Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Hoán Thân: Ta Làm Chủ Mẫu Vương Phủ

Chương 882:

Chương trước Chương sau

Kết quả, Tiêu Th Uyên th nàng giả ếc, liền trực tiếp vòng qua Thẩm Mính Huyên, tới bên cạnh nàng: “Tốt lắm, Thẩm Vãn Đường, bây giờ nàng còn dám làm ngơ ta! Nếu nàng biết ta đã làm gì vì nàng, nàng nên cảm tạ ta mới !”

Thẩm Vãn Đường hơi đau đầu. Rốt cuộc ta biết đang nói hươu nói vượn gì kh? Cái gì mà ta đã làm gì vì nàng? Kẻ kh biết còn tưởng ta thích nàng đ!

“Thế tử dùng từ vẫn nên thận trọng một chút thì hơn. Ta với Thế tử vốn kh quen thuộc, cũng chưa từng nhờ Thế tử làm bất cứ việc gì cho ta. Ta tạ Thế tử?”

Tiêu Th Uyên kh trả lời nàng ngay lập tức, ngược lại phất tay ra lệnh: “Mặc Cơ, ngươi đưa Thẩm Mính Huyên sang một bên cho ta, cả hai nha hoàn của nàng ta nữa. Ta th đứa nào cũng chướng mắt, đều đưa xa một chút cho ta!”

Mặc Cơ đáp một tiếng, đưa tay chặn lại ba chủ tớ Thẩm Mính Huyên.

Thẩm Mính Huyên tức đến giậm chân thình thịch, ánh mắt nàng ta Thẩm Vãn Đường như d.a.o găm, hận kh thể đ.â.m thủng vài lỗ trên nàng.

Trong mắt Họa Ý hiện lên vẻ thất vọng. Hôm nay nàng ta đã cố ý ăn diện thật đẹp, tiếc là Tiêu Th Uyên đến cũng kh nàng ta một cái, còn chê nàng ta chướng mắt. Trong lòng và trong mắt ta, e là chỉ một Thẩm Vãn Đường.

Còn Sở Yên Lạc đã dịch dung thì trên mặt kh biểu cảm gì, nhưng bàn tay trong tay áo lại nắm chặt lại. Nàng ta chằm chằm bóng lưng Tiêu Th Uyên dần xa, hận ý ngập trời.

Thẩm Vãn Đường bị Tiêu Th Uyên kéo , trên mặt nàng cũng chẳng vẻ gì là vui mừng: “Rốt cuộc Thế tử muốn làm gì? Mau bu tay!”

Nàng dùng sức kéo mạnh một cái, kết quả kh kéo được y phục ra, ngược lại còn suýt làm rách tay áo.

Y phục của nàng tuyệt đối kh thể hỏng ở đây, nếu kh về gặp Vương Phi thì sẽ kh giải thích rõ ràng được!

Thẩm Vãn Đường đành bỏ cuộc việc cứu vãn tay áo của .

Tiêu Th Uyên lại thô bạo kéo nàng thêm một đoạn đường, lúc này mới bu tay: “Nàng nghĩ ta thích kéo kéo lôi lôi với nàng ? Ta chẳng qua là muốn tránh mặt khác, nói cho nàng một chuyện thôi!”

ta vừa mới mở lời, ngẩng đầu lên đã th Cầm Tâm theo tới.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

ta kh khỏi chút bực bội: “Rốt cuộc Mặc Cơ làm vậy, còn một kẻ lọt lưới, hơn nữa còn là kẻ ta ghét nhất!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-hoan-than-ta-lam-chu-mau-vuong-phu/chuong-882.html.]

Cầm Tâm quan hệ tốt nhất với Mặc Cơ, Mặc Cơ đương nhiên kh thể ngăn nàng. Nhưng nàng thực sự kh biết, rốt cuộc đã đắc tội vị tổ t này từ khi nào!

