Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Hoán Thân: Ta Làm Chủ Mẫu Vương Phủ

Chương 832:

Chương trước Chương sau

Thẩm Vãn Đường mỉm cười với : "Giết gà há dùng d.a.o mổ trâu? Thù của tự báo, ta bây giờ toàn thân nhẹ nhõm, đêm nay thể ngủ một giấc ngon lành ."

Nếu kh, ngay cả trong mơ nàng cũng sẽ th cảnh Tiêu Nguyệt Dung g.i.ế.c nàng.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Cố Thiên Hàn khuôn mặt mang ý cười của nàng, từ tận đáy lòng khâm phục hành động lực của nàng.

Thảo nào kiếp trước nữa Liêu Hữu Hách thể với tốc độ phi thiên mà ngồi lên vị trí Đại Lý Tự Kh, một mạc liêu quả quyết, trí tuệ như Thẩm Vãn Đường, Liêu Hữu Hách dù làm các lão cũng kh lạ gì.

Đáng tiếc nữ tử kh thể làm quan, nếu kh tiền đồ của nàng bất khả hạn lượng.

nâng tay, lau nước mưa trên mặt nàng: "Ta đưa nàng trở về."

Thẩm Vãn Đường gật đầu, đáp ứng.

Hai một đường tránh né thị vệ, đến vị trí cửa sau phủ c chúa, sau đó, Cố Thiên Hàn ôm eo Thẩm Vãn Đường, mang nàng nhẹ nhàng vượt qua bức tường cao.

Kiếp trước, Thẩm Vãn Đường kỳ thực đã từng được chứng kiến khinh c của Cố Thiên Hàn , cũng từng giống như bây giờ mang nàng bay lên bay xuống, trải nghiệm thêm một lần, nàng vẫn cảm th vô cùng soái khí.

Vượt qua tường, Cố Thiên Hàn lại ôm nàng lên ngựa, hai cùng cưỡi một ngựa, kh nh kh chậm về phía Thẩm phủ.

Trong đêm đen tang mang, hơi nước mịt mù, xung qu toàn là những tiếng tí tách.

Cố Thiên Hàn ôm Thẩm Vãn Đường vào lòng, dùng áo choàng của che mưa cho nàng, hương khí như như kh trên nàng qu quẩn nơi mũi , khiến kh nhịn được ôm nàng chặt hơn.

một khắc, thậm chí hy vọng thể cùng nàng cứ thế mãi, giờ khắc này, đẹp đẽ đến mức chút kh chân thật.

Khi được nửa đường, đột nhiên gặp m vị c tử vừa từ Vạn Hoa Lâu bước ra.

M đều say túy lúy, ô cầm xiêu vẹo, đèn lồng cũng lung la lung lay.

Một trong số đó th hai trên lưng ngựa, đột nhiên lớn tiếng la làng: "Ai da, đây chẳng là thiên tài thần đồng số một Đại Phong Cố Thiên Hàn chúng ta ? Cố , đêm khuya như vậy, ngươi đây là đâu vậy? Ngươi đang ôm ai thế kia!"

Cố Thiên Hàn ngay lập tức khi th bọn họ, liền ấn mặt Thẩm Vãn Đường vào lòng , bị khác th kh , Thẩm Vãn Đường thì kh được.

Nghe này nói chuyện với , ngay cả để ý cũng kh để ý, hai chân kẹp vào bụng ngựa, thúc ngựa nh hơn.

"Ấy , các ngươi th chưa? Cố Nhị c tử trong lòng ôm một nam tử!"

"Trong phố phường vẫn luôn đồn rằng hảo nam phong, ta vốn dĩ kh tin, bây giờ thì ta tin ! thật sự thích cái kiểu này! là một đoạn tụ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-hoan-than-ta-lam-chu-mau-vuong-phu/chuong-832.html.]

“Ấy? Hướng đến chẳng là hướng Vạn Diệp Lâu ? sẽ kh dẫn một tiểu quan Vạn Diệp Lâu về nhà đ chứ?”

“Chậc chậc, kinh thành còn nói giữ trong sạch, từ trước đến nay kh động lòng vì sắc đẹp, hóa ra còn chơi bời phóng đãng hơn cả bọn ta!”

đệ chúng ta, nói thế nào đây? Nữ tử Vạn Hoa Lâu chúng ta cũng đã chơi chán , tối nay hay là ngủ lại Vạn Diệp Lâu? Chúng ta cũng thử mùi vị tiểu quan xem !”

“Ôi chao, ta nghe nói tiểu quan Vạn Diệp Lâu còn đắt hơn kỹ nữ Vạn Hoa Lâu đó, ngân lượng của ta đã tiêu hết ở Vạn Hoa Lâu , ai mời khách đây?”

“Sợ gì chứ, ta mời! Hôm nay ta nhất định đến xem đám tiểu quan kia ma lực gì, ngay cả hồn phách Cố nhị c tử cũng bị câu mất !”

……

Thẩm Vãn Đường tựa vào lồng n.g.ự.c Cố Thiên Hàn, nghe tiếng nghị luận từ phía sau kh xa truyền đến, kh nhịn được bật cười: “Cố nhị c tử, bọn họ nói đoạn tụ, đây là thật ?”

Cố Thiên Hàn nàng một thân nam trang, búi tóc kiểu nam tử, y hệt dáng vẻ thiếu niên.

cúi đầu, hôn một cái lên vầng trán trắng mịn, đầy đặn của nàng, giọng nói nhẹ nhàng: “Ta đoạn tụ hay kh, nàng thể tự kiểm chứng.”

“Tuy nhiên, nàng mặc nam trang, lại khiến ta nhớ đến năm xưa khi nàng theo Liêu Hữu Hách làm mạc liêu, dường như chúng ta lại trở về quá khứ, quãng thời gian đối với ta thật trân quý.”

Thẩm Vãn Đường hơi ngẩn ra, chẳng lẽ đã để ý nàng từ lúc đó ?

Nàng vẫn luôn cho rằng, kiêu ngạo tự phụ, sẽ kh chú ý đến một mạc liêu bé nhỏ.

Thẩm Vãn Đường đưa tay ra, hứng l nước mưa lành lạnh, th nam trang của nàng thì nhớ đến kiếp trước của kiếp trước, nhưng nàng th nước mưa, chỉ nhớ đến kiếp trước, bởi vì ngày chết, cũng đổ một trận mưa lớn như vậy.

Tâm thần Cố Thiên Hàn đều đặt trên nàng, chỉ cần nàng chút biến đổi cảm xúc, liền nhận ra.

vậy, vừa còn vui vẻ, giờ lại kh vui nữa?”

Thẩm Vãn Đường vốn dĩ chỉ bám vào y phục để tránh bị ngã xuống, nhưng nàng nghe tiếng , cảm nhận nhịp đập trái tim , cảm th bản thân thực sự kh cần giữ kẽ gì nữa.

Nàng trực tiếp ôm l vòng eo Cố Thiên Hàn: “Kh kh vui, chỉ là hy vọng kiếp này thể sống lâu hơn một chút.”

Cố Thiên Hàn biết nàng vì đột nhiên cảm xúc trầm xuống, cũng biết nàng vốn dĩ nội liễm, vì lại phá lệ chủ động ôm .

Nàng sợ lại chết.

ôm chặt trong lòng, cằm tựa vào vầng trán nàng: “Vậy kiếp này sống đến chín mươi chín tuổi, đủ lâu kh?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...