Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Hoán Thân: Ta Làm Chủ Mẫu Vương Phủ

Chương 708:

Chương trước Chương sau

Tiêu Th Khê cắn răng nghiến lợi nói: “Vốn dĩ Hoắc Vân Chu còn muốn dẫn Lâm Nhu Tâm dự yến tiệc mùa xuân, ta làm thể để bọn họ vừa lòng, ta đã cho hạ tả dược cho Lâm Nhu Tâm, nên nàng ta mới kh được! Sau này ta sẽ ngày ngày hành hạ nàng ta như vậy, ta xem nàng ta thể đắc ý đến bao giờ!”

Tiêu Th Uyên gương mặt gầy gò trắng bệch của nàng, chút đau lòng cho : “Th Khê, làm như vậy đáng giá ? Để hành hạ khác, chẳng cũng tự dính líu vào ?”

“Hừ, dính líu vào thì dính líu vào, đã kh thể được tình yêu của Hoắc Vân Chu, vậy thì Lâm Nhu Tâm cũng đừng hòng được vị trí chính thê của Hoắc Vân Chu! Vị trí chính thê của Hoắc Vân Chu, vĩnh viễn là của ta, chỉ thể là của ta!”

Tiêu Th Uyên nhíu mày: “Th Khê, lúc nên bu tay thì bu tay, cũng giống như Thẩm Vãn Đường vậy, c.h.ế.t giữ vị trí chính thê, chính là kh chịu nhường nhịn ? Các nàng chỉ cần lùi một bước, chẳng đều vui vẻ cả ?”

Sắc mặt Tiêu Th Khê lập tức âm trầm xuống: “ l ta ra so với Thẩm Vãn Đường? Thẩm Vãn Đường kh xứng làm Thế tử phi của , lẽ nào ta cũng kh xứng làm chính thê cho Hoắc Vân Chu? Ta c.h.ế.t giữ vị trí chính thê của ta thì gì sai? Đây vốn dĩ là của ta! Tiêu Th Uyên, các nam nhân, thay lòng đổi dạ thật nh, các quả nhiên kh một ai là đồ tốt! Các đều đáng chết!”

Tiêu Th Uyên tự biết sai, vội vàng an ủi nàng: “Là ta nói sai , và Thẩm Vãn Đường làm thể giống nhau được? Ta cũng kh nói giữ vị trí chính thê là sai, ta là nói làm như vậy đối với kh lợi, Hoắc Vân Chu đã kh còn thích nữa , cưỡng ép ở lại Hoắc gia, cũng sẽ kh vui vẻ đâu.”

Tiêu Th Khê thần sắc lạnh lùng: “Trên đời này kh mọi chuyện đều lợi cho bản thân! Chuyện hại kh lợi nhiều lắm, khác làm được, ta lại kh làm được? Ta vui vẻ hay kh đều kh quan trọng, quan trọng là, ta kh thể để Lâm Nhu Tâm và Hoắc Vân Chu vui vẻ! Bọn họ kh xứng!”

thật sự kh hòa ly? Kh muốn dọn về Vương phủ ở? Ta đang tìm cách hưu Thẩm Vãn Đường, kh kh thích nàng ? Đợi ta hưu nàng , trong nhà sẽ kh còn ngoài nữa, về ở sẽ thoải mái.”

“Hừ, nói đơn giản, Hoắc Vân Chu đã vắt óc nghĩ đủ mọi cách, cũng kh hưu được ta, làm thể hưu được Thẩm Vãn Đường? Nàng ta nhiều tâm cơ như vậy, lừa cha vương mẫu thân quay mòng mòng, căn bản kh thể tìm được bất kỳ chứng cớ và sai lầm nào của nàng, nói gì hưu thê, giản trực là thiên phương dạ đàm!”

Tiêu Th Uyên cứng đờ, ngay cả cũng biết kh hưu được vợ, xem ra con đường hưu thê này thật sự là kh được !

Vậy thì làm ?

Trong lòng lo lắng kh thôi: “Ta đã hứa với Nam Thi, sẽ hưu Thẩm Vãn Đường, cưới nàng làm Thế tử phi, nếu ta kh làm được, Nam Thi sẽ thương tâm thất vọng biết bao? Ta thật vô dụng, ngay cả một chút chuyện nhỏ này cũng kh làm tốt được!”

Tiêu Th Khê đột nhiên hạ thấp giọng nói: “ muốn đổi Thế tử phi, cũng kh nhất thiết hưu thê, còn con đường khác để chọn.”

“Con đường gì? Hòa ly?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-hoan-than-ta-lam-chu-mau-vuong-phu/chuong-708.html.]

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Tiêu Th Uyên lắc đầu: “Thẩm Vãn Đường kh chịu hòa ly, cho dù ta van xin nàng thế nào, uy h.i.ế.p nàng thế nào, nàng cũng kh chịu rời khỏi Vương phủ.”

“Phế thoại, nàng ta vất vả lắm mới trèo cao vào Ninh Vương phủ của chúng ta, đương nhiên kh thể dễ dàng hòa ly với , hòa ly , nàng ta còn đâu tìm kẻ ngốc bị lợi dụng như nữa?”

“Vậy nói làm ?”

“Giết nàng ta!”

Tiêu Th Uyên giật mắt giật giật: “Cái gì?!”

Tiêu Th Khê vẻ mặt kh quan tâm nói: “ phản ứng lớn thế làm gì? Ngoài việc g.i.ế.c nàng ta, còn cách nào nh chóng và đơn giản hơn kh?”

“Th Khê, đây… g.i.ế.c là phạm pháp!”

“Vậy thì đừng tự động thủ, tìm một kẻ thế mạng giúp động thủ kh được ?”

“Làm được? Mạng khác cũng là mạng !”

“Xì, mạng kiến hôi căn bản kh đáng kể, mạng của chúng ta mới là mạng, ca ca đừng quá ngây thơ quá nhân từ! Giết Thẩm Vãn Đường, bên ngoài cứ nói nàng bạo bệnh mà chết, sau đó cứ yên tâm cưới Liễu Nam Thi về là được. Chúng ta là Vương phủ, phía sau là Hoàng thượng và Thái hậu, kh ai dám ều tra kỹ vụ án này đâu, Thẩm Vãn Đường c.h.ế.t cũng vô ích!”

Tiêu Th Uyên th nàng nói một cách phong đạm vân khinh như vậy, trong lòng kh khỏi rùng !

là từ khi nào trở nên tâm ngoan thủ lạt như thế này? Nói g.i.ế.c là giết, kh hề coi mạng ra gì.

Tiêu Th Uyên sờ lên cánh tay nổi đầy da gà, liên tục lắc đầu: “Kh được, tuyệt đối kh được, kh thể g.i.ế.c ! Càng kh thể g.i.ế.c vợ! Bằng kh truyền ra ngoài, kinh thành sẽ kh còn đất đặt chân cho ta nữa!”

Tiêu Th Khê khinh thường chế giễu : “Đúng là bùn nhão kh trát lên tường được, bảo g.i.ế.c một đã sợ vỡ mật, nhu nhược kh chịu nổi, co rụt rụt rè, đúng là một phế vật!”

Sắc mặt Tiêu Th Uyên đột ngột đỏ bừng: “Ta đường đường Ninh Vương


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...