Trọng Sinh Năm 70: Đoạt Lại Không Gian, Gả Cho Chàng Sĩ Quan
Chương 150: Kẻ Biến Thái Gặp Nữ Cường Nhân
Đem d sách đã quy hoạch đưa tới chỗ Đại đội trưởng.
Tần Đại Giang xem xong đồng ý, ngày hôm sau bắt đầu thực hiện.
Cho nên sáng sớm hôm sau, bà con Đại đội Ánh Sáng Mặt Trời liền th xuất hiện m gương mặt mới.
Ai cũng biết cấp trên phái xuống để bảo đảm thu hoạch lương thực nên mọi cũng kh quá để ý, cứ theo nếp cũ mà kiếm c ểm.
Hôm nay là ngày Tần Thư Duyệt vào thành phố mua thuốc, chuyện của Lâm Niệm đã qua m ngày , vừa lúc hôm nay qua hỏi xem bên phía Cường T.ử chuẩn bị thế nào.
Ăn xong bữa sáng, cô đeo gùi từ nhà ra hướng cổng thôn. Vừa đến con đường nhỏ cách cổng thôn kh xa thì gặp một đàn lạ mặt ngược chiều.
Trần Kim Mộc sáng sớm đã cãi nhau một trận với hai trợ lý khác. Nguyên nhân là hôm qua kh đưa hết tiền và phiếu cho Đại đội trưởng, khiến cho bữa tối đến miếng thịt cũng kh .
Sáng nay càng t.h.ả.m hơn, mỗi một bát cháo loãng đến mức thể soi gương, cộng thêm một miếng bánh ngô, đến bát dưa muối cũng kh .
Hai đồng nghiệp kia kh biết chuyện Tần Đại Giang tới, hỏi đưa cơm mới biết đầu đuôi sự việc. Chờ , họ liền quay sang cãi nhau với Trần Kim Mộc.
Ý của Trần Kim Mộc và Tiểu Hà là giữ lại một ít tiền, đến lúc đó m chia nhau, cũng coi như một khoản thu nhập thêm. Ý của hai kia là nếu kh l được toàn bộ tiền, chỉ chia được chút ít như vậy thì cũng chẳng bõ, thà rằng trong lúc làm việc được ăn m bữa ngon còn hơn.
Cãi qua cãi lại chẳng đến kết quả gì, tâm trạng Trần Kim Mộc buồn bực, quyết định một ra ngoài dạo.
Từ khi tới Đại đội Ánh Sáng Mặt Trời, m bọn họ cứ ru rú trong phòng, cơm bưng nước rót tận nơi, cuộc sống quá sung sướng khiến họ quên mất tới đây để làm gì.
Điều này dẫn đến việc Trần Kim Mộc một hồi thì... lạc đường.
Khi th tới, phản ứng đầu tiên của Trần Kim Mộc là tiến lên hỏi đường về. Kết quả khi đến gần, th dung mạo của Tần Thư Duyệt, hoàn toàn ngây ...
Làn da trắng như ngọc lấp lánh dưới ánh mặt trời, đôi mắt cô cong cong, con ngươi đen láy phảng phất ánh sáng vụn vỡ, khóe miệng gợi lên nụ cười linh động mà lại tràn ngập tính c kích. Nếu thang ểm là mười thì...
Cô gái trước mắt này sở hữu nhan sắc mười phân vẹn mười.
Kh ngờ ở n thôn lại nữ đồng chí dung mạo xuất chúng đến thế.
Nếu cưới được cô nàng này về nhà...
Thì sẽ khiến bao nhiêu ghen tị? E là ngay cả m tên du học sinh tự cao tự đại ở Viện N nghiệp cũng hâm mộ mất?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-nam-70-doat-lai-khong-gian-ga-cho-chang-si-quan/chuong-150-ke-bien-thai-gap-nu-cuong-nhan.html.]
Trần Kim Mộc lập tức nổi lên tà niệm!
vuốt lại tóc, chỉnh đốn cổ áo và vạt áo, xác nhận kh vấn đề gì, trên mặt treo nụ cười ấm áp, đến trước mặt Tần Thư Duyệt, cực kỳ nhiệt tình nói: “Chào đồng chí, chút việc muốn phiền cô, kh biết cô... thời gian kh?”
Đại đội ngoài, Tần Thư Duyệt biết, cũng nghe chú Đội trưởng nhắc tới. Cô biết cấp trên phái xuống tốt kẻ xấu, cũng kh biết tên trước mắt này thuộc loại nào.
“ chuyện gì kh?”
“Đồng chí à, ... kh quen thuộc đại đội chúng ta lắm. Mải suy nghĩ c việc quá nên lạc đường lúc nào kh hay, kh biết cô thể giúp đưa về được kh?”
“ là của Viện N nghiệp à?”
Cô biết đội trưởng đội dân binh và do Hồng Chủ Nhiệm phái tới đang hợp tác tuần tra. Nếu là tuần tra thì chắc c đã nắm rõ đường lối lại trong đại đội.
Còn thể lạc đường, cũng chỉ thể là một trong bốn kẻ làm Đại đội trưởng đau đầu kia thôi, đúng kh?
“Xin lỗi, việc gấp. chỉ đường cho nhé, cứ theo con đường này, đến cuối đường rẽ trái là sẽ th cái sân các ở.”
“À! Hóa ra, hóa ra gần thế à. Xem cái đầu óc này, trừ nghiên cứu khoa học ra thì chẳng nhớ được đường sá gì cả. Đa tạ cô nhé. À đúng đồng chí, tên là Trần Kim Mộc, cô tên gì?”
“ đang vội, trước đây.”
Nói xong, Tần Thư Duyệt trực tiếp tránh Trần Kim Mộc thẳng.
Bắt chuyện thất bại, cũng kh bực. Xinh đẹp thế này thì chút cá tính chứ? Nếu dễ dãi quá thì còn chẳng hứng thú đâu.
Tương lai còn dài, nhiều thời gian để vờn.
Tần Thư Duyệt cũng kh để Trần Kim Mộc vào mắt. Đi tới trấn S Dài, cô làm xong việc chính mới tới chỗ ở của Mạnh Trường Th.
Cô phát hiện mỗi lần tới đây đều mang lại cho cô cảm giác khác nhau.
“Đại ca, đại ca tránh xa em ra chút , em kh muốn bị thương nữa đâu, huhuhu (┯_┯)”
“Lão Hắc... thế này... hahaha, buồn cười quá mất.”
Cường T.ử em mặt mũi bầm dập trước mắt, cười phá lên một cách thiếu đạo đức.
“ còn cười? Cường Tử, thế mà còn cười được à? Nếu kh đỡ cho thì đập mặt xuống đất là đ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.