Trọng Sinh Năm 90: Đại Mỹ Nhân Ngõ Nhỏ Không Dễ Chọc
Chương 125
Cốt lẩu dầu trong, cho nên thể đông đặc , phần thừa cô liền lấy bát sạch đựng , lát nữa mang cho Thường Hỉ một ít, một nửa nhỏ còn thì pha thêm nước , thực pha nước hầm xương mùi vị cũng ngon, trong nhà tạm thời cũng tìm nước hầm xương.
Trương Minh Khanh ngớ : "Thế xong ?"
Từ Mộng gật đầu: "Lát nữa đun sôi thể nhúng đồ ăn, nếu dùng nước hầm xương nấu cốt lẩu sẽ ngon hơn."
Trương Minh Khanh chỉ phần cốt lẩu còn trong bát hỏi: " cái thì ?"
Từ Mộng: "Lát nữa tặng cho nhà bạn học cháu một ít."
Trương Minh Khanh cô ở đây một bạn nhỏ quan hệ , cái tên khá dễ thương, đây lúc bà ở đây, cô bé đó thường xuyên qua chơi.
Mùi cay thơm bá đạo, quả nhiên thu hút Thường Hỉ, lời xong Thường Hỉ đến, cửa lớn tiếng la hét: "Tớ nhà ai đang làm đồ ăn ngon mà, hóa , Từ Mộng bày vẽ thứ gì ."
Nhà cô cũng cay vui, gia đình ăn cay, ngửi thấy mùi cay chịu nổi.
Từ Mộng đưa bát cho cô : " lấy , lấy thì chia cho một nửa."
Thường Hỉ : "Thứ ăn thế nào?"
Từ Mộng chỉ nước trong nồi: "Pha nước, nhúng rau ăn."
Thường Hỉ cũng một sành ăn, tỏ vẻ hiểu ngay: " tớ , thứ cũng giống như nồi lẩu nhúng thịt dê thôi mà."
Từ Mộng gật đầu: "Gần giống , lấy ?"
Thường Hỉ gật đầu lia lịa: " tớ khách sáo , tớ về lấy bát múc một ít ."
Lượng xào lúc nãy thể nấu lẩu mấy bữa .
Trương Minh Khanh chằm chằm nồi nước dùng đó thất thần, hỏi: "Khi nào thì ăn , dì cũng đói ."
Từ Mộng bà một lúc: "Sắp ạ, cháu chiên thêm ít thịt chiên giòn, hôm nay hứa với mấy đứa nhỏ sẽ chiên thịt chiên giòn cho chúng ăn."
ăn một , liền nhớ mãi quên.
Trương Minh Khanh cũng thịt chiên giòn, bà đây từng ăn ở Xuyên Tỉnh, chiên đến giòn rụm, ngon, thế gật đầu, giúp pha bột khoai lang, tám phần bột khoai lang và hai phần bột mì, bên trong đập thêm hai quả trứng gà to , Từ Mộng đưa hai chiếc đũa cho Trương Minh Khanh: "Khuấy ạ, khuấy đều cho cháu xem, lát nữa thể còn thêm chút nước."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/trong-sinh-nam-90-dai-my-nhan-ngo-nho-khong-de-choc/chuong-125.html.]
Xem thêm: Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy? (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Trứng gà cũng Phùng Yến Võ mang từ xưởng nhà đến, một giỏ trứng gà to, Phùng Yến Võ chính thành phố giao trứng gà cho .
mang gà, vì gà tình cờ vẫn đến lúc xuất chuồng, trứng gà thì đủ ăn lâu .
Trương Minh Khanh khuấy đều bột, đưa cho Từ Mộng, Từ Mộng chỉ một cái, đổ thêm chút nước , bảo bà tiếp tục khuấy, bản thì rửa sạch nồi, vặn lửa nhỏ chuẩn rang tiêu, tiêu chắc tiêu mới thu hoạch, cộng thêm bây giờ vẫn trồng trọt quy mô lớn, loại tiêu thơm nhất, nồi gặp nóng, liền tỏa mùi thơm nức mũi, ngay cả kiến thức rộng rãi như Trương Minh Khanh, cũng nhấc mí mắt lên, động tác Từ Mộng mà ngẩn .
