Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Năm 90: Đại Mỹ Nhân Ngõ Nhỏ Không Dễ Chọc

Chương 140

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Đây cũng món tủ Từ Mộng, kiếp thích ăn thịt chiên giòn, vì mỡ m.á.u cao thể ăn thịt mỡ, tự nghiên cứu mấy công thức món thịt nạc, một cái thịt chiên giòn, một cái thịt lợn viên, dầu mỡ thịt chiên giòn nhiều, mỡ m.á.u cao cũng thể ăn nhiều, cô cũng chỉ thỉnh thoảng làm để giải tỏa cơn thèm.

Thịt chiên giòn dùng bộ thịt nạc, còn trong thịt lợn viên thêm chút thịt mỡ , lượng lớn.

khi hai loại nguyên liệu đều chuẩn xong, Từ Mộng liền bắt đầu biểu diễn cách làm.

Thịt chiên giòn khá đơn giản, cần nắm vững chính lửa rang tiêu, lửa quá gấp, chảo cũng nóng, tiếp theo chính tỷ lệ bột nước, nắm vững hai thứ vấn đề lớn, may mà Vương Giai Tuệ cũng một phụ nữ thông minh, về tài nấu nướng cũng vài phần bản lĩnh, một học .

Chỉ thịt lợn viên khá phiền phức một chút, thịt lợn băm thành nhung thịt, đ.á.n.h cho dai lên.

Trong quán máy xay thịt, cần băm thịt tiết kiệm nhiều sức lực.

“Chi phí thịt lợn viên quá cao, thể thêm chút tinh bột và gân , kiến nghị đừng quá nhiều, nếu thịt lợn sẽ mất vị.” Từ Mộng bảo Trương Minh Khanh bọn họ thử mùi vị thịt lợn viên, trong thịt lợn viên hôm nay, cô thêm ba phần tinh bột .

đây cô liền thích ăn món , hơn nữa còn thích ăn thịt thuần túy.

Thịt lợn viên ăn cùng nước dùng trong trực tiếp nấu, Trương Minh Khanh c.ắ.n một miếng, lập tức cảm thấy dai giòn, nước cốt bên trong viên thịt nhanh chóng tràn ngập khoang miệng, trơn dai, vị thịt lợn ngấy như thịt lợn thuần túy: “Cái ngon.”

“Viên thịt thể làm nhiều một chút, để tủ lạnh ngăn mát thể để vài ngày, theo đuổi khẩu cảm nhất làm trong ngày, công thức còn thể làm thịt bò, thịt cá, xem loại nào dễ bán thì làm loại đó.”

Trong bếp lăn lộn nửa ngày, Từ Mộng cảm thấy mệt mỏi từng , bây giờ chỉ về nhà.

Cuối cùng Trương Minh Khanh đề nghị đưa cô về, cô đều từ chối.

bước khỏi quán Trương Minh Khanh, thấy Hàn Quý Minh đang ở cửa quán chuyện với bạn học, khoảnh khắc thấy Từ Mộng, Hàn Quý Minh cũng lộ vẻ mặt bất ngờ, với bạn học vài câu xong liền tới, Từ Mộng tinh thần ủ rũ, bắt đầu héo hon, hỏi:

?”

Trương Minh Khanh nhận trai , đến quán đưa Từ Mộng chính .

Dáng vẻ cao lớn, hiếm tuấn, hơn nữa trông chút quen mắt.

Ừm, câu cuối cùng bỏ qua tính, từng gặp một , chắc mới cảm thấy quen thuộc.

Tướng mạo Hàn Quý Minh, thành công khiến Trương Minh Khanh - một kẻ mê trai sinh hảo cảm, cô cổ hủ gì, thậm chí còn từng với Từ Mộng, nếu trai nào điều kiện một chút, nhất tay sớm… những lời đại loại như .

Trương Minh Khanh : “Con bé ở quán giúp đỡ, bận rộn cả một buổi chiều, mệt .”

Hàn Quý Minh cũng ngày đầu tiên áp lực Từ Mộng lớn, lúc cùng dọn ngoài, cô ở ga tàu hỏa bán dưa hấu .