Nàng ta cúi đầu ngoan ngoãn đứng bên cạnh Thẩm Vãn Đường, khẽ nói: “Thế tử, nô tỳ kh ngài tặng cho nhị tiểu thư ? Đương nhiên nhị tiểu thư ở đâu, nô tỳ ở đó. Bằng kh, nhị tiểu thư cần nô tỳ ích gì? Ngài nói xem?”

Tiêu Th Uyên hung hăng trừng mắt nàng ta một cái: “Ngươi đối với Thẩm Vãn Đường thì trung thành đ, chưa từng th ngươi trung thành với ta như vậy? Thứ ăn cây táo rào cây sung!”

Cầm Tâm cảm th oan ức, nhưng nàng ta kh dám cãi lại, chỉ thể cúi đầu chịu mắng.

Thẩm Vãn Đường đang lo kh cớ gây chuyện, giờ thì nàng ta đã tìm được một lý do tuyệt vời: “Thế tử kéo ta đến đây, chính là để thay ta giáo huấn nha hoàn ? Thế tử đây là giáo huấn nàng ta, hay là muốn vả mặt ta?”

“Cầm Tâm là do Thế tử tự tặng cho ta. Đã tặng , thì kh còn quan hệ gì với Thế tử nữa. Nha hoàn của ta, kh cần Thế tử tới giáo huấn!”

“Cầm Tâm, chúng ta !”

Tiêu Th Uyên vội vàng đưa tay chặn nàng lại: “Khoan đã! Ta còn chưa nói xong, nàng vội vàng cái gì? ta lại kh biết tính tình nàng lại lớn đến vậy? Ta đã nói , kiếp trước nàng dịu dàng cung kính trước mặt mẫu thân ta đều là giả vờ!”

Thẩm Vãn Đường mặt mày lạnh băng: “Thế tử sỉ nhục ta đến vậy, chẳng lẽ ta còn tươi cười đón tiếp ? Thế tử kh muốn cưới nữ nhi Thẩm gia chúng ta, thì nữ nhi Thẩm gia chúng ta cũng chưa từng nghĩ đến việc gả cho Thế tử! Hôm nay đến Vương phủ làm khách, cũng chỉ là thưởng hoa uống trà thôi, kh liên quan gì đến Thế tử! Cho nên còn xin Thế tử tự trọng một chút, nếu còn nói bậy, ta cũng sẽ kh khách khí!”

Tiêu Th Uyên dáng vẻ nàng tức giận, đột nhiên cảm th, Thẩm Vãn Đường như vậy dường như còn sống động, linh động hơn kiếp trước.

Kiếp trước, nàng hầu như ít khi tức giận. Đa số thời gian, nàng đều ung dung xử lý mọi việc lớn nhỏ trong Vương phủ, ngay cả khi ta gây rắc rối kiếm cớ, nàng vẫn ềm đạm ổn trọng như thường.

ta vuốt cằm: “Chậc, nàng khi tức giận, cũng thật thú vị đ chứ, tr đẹp hơn nhiều so với lúc kh tức giận.”

Thẩm Vãn Đường liếc ta một cái đúng là bệnh kh nhẹ! ta vậy mà lại thích khác kh cho sắc mặt tốt!

Tiêu Th Uyên th nàng lạnh lùng một mặt, sợ nói tiếp nữa thật sự chọc nàng giận bỏ , ta khẽ ho một tiếng, nói: “À thì, ta hỏi nàng một chuyện, chuyện của Nam Thi, kh liên quan đến nàng chứ?”

Thẩm Vãn Đường nhíu mày, lần này nàng thực sự kh vui: “Thế tử đây là ý gì?”

“Khụ, kh gì, chỉ là… chỉ là Nam Thi nàng ta chịu chút ủy khuất, nàng ta cho rằng là nàng hại nàng ta, cho nên, cho nên muốn ta g.i.ế.c nàng.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...