Trọng Sinh Hoán Thân: Ta Làm Chủ Mẫu Vương Phủ
Chương 388:
Nếu ều này đổi lại là Sở Yên Lạc làm Thế tử phi, biết đêm qua đã đòi Họa Ý, nàng ta kh đến gây loạn một trận mới là lạ, nói kh chừng nàng ta còn đánh Họa Ý một trận bán .
Tiêu Th Uyên trong lòng kh nói nên lời là tư vị gì, một mặt khá thích Thẩm Vãn Đường đại độ như vậy, nhưng mặt khác, lại cảm th Thẩm Vãn Đường chút quá đại độ, rõ ràng là kh hề để tâm đến phu quân như , nên mới ban thưởng cho Họa Ý.
quay đầu Họa Ý, th trên má nàng ta nổi lên một mảng hồng, đang dùng ánh mắt ái mộ
và hân hoan .
Lòng mềm , vỗ vỗ lưng nàng ta nói: “Nếu đã là Thế tử phi ban thưởng, ngươi cứ nhận !”
Họa Ý vội vàng đứng dậy: “Tạ ơn Thế tử, tạ ơn Thế tử phi!”
Nàng ta từ tay Cầm Tâm nhận l vải, đặt xuống lại nhận l thang thuốc: “Hừm, hơi nóng, đợi nguội một chút ta hẵng uống!”
Cầm Tâm lạnh lùng liếc nàng ta một cái, kh thèm quan tâm nàng ta uống hay kh, quay bỏ .
Sau khi trở về Ngô Đồng viện, nàng liền cáo trạng với Thẩm Vãn Đường: “Thế tử phi, cái Họa Ý kia, nàng ta kh biết ều!”
Thẩm Vãn Đường th nàng ta hờn dỗi phồng má, kh khỏi hỏi: “Làm vậy?”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Thuốc bổ bảo nô tỳ đưa cho Họa Ý, nàng ta kh chịu uống, nàng ta đề phòng chúng ta đ, sợ đó là thuốc tránh thai! Thật là đồ kh kiến thức, thang thuốc đó được sắc từ lão sâm, bổ âm bổ thân, mùi vị nồng đượm thuần khiết, chẳng lẽ nàng ta kh ngửi ra ?”
Thì ra là giận chuyện này, Thẩm Vãn Đường khẽ cười: “Kh , kh uống thì thôi vậy, lần sau bảo phòng bếp sắc chúng ta uống, kh cần đưa cho Họa Ý nữa.”
“Vâng!”
Đang nói chuyện, Sài ma ma vào: “Thế tử phi, tỷ tỷ bên nhà đã đến , nàng ta ở bên ngoài lớn tiếng la lối, bảo chúng ta thả phu quân của nàng ta là Liêu Hữu Hách, xem thế này...”
Ngón tay Thẩm Vãn Đường nhẹ nhàng gõ gõ mặt bàn: “Cho nàng ta vào, dẫn nàng ta đến hoa sảnh chờ. Sau đó phái th báo cho Thế tử, cứ nói rằng đêm qua đã giữ rể của ta lại, tỷ tỷ của ta đến tìm để đòi .”
“Vâng.”
Sài ma ma lui ra ngoài, một lát sau, nàng ta dẫn Thẩm Minh Huyên đến hoa sảnh.
Thẩm Minh Huyên sắc mặt khó coi: “Sài ma ma, ý gì thế, lại đưa ta đến đây? Ta muốn gặp Thẩm Vãn Đường! Ta muốn đến viện của nàng ta!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-hoan-than-ta-lam-chu-mau-vuong-phu/chuong-388.html.]
Sài ma ma lạnh lùng mở lời: “Viện của Thế tử phi kh ai cũng thể vào, hoa sảnh chính là nơi Vương phủ chúng ta tiếp khách, ngươi cứ ở đây chờ đợi là được.”
“Lần trước ta đã vào viện của Thẩm Vãn Đường , cái viện rách nát đó rõ ràng là ai cũng vào được, ngươi tưởng ta kh biết ? Hừ, kiếp trước ta đã ở trong cái viện đó mười năm, ta quen thuộc hơn nàng ta Thẩm Vãn Đường nhiều!”
Ánh mắt Sài ma ma nàng ta trở nên chút khinh thường.
Thẩm Minh Huyên cả ngày tuyên bố là trọng sinh, nói rằng đã sống qua một kiếp, thể tiên đoán tương lai, chuyện này cả kinh thành đều biết, nhưng chẳng m tin nàng ta, đều đang xem trò cười của nàng ta.
Nhưng giả như nàng ta nói là thật, thì nàng ta sống lại một kiếp vẫn thể khiến cuộc sống thành ra như vậy, đủ để chứng minh nàng ta ngu đến mức nào.
Giả như những ều này đều do nàng ta bịa đặt ra, thì nàng ta cũng ngu ngốc như vậy.
May mà ban đầu gả vào
Ninh Vương phủ là Thẩm Vãn Đường, nếu đây đổi lại là Thẩm Minh Huyên, Vương phủ chẳng sẽ loạn cả lên ?
Sài ma ma đang nghĩ ngợi, phía sau truyền đến một giọng nói trầm ổn, lạnh nhạt: “Tỷ tỷ, đến .”
Nàng ta vội vàng quay lại, hành lễ với Thẩm Vãn Đường: “Thế tử phi.”
Thẩm Vãn Đường khẽ gật đầu, Thẩm Minh Huyên nói: “Tỷ tỷ lại đứng? Ngồi chờ , rể vẫn đang dùng bữa sáng, e là một lát nữa mới thể đến gặp .”
Ánh mắt Thẩm Minh Huyên vô cùng âm trầm: “Thẩm Vãn Đường, ngươi thật to gan, ngươi lại dám tự ý giữ phu quân của ta lại đây qua đêm! Ngươi hối hận gả vào Ninh Vương phủ kh? Ngươi muốn tr đoạt Liêu Hữu Hách với ta kh!”
Thẩm Vãn Đường chế nhạo bật cười: “Tỷ tỷ đang nói mê sảng gì thế, rể thích nam phong đã là chuyện ai cũng biết, ta tr đoạt với làm gì? Ta lại kh nam nhân.”
Cả Thẩm Minh Huyên cứng đờ, bị Thẩm Vãn Đường làm cho nghẹn họng đến sắc mặt khó coi.
“Hơn nữa, giữ rể lại Vương phủ qua đêm đâu là ta, là Thế tử, cũng kh biết nghe ai nói, bảo rể thể phá được vụ án của Tần gia, nên mới đưa và Tần tướng quân về Vương phủ.”
Thẩm Vãn Đường thong dong nàng ta: “Tỷ tỷ, chẳng lẽ là đã nói với Thế tử, bảo rể thể phá án ?”
Thẩm Minh Huyên tức giận đến mức gần như muốn hộc máu: “Ta làm thể nói với Tiêu Th Uyên phu quân của ta biết phá án chứ! Là Sở Yên Lạc cái tiện nhân đó nói!”
Thẩm Vãn Đường giả vờ nghi hoặc: “Sở dì nương làm biết rể phá án?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.