Trọng Sinh Năm 2002
Chương 538:
Sau đó hai vừa nói vừa cười vòng qua đám đ, về phía con phố khác.
" chuyện gì vậy?" Lý Mị nhận th sự sững sờ của bên cạnh.
Lâm Hiểu hoàn hồn, lắc đầu: "Kh gì, hình như th quen, nhưng kh chắc lắm."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
"Vậy gọi ện hỏi thử xem."
Lâm Hiểu "ừ" một tiếng, đưa m cây kem còn lại cho bạn, bản thân thì bước ra xa vài bước để gọi cho em gái.
Đầu dây bên kia Lâm Huệ bắt máy nh, kh gian xung qu hơi ồn ào.
Lâm Hiểu tùy tiện hỏi: "Huệ Huệ, khi nào em được nghỉ thế? Chị về nhà , được nghỉ m ngày đây, chị em gặp được nhau kh?"
Lâm Huệ ở đầu dây bên kia vô cùng ngạc nhiên: "Thật hả chị? Chị về ạ? Em cũng vừa về đến nhà hôm nay."
"Em về nhà ?"
Lâm Hiểu th hơi m.ô.n.g lung, chẳng lẽ lúc nãy nhầm thật?
Ai ngờ giây tiếp theo, cô lại nghe em gái nói: "Em mới xuống tàu cao tốc, đang dạo ở khu trung tâm thành phố Kim Minh với bạn trai. Lát nữa em đưa về khách sạn mới về nhà."
"?"
"!"
Lâm Hiểu ngây ra. Trời đất ơi, đây thực sự là đứa em gái tr thì dịu dàng, ít nói của !
Mười chín tuổi đã yêu ?
Lại còn dắt cả bạn trai về đây?
Nếu bố mà biết chuyện này, kh khéo sẽ nhảy dựng lên vì tức giận, cầm d.a.o đuổi theo ba con phố mất thôi.
Chương 106
Tại nhà họ Lâm, cửa phòng ngủ của Lâm Huệ đóng chặt, bên trong thấp thoáng tiếng nói chuyện nhưng nhỏ, gần như kh nghe rõ nội dung.
Lâm Hiểu ngồi ở phòng khách ăn dưa hấu, cô vừa mới tiễn ba bạn Lữ Thi Ý đến khách sạn gần đó để nhận phòng.
"Hiểu Hiểu, chuyện này là thế con? Huệ Huệ vốn là đứa trẻ ngoan ngoãn mà, mẹ con gọi con bé vào trong cả tiếng đồng hồ ." Lúc này Lâm Chí Thành vẫn chưa hay biết gì.
Lâm Hiểu ngước bố , nghĩ bụng chuyện này kh nên để nói ra thì hơn.
Thế là cô cầm một miếng dưa hấu đưa qua: "Bố, bố ăn dưa ."
"Còn ăn gì nữa, bố ăn bốn miếng đ."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Ăn thêm chút bố, bổ ra hơn nửa quả , kh ăn hết là bỏ đ, lãng phí lắm."
Lâm Chí Thành nghĩ cũng đúng, bỏ thì thà cho vào bụng còn hơn.
Thế là kh hỏi han gì nữa, dứt khoát bê một cái ghế nhỏ ngồi c bên cạnh thùng rác để ăn.
Lâm Hiểu ngồi thêm năm phút nữa bê đĩa dưa hấu lên gõ cửa.
"Mẹ, Huệ Huệ, con vào nhé?"
Nói xong, cô vặn tay nắm cửa.
Trong phòng ngủ hai , một đang ngồi trên giường với vẻ mặt thản nhiên.
Còn kia ngồi trên ghế sofa đơn, sắc mặt kh được tốt cho lắm.
Lâm Hiểu bưng dưa hấu đến cho mẹ trước, kết quả là Chương Nhược Mai chẳng thèm quay đầu lại: "Mẹ kh tâm trạng, kh ăn."
Cô lại bưng dưa đến bên giường, Lâm Huệ mỉm cười, cầm l miếng dưa bắt đầu ăn ngon lành.
Chương Nhược Mai nghe th tiếng động thì ngoảnh lại, lập tức lại nổi giận: " cái tâm của con nó lớn thế kh biết."
Lâm Huệ vừa ăn vừa gật đầu: "Tâm lớn kh tốt mẹ? Trước đây mẹ chẳng bảo con hay nghĩ ngợi quá nhiều, bảo con học tập Giai Giai, cứ thoải mái lên kh cần lo gì hết đó ."
"Nhưng mẹ đâu bảo con mới năm nhất đại học đã yêu đương! Mẹ nói xem, một đứa trẻ ngoan ngoãn như con lại thể..."
"Yêu đương thì kh ngoan nữa ạ? Mẹ ơi, định nghĩa về con gái ngoan của mẹ quá hẹp hòi kh."
"Lâm Huệ, mẹ đang nói chuyện nghiêm túc với con đ."
"Mẹ, con cũng đang nói chuyện nghiêm túc mà. Con chỉ là đang yêu đương thôi, con đâu g.i.ế.c phóng hỏa, vả lại con là trưởng thành , con cũng đâu yêu sớm."
Th Chương Nhược Mai kh nói gì, Lâm Huệ lại tiếp tục: "Bạn trai con kh yêu, chủ động theo đuổi con, con cũng vừa hay thích . Một chuyện nhỏ nhặt tình trong như đã mặt ngoài còn e như thế này, mẹ lại giận dữ đến vậy?"
Lâm Huệ kh hiểu nổi, chỉ yêu đương thôi mà, tại bố mẹ lại phản ứng dữ dội thế.
À kh đúng, bố vẫn chưa biết, nếu biết chắc còn phản ứng kinh khủng hơn nữa?
Trong lòng Chương Nhược Mai cũng kh rõ là cảm giác gì, bà kh phản đối con gái yêu đương, kể cả ở đại học thì cũng là chuyện bình thường.
Nhưng lại im hơi lặng tiếng, đùng một cái đã dắt về, tiến triển mà nh thế?
Cứ nghĩ đến đứa con gái út ngoan ngoãn của đang ở bên cạnh một gã trai trẻ chẳng biết rõ gốc gác, bà lại lo lắng đến rối bời.
Bị lừa thì làm ?
Nế gã th niên đó chỉ chơi bời qua đường thì tính thế nào?
Huệ Huệ của bà vốn nhạy cảm, lại trọng tình cảm, nếu bị đả kích thì biết làm đây?
Chưa có bình luận nào cho chương này.