Trọng Sinh Làm Hoàng Đế, Ta Khuấy Đảo Thiên Hạ
Chương 30:
30
“Nếu Khổng Tử còn sống, hẳn cũng sẽ vì ngươi mà th hổ thẹn bỏ . Thiên hạ nhân dân, văn võ bá quan trong triều, phàm là còn chút nhận thức thiện ác, cũng đều hổ thẹn khi đứng chung hàng ngũ với hạng ngụy quân tử như ngươi.”
Lời của Lão Thất như d.a.o bén, từng chữ như kim đâm, mắng đến mức vị nho sinh đạo mạo kia râu tóc dựng ngược, mặt đỏ tai tím.
Ta hận kh thể vỗ tay thật lớn cho Lão Thất, tiểu tử này hoàn toàn chính là cái miệng thay lời ta một cách xuất sắc.
sang quan ghi chép đang viết lia lịa, chờ đến khi bãi triều, nhất định đến xem bản chép cho thật kỹ.
Lão già kia cãi kh lại Lão Thất, lại còn bị mắng đến nỗi kh nói nên lời, đành hậm hực tìm đến ta để cầu viện.
Nhưng ta thể nói gì đây?
Tự biết bản thân tuy bị lợi ích che mờ mắt, làm đủ mọi chuyện để loại trừ dị kỷ, song ít nhất vẫn còn giữ lại được một chút giới hạn đạo đức và nhận thức đúng sai cơ bản.
Ta g giọng, dưới ánh mắt mong đợi của quần thần, chậm rãi lên tiếng:
“Lời Lão Thất nói, hợp ý trẫm. Hành vi ‘ăn tuyệt hộ’ kia, thực sự kh bằng súc sinh, đạo đức băng hoại, trời đất kh dung. Theo ý Lão Thất, nhất định dùng hình pháp nghiêm khắc, đòi lại c đạo cho những linh hồn oan khuất.”
Một lời định càn khôn.
Đối mặt với vị Hàn lâm lão lệ đang rưng rưng ta, ta dùng giọng ệu đặc biệt, chậm rãi nói:
“Ái kh nhân hậu từ tâm, đến cả kẻ gian nịnh cũng thể khoan dung, lòng nhân thể nói là chí thiện. Thế nhưng, lòng nhân kh thể dùng để chấp binh, nhân hậu kh thể giữ tài sản. Làm quan, kh thể chỉ dựa vào thiện tâm, mà cần rõ ràng đúng sai, mới thể mang lại phúc cho dân.”
Sắc mặt của lão già kia dần dần trở nên cứng ngắc.
“Kh tài hoa hơn , nhưng trẫm quan sát việc làm của kh, tuy thiện thì đ, song giữa thiện và ác, dường như thiếu quyết đoán. Là trị nước, l dân làm gốc, phân biệt trung gian, mới thể giữ yên cõi bờ. Nhân hậu là mỹ đức, nhưng trong việc trị quốc an bang, e rằng chưa đủ toàn tài.”
Mắt vị lão thần đã dần tròn xoe vì khiếp sợ.
“Trẫm suy nghĩ mãi, th đức tài của kh, lẽ trẫm kh thể dùng. Vậy nên trẫm ý, kh hãy cởi bỏ quan phục, về quê an dưỡng. Lòng thiện của kh, nhất định thể ban phúc cho quê nhà, lưu lại tiếng thơm cho hậu thế. Trẫm tuy mất một vị lương thần, nhưng dân chúng được một thầy hiền, cũng là phúc phận của quốc gia.”
Ta thật sự muốn một đao xử lý loại “thánh mẫu giả” như thế này, nhưng chính trị kh là đánh g.i.ế.c đơn thuần, mà là sự thoả hiệp và cân bằng.
“Hy vọng kh mau chóng chuẩn bị, chọn ngày khởi hành. Mong rằng sau khi hồi hương, kh vẫn giữ vững lòng thiện, giáo hoá một phương, để trẫm được an lòng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-lam-hoang-de-ta-khuay-dao-thien-ha/chuong-30.html.]
Để diệt trừ tập tục “ăn tuyệt hộ” trong dân gian, ta và một nhóm đại thần cùng chí hướng đã soạn ra một loạt chính sách.
Sau đó, chúng ta l ý kiến của Lão Thất, đối với dân làng, tộc nhân từng tham gia ‘ăn tuyệt hộ’, đều xử phạt nghiêm khắc.
Đồng thời khuyến khích các gia đình kh con cái lập di chúc trước, hoặc thiết lập hộ khẩu độc lập cho con gái.
Thế nhưng “ăn tuyệt hộ” cũng giống như việc “con dâu hiếu thuận với mẹ chồng là lẽ hiếu đạo”, đều kh dễ thực hiện.
Những làm quan đều là tầng lớp được lợi, làm thể đồng cảm với những nữ nhân yếu thế?
Muốn họ thay đổi nhận thức, quả thật là nhiệm vụ dài lâu và nặng nề.
Nhưng Lão Thất nói đúng, là thuộc tầng lớp đặc quyền, làm thể lên tiếng cho kẻ yếu, trừ khi lợi ích của họ được gắn liền với kẻ yếu.
Trong lòng ta cho rằng Lão Thất hoàn toàn thể đảm đương trọng trách lớn, nên hỏi làm để các quan địa phương xử lý c bằng?
Lão Thất kh chút do dự nói: “Nhi thần cho rằng, nên thi hành chế độ truy cứu trách nhiệm. Nếu lại thảm kịch tuyệt hộ, thì quan lại địa phương, lý chính đều bãi chức để làm gương. Tộc trưởng thì truy cứu trách nhiệm, như vậy mới thể chấm dứt hoàn toàn thảm kịch này.”
Lời lẽ hùng hồn, giọng vang như chu lớn, thể hiện rõ phong thái minh quả quyết.
Ta âm thầm gật đầu, cứ theo lời Lão Thất, lệnh cho quan chức của Hình Bộ thảo chỉ dụ, ban hành luật lệ mới.
…
Lão Thất gây dựng d tiếng “Th Thiên” trong Hình Bộ, căm ghét cái ác như thù, xử án c minh nghiêm ngặt.
Đến mức đến tìm kiện cáo, đ như trẩy hội.
Khổ chủ đến từ khắp nơi trong thiên hạ, kh quản đường xa vạn dặm mà dâng đơn lên kinh thành.
Oan khuất của họ sâu như biển, huyết hận của họ cao như núi.
Tất cả vụ án mà Lão Thất đích thân xử lý, đều là trọng án, đại án.
Ta cũng hiểu rõ, pháp trị mới là nền tảng cho sự phát triển lâu dài của một triều đại.
Chỉ khi vận hành chính trị, kinh tế, cùng các lĩnh vực khác tuân theo pháp luật, thì mới tránh khỏi bị chi phối, cản trở hoặc phá hoại bởi ý chí cá nhân.
Suy nghĩ của Lão Thất, hoàn toàn trùng hợp với ta, nên ta toàn lực ủng hộ .
Chưa có bình luận nào cho chương này.