Trọng Sinh – Lần Này Em Không Trốn Anh
Chương 12: Nếu Em Có Chuyện – Tôi Sẽ Hủy Tất Cả
Kh khí trong phòng… lạnh đến mức nghẹt thở.
“…phá ph?”
Cô lặp lại.
Giọng nhẹ.
Nhưng ánh mắt… đã hoàn toàn thay đổi.
“Đã kiểm tra .”
Trợ lý nói.
“Kh sự cố. Là cố ý.”
Một giây im lặng.
Rắc.
Âm th nhỏ vang lên.
Là tay … siết chặt đến mức khớp xương kêu lên.
“ đâu.”
Giọng trầm xuống.
Kh cao.
Nhưng mang theo sự lạnh lẽo chưa từng .
“Kho vùng toàn bộ camera.”
“Bất kỳ ai tiếp cận xe”
dừng lại.
Ánh mắt tối sầm.
“ muốn biết.”
Trợ lý lập tức gật đầu, rời .
Cánh cửa đóng lại.
Căn phòng chỉ còn lại hai .
Cô vẫn đứng đó.
Kh sợ.
Nhưng…
Kh còn là trò chơi.
“ định làm gì?”
Cô hỏi.
kh trả lời ngay.
Chỉ bước tới.
Từng bước.
Chậm.
Nhưng áp lực đè nặng.
Đến khi đứng trước mặt cô
đưa tay chạm vào má cô.
Kh mạnh.
nhẹ.
Như đang xác nhận…
Cô vẫn ở đây.
“Ở bên .”
nói.
Cô khẽ cười.
“Lại câu đó?”
Ánh mắt tối lại.
“Lần này khác.”
Kh cho cô kịp phản ứng
kéo cô vào lòng.
Mạnh hơn trước.
Kh chiếm đoạt.
Mà là
bảo vệ.
“Nghe cho rõ.”
Giọng khàn .
“Nếu em chuyện…”
dừng lại.
“… sẽ kh dừng lại ở mức tìm đó.”
Kh khí chùng xuống.
“… sẽ hủy tất cả.”
Cô khựng lại.
Kh vì sợ.
Mà là
câu nói đó…
quá thật.
Cô ngẩng đầu.
.
“ nghiêm túc?”
kh trả lời.
Chỉ cúi xuống.
Khoảng cách bị kéo gần.
Kh vội.
Kh dồn.
Nhưng
kh cho cô rời.
Hơi thở lướt qua môi cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-lan-nay-em-khong-tron-/chuong-12-neu-em-co-chuyen-toi-se-huy-tat-ca.html.]
Nóng.
Nguy hiểm.
“Em nghĩ đang đùa?”
Một câu hỏi.
Thấp.
Cô kh trả lời.
Chỉ .
Một giây
Hai giây
…
bàn tay cô khẽ nắm l cổ áo .
“Vậy thì…”
Cô nói khẽ.
“…đừng để em rời khỏi tầm mắt .”
Ánh mắt lập tức thay đổi.
Kh còn kiềm chế.
kéo cô sát lại.
Lần này
kh còn khoảng cách.
Kh còn thử dò.
Chỉ còn
cảm xúc bị dồn nén bùng ra.
Nụ hôn đến nh.
Nhưng kh vội.
Sâu.
Giữ.
Kéo dài.
Kh gian như bị khóa lại.
Cô kh đẩy ra.
Ngược lại
bám l .
Kh yếu.
Kh bị cuốn hoàn toàn.
Mà là
chủ động đáp lại.
Khi bu ra
Hơi thở cả hai đều rối loạn.
Nhưng ánh mắt
kh ai chịu lùi.
“Em đang ở gần nguy hiểm.”
nói.
“Em biết.”
“Vẫn kh rút?”
Cô khẽ cười.
“Kh đang giữ em ?”
Một câu nói
khiến ánh mắt tối lại sâu hơn.
siết nhẹ eo cô.
“Đúng.”
Một giây dừng.
“Và lần này…”
cúi xuống.
Nói khẽ bên tai cô.
“… sẽ kh cho em cơ hội chạy.”
Kh khí nóng lên.
Nhưng
TING.
Điện thoại cô rung.
Cả hai cùng khựng lại.
Cô liếc xuống.
Một tin n.
Kh tên.
📩 “Cô nghĩ tránh được một lần… là xong?”
Cô nhíu mày.
Chưa kịp đọc tiếp
📩 “Kiếp trước cô đã c.h.ế.t thế nào… cô quên à?”
Tim cô…
dừng lại một nhịp.
Ánh mắt lập tức thay đổi.
Cô ngẩng đầu.
.
“…”
Giọng cô khẽ.
“…chuyện này kh chỉ là hiện tại.”
Kh khí…
đóng băng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.