả ta ra ngoài cho ta!”
“Khoan đã.”
Tiêu Th Khê tái nhợt mặt mày, nở một nụ cười lạnh lẽo: “Đừng vội lôi ả ta . Ta tò mò, ngươi lại biết tên Lâm Nhu Tâm? Sau khi ta về phủ, tuy nói muốn hòa li, nhưng ta chưa từng nhắc đến ba chữ Lâm Nhu Tâm này.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.