Trọng Sinh Làm Hoàng Đế, Ta Khuấy Đảo Thiên Hạ
Chương 8:
8.
Sau khi trở thành Thái tử, Thái hậu đích thân chỉ định cho ta, những năm qua dùng cũng khá thuận tay.
Nhưng vì là của Thái hậu, nguyên chủ kh dám hoàn toàn tin tưởng, lại cũng kh dám dễ dàng động vào, đến nỗi uất ức gần chết.
Ta thì khác, thể leo lên đến vị trí Tổng quản đại thái giám, thì tuyệt đối kh hạng ngu ngốc.
Một bà lão già nua sắp hết đời trong hậu cung, so với ta – kẻ đang độ tuổi sung mãn, đến cả kẻ ngốc cũng biết nên chọn ai.
Ta chỉ cần thể hiện chút uy nghi và thủ đoạn bình thường của một đế vương là đã đủ khiến ta run rẩy lo sợ, kh dám chút tâm tư nào vượt giới hạn.
Tối qua để đến phủ Hứa gia tuyên chỉ và chấp hành mệnh lệnh, cũng là để thử lòng .
May mà, lão già này kh khiến ta thất vọng.
Sau khi trở về, còn mang đủ hai vạn lượng ngân phiếu mà Hứa gia đưa cho dâng lên ta.
Ta cũng thèm khát số bạc đó lắm, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được, chỉ l một nửa cho vào kho riêng.
Lưu Bang dù mang tiếng là lưu m hoàng đế, vẫn một đám trung thành kh tiếc mạng sống vì .
Còn Hạng Vũ – một Tây Sở Bá Vương lẫm liệt, dũng mãnh vô song, lại kh l một dùng được bên cạnh.
Chẳng tất cả đều vì tiền bạc mà ra ?
Kẻ đứng đầu, biết kết hợp ân uy, khen thưởng rõ ràng, l lợi ích dẫn dụ, hứa hẹn d vọng.
Chỉ cần thế, ắt kh lo kh thu hút được nhân tài.
Một kẻ chỉ biết vẽ bánh trên gi mà giữ khư khư kho báu, dù miệng lưỡi khéo đến đâu, cũng kh giữ nổi lòng .
Vì ta im lặng nên đám ngôn quan càng mắng hăng hơn.
Như thể ta đây – một Hoàng đế, kh đến trước Thái hậu dập đầu nhận tội, kh ban bố tội kỷ chiếu, thì Đại Thịnh diệt vong đến nơi.
Đợi bọn họ mắng đủ, ta khẽ g giọng, hỏi Toàn Phúc:
“Thái hậu tâm tình u uất, lâu ngày chữa kh khỏi, từng một bài thuốc dân gian, bảo rằng cắt ba lạng thịt đùi, sắc thuốc ba lần, sẽ khỏi bệnh. Trẫm cho rằng đó là lời hoang đường. Nay nghĩ lại, trẫm quả thật bất hiếu vô cùng.”
Toàn Phúc: “…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-lam-hoang-de-ta-khuay-dao-thien-ha/chuong-8.html.]
Đám ngôn quan lập tức hớn hở ra mặt.
Ta về phía thủ lĩnh trong đám tay chân của Hứa gia đang kêu gào to nhất – Tả đô ngự sử Tôn Đạo Lương, nói:
“Tôn ái kh nói đúng, làm con bằng mọi cách thỏa mãn tâm nguyện của mẹ để báo đáp ân dưỡng dục. L thịt đùi làm thuốc, tuy nghe ghê rợn, nhưng chỉ cần một tia hy vọng, cũng thử.”
Ánh mắt ta chăm chú Toàn Phúc, mang theo cảnh cáo rõ rệt.
Làm Tổng quản đại thái giám nhiều năm, đến thời khắc then chốt mà ngươi làm hỏng chuyện, đừng trách lão tử tuyệt tình.
“Toàn Phúc, bài thuốc dân gian kia hình như còn ghi chú rằng, nếu là huyết thống với bệnh nhân thì hiệu quả càng cao, kh?”
Trán Toàn Phúc đổ mồ hôi, lưng khom thấp, lắp bắp đáp:
“Hồi… hồi bẩm Hoàng thượng… ghi câu đó. Thái hậu long thể bất an, chữa mãi kh khỏi, Hoàng thượng tự lật sách thuốc, tìm được một bài thuốc dân gian. Trong đó nói đến việc dùng thịt đùi, nếu là cùng huyết thống với bệnh nhân thì hiệu quả càng tốt.”
Ta lại hỏi:
“Thái hậu và trẫm tuy tình mẫu tử, nhưng kh m.á.u mủ ruột thịt. Theo các ái kh th…”
Trên triều đình, nhạy bén lập tức đứng ra, lớn tiếng nói:
“Trưởng c chúa Vinh Thành là do Thái hậu sinh ra, huyết thống trực tiếp với Thái hậu, nên để trưởng c chúa Vinh Thành cắt thịt cứu mẹ mới là chuyện đẹp truyền đời!”
Ta quát lớn:
“Kh được! Vinh Thành là cành vàng lá ngọc!”
Nói thì nói vậy, nhưng ánh mắt ta lại chuyển sang Tả thượng thư kiêm các lão – Tả Hưng Kiến, đang đứng cạnh Tôn Đạo Lương.
Tên già này, trưởng tử của cưới cháu gái ruột của Thái hậu – Hứa Mạn, cũng là một trong phe Thái hậu. Ngày thường Thái hậu muốn làm trò gì mà ta kh đồng ý, thì nhất định đứng ra gây sóng gió, dẫn đám ngôn quan vừa ngu vừa xấu suốt ngày ồn ào, ép buộc nguyên chủ.
“Trẫm nhớ rõ, con dâu của Tả ái kh – Hứa thị, chính là cháu gái ruột của Thái hậu, cũng là huyết thân đ nhỉ!”
Được ta nhắc đến, phe trung lập cùng đám kẻ thù chính trị của Tả Hưng Kiến như mèo ngửi th mùi t, bắt đầu ên cuồng nhào vào cắn xé Tả Hưng Kiến.
Dù Tả Hưng Kiến là các lão, quyền lực to lớn, chỉ dưới một mà trên vạn .
Nhưng triều đình ta hệ thống nội các chặt chẽ, bảy vị các lão kiểm soát lẫn nhau, cũng kh ai một tay che trời.
Tả Hưng Kiến – lão cáo già này, nh chóng nếm được mùi vị bị cả triều vây c là thế nào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.