Từ Mộng liếc Trương Minh Khanh, ngày mai quán cô sắp khai trương , chắc chắn bận, cô gật đầu, tiên với Trương Minh Khanh: “ em về nhé?”

Trương Minh Khanh xa với cô, còn chớp chớp mắt.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/trong-sinh-nam-90-dai-my-nhan-ngo-nho-khong-de-choc/chuong-140.html.]

Hàn Quý Minh bảo Từ Mộng đợi một lát, lập tức chạy trong trường lấy xe.

đầy năm phút, một chiếc xe máy xuất hiện mặt Từ Mộng, Hàn Quý Minh đưa mũ bảo hiểm lên bảo cô đội .

cho vững.” Xe máy từ từ chạy về phía nhà Từ Mộng: “ cũng đừng ngủ gật đấy.”

Xe máy xóc nảy tiến về phía , quá dễ ngủ .

Từ Mộng lúc đầu còn thể chống đỡ , đó cơn buồn ngủ ập đến, còn nhớ đến sự thật đang xe máy, hai tay bất giác siết chặt eo phía , cũng áp sát lưng .

Chỉ cảm nhận đường cong kiêu hãnh thiếu nữ, và hai cánh tay thon thả ôm chặt lấy eo , eo Hàn Quý Minh lập tức căng cứng, dừng xe ở bên đường.

Một chân chống xuống đất, Hàn Quý Minh sờ soạng một cái, sờ thấy t.h.u.ố.c lá, cảm nhận phía bất an cựa quậy.

Hàn Quý Minh suy nghĩ một chút, dứt khoát đợi ở bên đường một lát, cho đến khi cảm nhận ý thức Từ Mộng dần dần tỉnh táo, xe máy mới từ từ chạy về phía .

Từ Mộng chỉ cảm thấy chợp mắt một lát, lúc về đến nhà tám giờ .

Màn đêm buông xuống, Từ Mộng một cảm giác bất an.

Cũng ngủ bao lâu, nghĩ đến việc nãy Hàn Quý Minh lẽ đợi ở bên đường, Từ Mộng xuống xe xong hỏi: “ chú gọi cháu dậy?”

Hàn Quý Minh một chân chống đất, đôi mắt sáng như chằm chằm cô, đột nhiên liền bật : “Gọi , giống như con lợn con , ngủ khò khò gọi thế nào cũng tỉnh a, cũng hết cách , chỉ đành đợi thôi.”

Chỉ cảm thấy mặt cách quá gần, Từ Mộng cần cẩn thận khống chế nhịp thở, kẻo nóng phả mặt , nhịp tim đột ngột tăng tốc, trong lồng n.g.ự.c đập thình thịch ngừng, cô theo bản năng lùi một bước, Hàn Quý Minh cúi , bao trùm cô trong thở .

lúc , Hàn Quý Minh đột nhiên thu sự công kích mang tính xâm lược, thẳng , nghiêm túc : “Đến , cháu về .”

Từ Mộng thở phào nhẹ nhõm: “.”

Hàn Quý Minh hỏi: “Tuần khi nào ?”

Từ Mộng: “Hả?”

Đôi mắt to tròn mang theo sự nghi hoặc .

Hàn Quý Minh: “Tuần đến đón cháu.”

Xe máy phóng mịt mù khói bụi.

Từ Mộng định về, liền thấy Phùng Yến Văn từ trong ngõ .

Các tình yêu nhớ kết bạn với Vân Vũ Miên Miên ở fb để chúng lạc nhé

nãy thấy nhỉ, Từ Mộng lẩm bẩm trong lòng.

Phùng Yến Văn từ trong ngõ , nãy chỉ thấy đuôi xe máy, thấy con gái ở mặt, bà thở phào nhẹ nhõm, quần áo ôm tay cũng khoác lên vai Từ Mộng: “Ăn tối xong vẫn thấy con về, đều ngoài tìm mấy bận , gọi điện thoại cho dì Trương dì con ngoài từ sớm , làm lo c.h.ế.t , bây giờ về gọi cho một cuộc điện thoại, kẻo mong.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...