Trọng Sinh – Lần Này Em Không Trốn Anh
Chương 19: Người Chết Thay Em… Là Ai?
“ c.h.ế.t… là giống em.”
Câu nói của
vẫn vang trong đầu cô.
Kh thể.
Nhưng
ký ức…
đang dần bị xé ra.
Một bóng .
Một khuôn mặt…
mờ.
Nhưng
cảm giác quen thuộc đến đáng sợ.
“Kh thể…”
Cô lùi lại một bước.
Ánh mắt rối loạn.
“Em đã…”
“Em đã rơi xuống.”
“Em đã c.h.ế.t.”
cô.
Kh ngăn.
Kh chạm.
Chỉ
đứng đó.
“Em nghĩ vậy.”
Một câu nói.
Nhẹ.
Nhưng
đâm thẳng.
“ nói rõ.”
Cô c.ắ.n môi.
Giọng lần này
kh còn bình tĩnh.
“ đó là ai?”
Kh khí…
im lặng.
“Là được chuẩn bị cho em.”
Một câu trả lời.
Khiến tim cô…
lạnh .
“Chuẩn bị?”
“Ý là gì?”
bước tới.
Chậm.
Nhưng
kh để cô lùi thêm.
“Em nghĩ tất cả…”
nói.
“…chỉ là tai nạn?”
Cô .
Kh trả lời.
Nhưng ánh mắt
đã câu trả lời.
“Kh.”
Một chữ.
Rơi xuống.
“Đó là kế hoạch.”
Kh gian…
ngưng lại.
“Và em…”
“…kh mục tiêu duy nhất.”
Cô siết chặt tay.
“Vậy đó…”
Giọng cô khẽ run.
“…là ai?”
cô.
lâu.
“Là thể thay thế em.”
Một câu nói.
Ngắn.
Nhưng
đủ khiến mọi thứ vỡ ra.
Cô lùi lại.
Lần này
kh kiểm soát được.
“Kh ai thể thay thế em.”
Cô nói.
Giọng thấp.
Nhưng chắc.
“Vậy thì…”
tiến gần.
Khoảng cách
bị xóa.
“Em giải thích thế nào…”
cúi xuống.
“…về việc một giống em đến mức…”
Một giây dừng.
“…ngay cả cũng kh nhận ra trong khoảnh khắc đó?”
Kh khí…
đóng băng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-lan-nay-em-khong-tron-/chuong-19-nguoi-chet-thay-em-la-ai.html.]
Cô đứng im.
Kh nói.
Kh thể nói.
“Em kh nhớ.”
Cô thì thầm.
Lần đầu tiên
giọng cô…
mất phương hướng.
cô.
Ánh mắt kh còn lạnh.
Mà là
sâu.
Nguy hiểm.
“Vậy thì…”
đưa tay lên.
Chạm nhẹ vào cằm cô.
Kh siết.
Nhưng
kh cho né.
“Em nhớ.”
Cô .
Khoảng cách quá gần.
Kh gian
ngột ngạt.
“ đang ép em.”
kh phủ nhận.
“Đúng.”
Một chữ.
Rõ ràng.
“Vì nếu em kh nhớ…”
Giọng trầm xuống.
“…em sẽ c.h.ế.t lần nữa.”
Kh khí
lạnh đến mức khó thở.
Cô .
Tim
đập nh.
Kh vì sợ.
Mà là
cảm giác…
mọi thứ đang vượt khỏi tầm kiểm soát.
“ biết nhiều hơn những gì nói.”
Cô nói.
Ánh mắt sắc lại.
“ đang giấu em.”
kh trả lời.
Chỉ
kéo cô lại.
Lần này
kh vội.
Kh mạnh.
Nhưng
kh cho từ chối.
“ những thứ…”
nói khẽ.
“… sẽ kh để em tự đối mặt.”
Cô kh né.
Chỉ .
“Hay là…”
Cô tiến gần hơn.
Khoảng cách
tự cô xóa bỏ.
“… sợ em biết sẽ rời ?”
Ánh mắt tối lại.
“Em nghĩ em còn đường rời?”
Một câu nói.
Thấp.
Chiếm hữu.
Kh gian…
nóng lên.
Nhưng
TING.
Điện thoại cô rung.
Cô mở ra.
Một tin n mới.
📩 “Cô đang đứng cạnh ta…”
Cô khựng lại.
📩 “…mà vẫn kh nhận ra ?”
Tim cô
lệch một nhịp.
📩 “ c.h.ế.t thay cô…”
Một giây dừng.
📩 “…là do chính ta đưa đến.”
Kh gian
vỡ tung.
Cô từ từ ngẩng đầu.
.
Ánh mắt lần này
kh còn chỉ là nghi ngờ.
Mà là
bắt đầu tin vào ều đáng sợ nhất.
Chưa có bình luận nào cho chương này.