Trọng Sinh – Lần Này Em Không Trốn Anh
Chương 2: Không Cho Em Một Đường Lui
Khoảng cách giữa họ… gần đến mức nguy hiểm.
Cô thể cảm nhận rõ hơi thở lướt qua môi nóng, gấp, và mang theo thứ cảm xúc mà kiếp trước cô chưa từng hiểu.
Nhưng lần này… cô hiểu.
kh hề bình tĩnh như vẻ ngoài.
Ngược lại đang mất kiểm soát từng chút một.
“Bu em ra.”
Cô nói khẽ.
Kh vì muốn thoát.
Mà là… thử .
Bàn tay đang giữ cổ tay cô siết lại.
Kh đau.
Nhưng đủ để nhắc cô rằng kh ý định bu.
“Em chắc chứ?”
Giọng trầm xuống, khàn nhẹ, như đang kìm nén ều gì đó sâu bên trong.
Cô ngẩng đầu.
Ánh mắt đối diện.
Kh né tránh.
“ nghĩ em còn giống trước ?”
Một câu hỏi.
Nhưng lại như một lời khiêu khích.
Kh khí… chợt căng lên.
cô lâu hơn một nhịp.
bất ngờ kéo mạnh.
Cô mất thăng bằng, cả đổ về phía , hai tay vô thức bám l vạt áo sơ mi đang mở của .
Khoảng cách… hoàn toàn biến mất.
Ngực chạm ngực.
Hơi thở quấn l nhau.
Tim đập dồn dập kh rõ là của ai.
“Vậy em muốn gì?”
hỏi.
Giọng thấp đến mức gần như dán sát bên tai cô.
Cô khẽ run.
Kh vì sợ.
Mà là vì… cảm giác quen thuộc nhưng xa lạ đang len lỏi khắp cơ thể.
Kiếp trước… cô chưa từng cơ hội đứng gần như thế này mà vẫn giữ được tỉnh táo.
Còn bây giờ…
Cô chủ động.
Bàn tay khẽ siết nhẹ vạt áo , kéo cúi thấp hơn.
Khoảng cách giữa môi họ… chỉ còn một hơi thở.
“Em muốn…”
Cô dừng lại.
Ánh mắt lướt qua môi .
lại thẳng vào mắt.
“…xem sẽ mất kiểm soát đến mức nào.”
Một câu nói.
Như châm lửa.
Ánh mắt lập tức tối lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-lan-nay-em-khong-tron-/chuong-2-khong-cho-em-mot-duong-lui.html.]
Kh còn chút kiềm chế nào sót lại.
Bàn tay siết l eo cô mạnh hơn lúc nãy, kéo cô áp sát hoàn toàn vào cơ thể .
Kh còn khoảng cách.
Kh còn lý trí.
Chỉ còn lại cảm xúc đang bùng cháy.
“Em đang chơi với lửa.”
nói, giọng khàn đặc.
Cô cười khẽ.
“Vậy dám cháy kh?”
Một giây im lặng.
hành động.
Kh cho cô kịp phản ứng.
Kh cho cô rút lui.
cúi xuống.
Khoảng cách cuối cùng… bị xóa bỏ.
Nụ hôn kh nhẹ nhàng.
Kh thăm dò.
Mà là chiếm hữu.
Dồn ép.
Như thể muốn xác nhận rằng cô là của .
Cô khựng lại một nhịp.
Nhưng … kh đẩy ra.
Ngược lại đáp lại.
Vụng về.
Nhưng đủ để khiến càng siết chặt hơn.
Kh gian như đặc lại.
Hơi thở rối loạn.
Mọi thứ xung qu… biến mất.
Chỉ còn lại hai .
Và thứ cảm xúc đang vượt khỏi tầm kiểm soát.
Một lúc sau…
bu cô ra.
Kh vì muốn.
Mà là vì… nếu tiếp tục, biết sẽ kh dừng lại được.
Trán chạm nhẹ vào trán cô.
Hơi thở vẫn còn gấp.
“Em… rốt cuộc muốn gì?”
Lần này, giọng kh còn lạnh.
Mà là… nguy hiểm.
Cô .
Ánh mắt sâu hơn, khác hẳn kiếp trước.
“Muốn .”
Cô nói.
khẽ.
Nhưng đủ rõ.
“Nhưng…”
Cô đặt tay lên n.g.ự.c nơi trái tim đang đập loạn.
“…kh theo cách cũ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.