Tiêu cần rang lửa to, nếu sẽ cháy, lửa canh cho chuẩn.
Chẳng bao lâu tiêu múc , trong bếp lập tức tràn ngập mùi thơm nức mũi.
Mấy cái đầu nhỏ đều bò ở phía .
Các tình yêu nhớ kết bạn với Vân Vũ Miên Miên ở fb để chúng lạc nhé
Tiêu rang xong, nhanh chóng để nguội, đợi nguội hẳn dùng đầu chày cán bột, cộc cộc cộc vài cái, nghiền thành bột mịn, một phần dùng để ướp thịt lợn, một phần cho trong bột, phương pháp cũng kiếp cô thử thấy ngon nhất, thể ăn mùi thơm tiêu, ăn nguyên hạt tiêu, tiêu rang xong nghiền thành bột, đậm đà và kích thích hơn bột tiêu mua về.
Bạn thể thích: [Xuyên Sách] Kế Hoạch Tẩy Trắng Của Mẹ Ruột Pháo Hôi: Một Tay Nuôi Bảo Bối, Một Tay Thu Phục Tổng Tài - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Thịt ướp hai mươi phút, thể tẩm bột pha bắt đầu chiên .
Dầu nóng đến mức , thịt thả xuống nồi lập tức nổi lên, chứng tỏ nhiệt độ dầu , một đĩa thịt chiên giòn chiên xong, đều đợi kịp chiên hai, một đám nhóc tì háo hức đuổi theo, Từ Mộng.
Từ Mộng chịu nổi ánh mắt như , nhét cho mỗi một miếng miệng.
Bốn đứa trẻ đều phấn khích thôi, đặc biệt Emma nhỏ, đồ chiên rán giống như để cô bé tìm thấy quê hương hạnh phúc, đồng t.ử màu xanh lam đều đang phát sáng, phấn khích nắm chặt nắm đ.ấ.m nhỏ : "Thật sự tuyệt, chị ơi cái em thể bưng ăn ?"
Smith nuôi con lẽ tỉ mỉ lắm, đứa trẻ Emma cuồng tinh bột và đồ ăn mặn, lúc ăn cơm ở nhà, Smith đều đưa cho cô bé một cái đĩa, bưng gặm, đến đây Phùng Yến Văn cho cô bé làm , còn bắt cô bé ăn nhiều rau xanh, mỗi nhóc tì đều nhíu mày, vẫn sẽ ngoan ngoãn ăn hết, vì dì Phùng sẽ khen ngợi cô bé.
Từ Mộng : "Cái đồ chiên rán, thể ăn quá nhiều, lát nữa chúng còn ăn đồ ngon hơn ?"
ánh mắt cầu xin Emma nhỏ thực sự quá đáng yêu, cô nhịn đút cho bốn đứa trẻ mỗi đứa một miếng.
Trương Minh Khanh một bên, cũng chút rục rịch thử.
Từ Mộng : "Dì nếm thử xem, thực chiên hai sẽ ngon hơn, chỉ mấy đứa nhịn , đem đồ ngon ăn mất , thật ."
Mặc dù Trương Minh Khanh ngửi thấy mùi cũng chút chịu nổi, bà thèm ăn giống như trẻ con, vẫn rụt rè xua tay, tỏ ý bà ăn lắm.
Bữa tối chính ăn trong sân, lò đồng đặc trưng Kinh Thị, bên trong thêm than củi, cháy hừng hực, vây quanh một vòng chính cốt lẩu xào xong, bây giờ cả nước ăn lẩu đều loại nồi , linh hồn hơn nhiều so với bếp từ đời , vì lẩu cũng làm tạm thời, thịt bò thịt dê những thứ đó kịp mua, cuối cùng vẫn lão Đại chạy một chuyến đến quán thịt dê nhúng, nhờ thái một cân thịt dê thái lát , thịt tự nhiên đủ cho nhiều như ăn, thời đại ăn ít thịt, cũng chỉ nếm thử mùi vị, chủ yếu vẫn ăn rau.
Nhúng thịt trong sân thì quá cảm giác , khi cốt lẩu sôi, Từ Mộng tiên thả khoai tây nấm bào ngư rong biển váng đậu , đợi nước sôi mới bắt đầu nhúng thịt dê.
Chưa có bình luận nào cho chương này.