Trọng Sinh Hoán Thân: Ta Làm Chủ Mẫu Vương Phủ
Chương 70:
nào xinh đẹp đoan trang, nàng ta liền ghét bỏ nói đó tâm thuật bất chính, toàn thân toát ra vẻ quyến rũ hồ ly muốn câu dẫn , ánh mắt cứ chằm chằm vào .
nào bình thường thật thà, nàng ta lại ghét bỏ nói đó quá đần độn, ngay cả đầu cũng kh dám ngẩng, mắt cũng kh chịu nàng ta, nàng ta cho rằng loại này quá ngu ngốc, kh thể hầu hạ nàng ta.
Lô mới chọn này, cũng chưa chắc đã hợp ý Sở Yên Lạc, nhưng Tiêu Th Uyên quyết định, lần này bất kể nàng ta kén chọn thế nào, cũng giữ lại vài , nếu kh hàng ngày kh ai hầu hạ, sẽ khó chịu.
Mặc Cơ đã an bài ổn thỏa cho các nha hoàn, lại quay trở lại, nhỏ giọng bẩm báo: “Gia, hết bạc , xem…”
Tiêu Th Uyên bây giờ nghe th hai chữ “bạc” là lại th đau đầu như búa bổ: “ lại hết bạc nữa ? Ta kh đã đưa cho ngươi tất cả năm trăm lượng bạc mượn từ Thẩm Vãn Đường ? Ngươi tiêu nh vậy ?”
“Gia, tiêu hết , năm trăm lượng bạc kh đủ để tiêu xài đâu ạ, riêng việc sắm sửa y phục trong ngoài, giày dép, tất lụa cho Sở cô nương thôi, đã trực tiếp tốn hai trăm ba mươi lượng , còn yến oa c mà Sở cô nương ăn mỗi ngày, đó đều là yến sào thượng hạng nhất, một bữa tốn hai mươi lăm lượng bạc đó! Lại còn mời thái y, bốc thuốc, mua nha hoàn, những thứ này đều…”
Mặc Cơ còn chưa dứt lời, Tiêu Th Uyên đã mất kiên nhẫn cắt ngang: “Được , được , ngươi đừng như tên tiểu dân thị tỉnh mà cứ bới móc với ta m chuyện này, nghe là th phiền. Cứ làm như ta khốn khó đến vậy. Ngươi cũng đừng để Yên Lạc nghe th những lời này, nàng ghét nhất là nghe khác nói chuyện tiền vàng. Chuyện bạc tiền ta tự khắc sẽ nghĩ cách, ngươi câm miệng !”
Mặc Cơ lại kh câm miệng: “Gia, hay là tiếp tục tìm Thế tử phi mượn bạc ạ, giờ chỉ nàng mới cho tiêu bạc thôi.”
Tiêu Th Uyên trừng mắt y: “Lần trước mượn còn chưa trả, ta lại mượn, vậy ta thành loại gì?”
“ còn thể là loại nào? là phu quân chính thức của nàng mà. Thế tử phi nay quản gia, thu nhập lớn nhỏ trong phủ đều nằm trong tay nàng. tìm nàng xin bạc tiêu dùng chẳng là chuyện thiên kinh địa nghĩa ?”
Tiêu Th Uyên bị lời y nói làm cho giật , vội vàng bịt miệng tên tiểu tư đáng c.h.ế.t này. sợ lời này bị Sở Yên Lạc nghe th, quay đầu lại, th trong phòng kh động tĩnh gì, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
May mà Mặc Cơ nói nhỏ, trong phòng kh nghe th bọn họ nói chuyện, nếu kh e rằng lại dỗ Yên Lạc cả một đêm!
giận dữ mắng tiểu tư: “Hồ đồ! Ta và Thẩm Vãn Đường kh bất kỳ quan hệ gì. Sau này ngươi còn dám nói lời như vậy, ta sẽ đuổi ngươi ra khỏi phủ!”
Mặc Cơ cúi đầu, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Kh bất kỳ quan hệ nào, vậy thiếu bạc lại tìm Thế tử phi mượn đầu tiên? Chẳng vì th Thế tử phi kh ngoài …”
Tiêu Th Uyên nghe th y lẩm bẩm, đánh vào đầu y một cái: “Ta th ngươi da ngứa , muốn ăn đòn hả!”
Mặc Cơ ôm đầu van xin: “Tiểu nhân biết lỗi ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-hoan-than-ta-lam-chu-mau-vuong-phu/chuong-70.html.]
“Thôi được, đưa thư cho Cố Thiên Hàn và Viên Tr, gọi bọn họ tới đây một chuyến, cứ nói ta mời bọn họ tối nay đến Vương phủ uống rượu.”
“Gia, chúng ta kh bạc mua rượu ạ!”
“Ngươi kh thể để hai bọn họ tự mang đến ? Bọn họ một là nhị c tử Quốc c phủ, một là cháu ngoại của Giang Nam thủ phú, đều nhiều bạc!”
Mặc Cơ cúi đầu.
Được thôi, lần đầu tiên nghe nói mời đến phủ uống rượu, lại còn bắt khách tự mang rượu.
Thế tử gia nhà ta quả nhiên kh con đường bình thường, đàn bà mà tìm cũng khác , cách mời khách cũng khác .
--- Chương 46: Tiêu Th Uyên vô địa tự dung ---
Tiêu Th Uyên th tiểu tư kh hiểu, lạnh lùng quát một tiếng: “Cúi đầu làm gì? Mau ! Gia sắp c.h.ế.t đói , bảo bọn họ mau mau tới!”
Mặc Cơ đành xoay ra ngoài, khi sắp bước ra khỏi cửa, lại nghe Thế tử nói: “Bảo hai bọn họ mang thêm vài con gà quay, vài con cua say, vài món nhắm rượu nữa!”
Mặc Cơ khựng lại, cảm th vô cùng mất mặt, đầu cúi càng thấp hơn.
Thế tử gia làm vậy khác gì ăn xin đâu?
Tiêu Th Uyên kh biết tiểu tư đang nghĩ gì trong lòng, dù cũng chẳng th gì kh ổn khi để hai đệ tốt tự mang rượu thịt đến ăn.
cũng cất bước ra ngoài, thẳng đến Ngô Đồng Uyển.
Nếu Yên Lạc thích đôi vòng đó, luôn đòi về cho nàng chứ? Mặc dù thể hơi mất mặt, nhưng vì để dỗ Yên Lạc vui vẻ, cũng đã bỏ hết thể diện . Dù Thẩm Vãn Đường là dễ nói chuyện, sẽ kh làm khó đâu.
Mặc dù trên đường đến đã nghĩ kỹ, nhưng khi thực sự gặp Thẩm Vãn Đường, th khí chất vô cầu vô dục của nàng, vẫn cảm th khá khó mở lời: “Thẩm Vãn Đường, ta…”
Thẩm Vãn Đường ềm tĩnh : “Thế tử việc gì ?”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Nàng hiền hòa nhã nhặn, mỗi khi mở miệng đều khiến ta cảm giác như được tắm trong gió xuân.
Chưa có bình luận nào cho chương này.