Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Kết Hôn Với Tiểu Thúc Quân Nhân, Tra Nam Hối Hận Không Kịp

Chương 616:

Chương trước Chương sau

Vương Đại Tráng vốn khéo mồm, biết Vương đại nương thích nghe gì nên lập tức dỗ dành. Vương đại nương th lòng ấm áp hẳn lên, thầm nghĩ vẫn là thằng cháu biết thương , chẳng bù cho thằng con trai bất hiếu kia, dám trưng cái bộ mặt đó ra với mẹ ruột.

“Đại Tráng à, vẫn là cháu biết thương cô, chứ thằng Lập Dân này thì tr mong gì được nữa!” Vương đại nương vừa nói vừa lén quan sát sắc mặt con trai.

Thế nhưng, lúc này Trương Lập Dân lại đang bà ta với ánh mắt lạnh lẽo khiến bà ta rùng . Con trai bà ta tuy hiện giờ mới là Phó do trưởng, nhưng ta là đã từng x pha trận mạc, đôi bàn tay đã từng nhuốm m.á.u quân thù. Luồng sát khí trên ta luôn khiến khác khiếp sợ. Vương đại nương vốn dĩ kh thân cận với con trai cũng chính vì nỗi sợ hãi mơ hồ này, bà ta luôn lo sợ ngày ta sẽ nổi ên mà làm hại .

Vương Đại Tráng từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh Vương đại nương, trong mắt bà ta, gã chẳng khác gì con trai ruột. Vì em trai đã mất sớm nên bà ta luôn dồn hết tâm sức lo liệu chuyện vợ con cho thằng cháu đích tôn này.

“Lập Dân à, mẹ làm vậy thực sự là vì tốt cho con thôi. Con thử nghĩ xem, nếu Đại Tráng cưới được con gái Sư trưởng thì nhà đã là th gia với nhà Sư trưởng . Lúc đó ai cũng nể mặt mà tạo ều kiện cho con thăng tiến dễ dàng hơn. Chẳng con từng bảo nếu kh lên chức được thì sẽ phục viên về quê ? Mẹ khổ tâm như vậy mà con kh hiểu cho mẹ chứ!” Vương đại nương sụt sùi, cố tỏ ra mẹ hết lòng vì con.

Trương Lập Dân cười lạnh, liếc bà ta một cái đầy chán ghét: “Ngày mai sẽ mua vé cho cả hai , mẹ cũng theo nó về quê luôn , sau này kh việc gì thì đừng lên đây nữa.”

Vương đại nương sững sờ, kh tin vào tai : “Trương Lập Dân, là mẹ đ!”

“Ai mà chẳng biết bà là mẹ , chính vì biết rõ nên mới kh dám để bà ở lại đây nữa. Những việc bà làm thể khiến mất mạng như chơi đ. còn muốn tiếp tục ở lại bộ đội, vậy mà bà dám tính kế cả con gái Sư trưởng, còn chuyện gì bà kh dám làm nữa kh?” Vợ Trương Lập Dân từ ngoài bước vào, mặt mày x mét. Cô vừa về đến đại viện đã nghe mọi bàn tán xôn xao về những việc mẹ chồng gây ra, cảm th vô cùng xấu hổ và tức giận.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

đang nói chuyện với con trai , kh mượn đến lượt cô xía vào. Cái nhà này chưa đến lượt hạng ngoại tộc như cô lên tiếng đâu.”

“Tú Hà kh ngoài, cô là chủ nhân của ngôi nhà này.” Trương Lập Dân lạnh lùng cảnh cáo mẹ . “ về ký túc xá dọn đồ , nếu mẹ kh tự dọn, sẽ dọn giúp bà . Sáng mai sẽ đưa cả hai ra ga tàu.” Nói xong, ta kéo vợ vào phòng, bỏ mặc Vương đại nương đang gào thét mắng nhiếc là đồ bất hiếu.

Trương Lập Dân dặn vợ ở trong phòng kh được ra ngoài, ta thẳng tới bộ phận hậu cần để làm thủ tục thôi việc cho Vương Đại Tráng. ta giám sát gã dọn dẹp đồ đạc xong xuôi mới rời , hẹn sáng mai sẽ quay lại đón.

Vương Đại Tráng dù trong lòng kh cam tâm nhưng gã sợ họ cao lớn, lầm lì này. Gã đành ngoan ngoãn nghe lời, nhưng trong đầu vẫn nảy sinh những ý nghĩ đen tối. Gã tiếc nuối vì đoàn văn c nằm trong khu quân sự, nếu kh gã đã lẻn vào phòng Cam Tố Tố lúc nửa đêm để "gạo nấu thành cơm", lúc đó cô kh muốn gả cũng gả.

Nghĩ đến việc về quê tay trắng, Vương Đại Tráng càng nghĩ càng tức. Gã b lâu nay nịnh bợ Vương đại nương cũng chỉ vì muốn bà ta tìm cho gã một cô vợ giàu . Giờ mọi chuyện đổ bể, gã quyết định sẽ trốn . Gã nghĩ chỉ cần biến mất, Vương đại nương sẽ ở lại tìm gã, và gã sẽ lại cơ hội.

Ý tưởng thì hay, nhưng thực tế lại phũ phàng. Khi gã vừa lén lút lẻn ra khỏi ký túc xá thì bỗng th tối sầm mặt mũi. Một cái bao tải chụp xuống đầu gã, những cú đ.ấ.m đá như mưa trút xuống. Vương Đại Tráng đau đớn rên rỉ, nhưng vì ở chỗ hẻo lánh nên chẳng ai nghe th. Từ những tiếng kêu la t.h.ả.m thiết, cuối cùng gã chỉ còn biết rên hừ hừ trong bao tải. Sau đó, gã bị ném ngược trở lại ký túc xá, cửa phòng còn bị ai đó khóa chặt từ bên ngoài.

Vương Đại Tráng nằm bẹp trên giường, toàn thân đau nhức kh thể cử động nổi. Đến tận lúc này gã vẫn kh hiểu nổi kẻ nào đã ra tay đ.á.n.h . Sáng sớm hôm sau, Trương Lập Dân đến đón thì th gã vẫn nằm rên rỉ trên giường. ta kh chút nương tay, xốc thẳng gã dậy.

ơi, em đau sắp c.h.ế.t , cho em ở lại thêm hai ngày nữa được kh? Đêm qua em bị ta trùm bao tải đánh, giờ em kh nổi nữa .” Vương Đại Tráng mếu máo kể khổ, thầm thề nếu biết kẻ nào đ.á.n.h , gã nhất định sẽ kh để yên.

Thế nhưng, Trương Lập Dân lại Vương Đại Tráng như một kẻ ngốc, lạnh lùng nói: “Nếu kh chịu đứng dậy, kh ngại trực tiếp lôi xuống lầu đâu.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...