Trọng Sinh Năm 2002
Chương 464:
"Thầy nói thế làm em càng sợ hơn đ."
"Tình hình cụ thể thì con hỏi Lăng Du, thầy cũng kh biết nhiều lắm. ều c ty này mang tính chất nửa dân sự nửa quân sự."
Lâm Hiểu kh hiểu nổi, dân dụng là dân dụng, quân dụng là quân dụng, lại còn nửa nọ nửa kia?
"Thế này là sai quy định mà!" Lâm Hiểu thốt lên.
Lăng Văn Hoa đáp: "Chỉ là một vài hạn chế trong khâu vận hành thôi, thầy kh quản được việc đó."
Th thầy kh muốn nói nhiều, Lâm Hiểu hiếm khi th minh đột xuất, hiểu rằng chuyện này lẽ phức tạp.
Nhưng thầy đã sẵn lòng dẫn dắt cô làm m việc lặt vặt này, chứng tỏ thầy ý định định hướng tương lai cho cô.
Bận rộn liên tục suốt hai tháng, phỏng đoán trong lòng Lâm Hiểu đã thành sự thật. Đây là một c ty treo biển dân sự nhưng thực chất lại quân đội chống lưng.
Nghĩa là mọi dự án nghiên cứu ở đây trước hết phục vụ quân sự, sau đó mới đưa vào ngành dân dụng.
" cô ra được?"
Lăng Du kh ngạc nhiên khi học trò của bố phát hiện ra, nhưng chưa đầy ba tháng mà cô đã ra m mối thì đúng là ngoài dự kiến.
Lâm Hiểu kh định giở trò khôn lỏi, cô thành thật khai báo: "Trước hết là dựa vào tình hình cá nhân của sư . Hồi còn học, em nghe sư mẫu bảo đã vào quân ngũ . Nếu kh biến cố lớn thì kh thể chuyển ngành được. Em cũng chẳng th vẻ gì là đã chuyển ngành cả, ừm... cả lúc nào cũng cảnh giác, cho em cảm giác giống như một lính đặc nhiệm vậy."
Nói đến đây, Lâm Hiểu tự cười: "Chắc do em thần hồn nát thần tính thôi, tóm lại là em nghĩ hơi nhiều."
Lăng Du gật đầu, ra hiệu cho cô nói tiếp.
Lâm Hiểu b giờ mới vào vấn đề chính: "Điều em thực sự nhận ra là nhờ c việc m tháng qua. Tuy nhiệm vụ giao vụn vặt, chia thành nhiều mảng khác nhau khiến em kh thể chắp vá lại, nhưng một ểm sư đã bỏ qua."
"Điểm gì?"
"Chính là dữ liệu lớn. Dù nội dung bị chia nhỏ đến đâu thì vẫn dữ liệu gốc để truy vết. Em gom hết dữ liệu từng làm, đối chiếu lại trò chuyện với bên tài chính, phát hiện ra cái ngành dân sinh đang nghiên cứu này hoàn toàn kh cần đến khổng lồ hay ma trận mô hình phức tạp như vậy, trừ phi..."
"Trừ phi ?"
"Trừ phi c ty còn dự án nghiên cứu khác mà em kh được phép tiếp cận. Kết hợp với thân phận của nên em đoán đại như vậy thôi."
Lăng Du im lặng kh nói lời nào.
Lâm Hiểu khai sạch mà mãi kh đợi được "phán quyết", lòng bắt đầu cảm th hoang mang.
Tim cô đập thình thịch vì lo lắng, cảm th nguy cơ bủa vây.
Toi ! Kh lẽ khôn quá hóa dại, sắp bị đuổi việc ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-nam-2002/chuong-464.html.]
Ngờ đâu câu đầu tiên Lăng Du nói lại là: "Tài chính c ty kh đạt yêu cầu, sẽ ều chỉnh lại."
"Dạ?"
"Nhiều lời quá, năng lực lại kém."
"Sư , bị vào... ừm, trại giam kh?"
"Kh đến mức đó, nhưng kỷ luật thì chắc c . Ngoài ra, chiều nay c ty sẽ một nhân viên kỹ thuật đến, cô tiếp xúc với ta , sau này m khâu ều phối chương trình cô làm trợ lý cho ta."
Lăng Du rời , cả quá trình kh nói thêm m câu.
Lâm Hiểu sau đó mới phản ứng lại, làm tài chính kia biên chế, đó căn bản kh kế toán bình thường.
"C ty này rốt cuộc làm cái gì vậy? th bất an thế nhỉ."
Nhưng nghĩ lại, là do thầy giới thiệu, phụ trách lại là con trai ruột của thầy, chẳng lẽ hai cha con họ lại bắt tay nhau lừa một ngoài như cô ?
" chỉ là con tép riu thôi, kh đến mức đó đâu, kh đến mức đó đâu."
Lâm Hiểu cố gắng tự an ủi , tr thủ thời gian rảnh để viết bài.
Dạo gần đây, ngoài việc c tác làm đề tài với thầy, hầu như mọi thời gian rảnh cô đều đổ hết vào c ty nghiên cứu này.
Vì vậy, ngay cả chuyện viết luận văn cô cũng giải quyết tại đây.
Hai giờ chiều, Lâm Hiểu nhận được th báo gặp mới.
Trên đường , cô khá tò mò kh biết vị "thần thánh" phương nào sẽ đến đây.
Ngờ đâu lại là một quen cũ.
"Kỹ sư Ngô?"
Lâm Hiểu chớp mắt m cái, ra phía cửa như vẫn mong đợi một khác xuất hiện.
Ngô Hoành Tg ban đầu cũng lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng nh chóng l lại vẻ bình thường, thậm chí còn chủ động lên tiếng khi th Lâm Hiểu vẫn còn đang ngơ ngác.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
"Thôi đừng nữa, ngoài ra kh còn ai khác đâu."
"Kỹ sư Ngô này, kh đang ở bộ phận kỹ thuật của Hoa Trung ? lại đến đây... đừng bảo c ty này cũng thuộc Hoa Trung nhé?"
Ngô Hoành Tg xua tay: "Hai bên chẳng liên quan gì nhau cả, một chút cũng kh."
"Vậy lại ở đây?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.