Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Năm 90: Đại Mỹ Nhân Ngõ Nhỏ Không Dễ Chọc

Chương 303

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

đó lẽ cảm thấy Trần Hổ tính cách , móc tiền : “ lấy cho một túi.”

Trần Hổ vội vàng nhận tiền, cũng đưa đồ cho đối phương.

Bán một túi, liền túi thứ hai.

Các tình yêu nhớ kết bạn với Vân Vũ Miên Miên ở fb để chúng lạc nhé

Những lời bà , xung quanh đều thấy cả. trong nhà quả thực học sinh trạc tuổi cấp hai cấp ba, phụ học sinh nào mà ngưỡng mộ những đứa trẻ thể thi đỗ Thanh Đại. liền cũng móc tiền , mua một túi mang về cho con cái cũng nếm thử, cũng để chúng mở mang tầm mắt sản phẩm khu vực lân cận Thanh Đại, khẩu vị ưu tiên sinh viên đại học.

Cứ như , công phu hơn một tiếng đồng hồ, mười túi cốt lẩu bán hết.

Cái so với bán bản đồ dễ kiếm hơn nhiều.

Bản đồ doanh lớn, lợi nhuận cũng ít a. Bán mười phần tám phần cũng mới một đồng, cái còn kẻ thất đức ép giá bạn. Gặp kẻ xui xẻo, một buổi tối đều kiếm bao nhiêu tiền thì chớ, còn làm lỡ dở việc nhà?

Trần Hổ tính toán, nhà giữ ít . Ngày mai vẫn chạy một chuyến đến ga tàu hỏa, nếu bán hết thì tìm chị hai san sẻ một ít. Lô đầu tiên bán hết thì vội vàng lấy lô thứ hai, cũng mua chịu nhiều hơn một chút, làm chủ cho .

Nghĩ ngợi lung tung như suốt dọc đường, Trần Hổ từ sớm về đến nhà.

Phản ứng đầu tiên bố Trần Hổ “Bà gặp cướp ?”

cướp, thể chạy ngoài bao lâu, đồ mất .

mặt Trần Hổ nở nụ rạng rỡ: “Phì, ma mới cướp , ông đoán xem kiếm bao nhiêu tiền?”

Bố Trần Hổ đ.á.n.h giá bà từ xuống một lượt, thấy cái túi xách ngoài trống , nhịp thở đều trở nên dồn dập: “Đều bán hết ?”

Trần Hổ liên tục gật đầu: “Mười túi, như một cơn gió, đều bán hết . còn đang nghĩ buổi tối nên thêm một chuyến nữa đây. Vốn dĩ nghĩ đắt những đó thể sẽ mua, kết quả việc buôn bán lắm. Đầu tiên đợi hơn nửa tiếng đồng hồ ai hỏi, đó một kẻ lẻm mép cứ hỏi mãi hỏi mãi, cũng buồn chán nên tán dóc với . Kết quả xung quanh liền để mắt tới, ông xem chuyện bán đồ , một khi bắt đầu bán , xung quanh đều sẽ tranh đòi. Những nơi khác , chỗ ga tàu hỏa đó dễ bán. tin buổi tối còn thêm một chuyến nữa.”

Bố Trần Hổ cản bà : “Bà đừng vội, đợi những thứ bán hết hẵng . Chỗ chị cả còn bốn mươi túi đấy, thật sự thì bà tìm chị san sẻ một ít bán . Bà lấy ba trăm túi hàng đấy, lấy hàng trả tiền cho , đừng kéo dài tiền hàng , cũng làm Từ Mộng mất mặt.”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/trong-sinh-nam-90-dai-my-nhan-ngo-nho-khong-de-choc/chuong-303.html.]

Trần Hổ lườm ông một cái, bệnh cẩn thận chồng tái phát . Ông đây sợ bán dựa may mắn, lỡ như khác bán , tìm bà trả hàng, bà chính gánh chịu cho lô cốt lẩu .

bực bội : “Ông bớt nhảm với , cứ cảm thấy thứ dễ bán. Những đó đến Thanh Đại, mắt đều sáng lên, từng gói từng gói lấy ngoài. Những nơi khác , ga tàu hỏa đó dễ bán, tin buổi tối còn thêm một chuyến nữa.”

Bố Trần Hổ cản bà : “Muộn thế , bà còn . Bà buổi tối bao nhiêu lưu manh lêu lổng bên ngoài , đặc biệt khu vực ga tàu hỏa, bà thì ngày mai ban ngày hẵng qua.”

Cuối cùng Trần Hổ cũng , chỉ một lúc công phu như , kiếm mười đồng, đối với sự kích thích cũng khá lớn. Bà chuẩn sáng mai sớm liền ga tàu hỏa xổm, bán hết xem khác bán thế nào.

So với bà , việc buôn bán Trần Phương Phương thì kém hơn một chút. Bà buổi sáng bày sạp bên ngoài chợ thức ăn, ở đây rõ ràng hứng thú lắm với cốt lẩu, cả buổi sáng mới bán hai túi. Trần Phương Phương cảm thấy chợ thức ăn e , ban ngày liền mấy khu du lịch gần đó, chuyên môn tìm du khách ngoại tỉnh rao bán. Kết quả hiệu quả khá , nửa ngày xuống, mà bán mười một túi!

Buổi tối lúc về nhà đếm tiền, tay bà đều đang run rẩy nhè nhẹ.

Nếu buổi chiều khu du lịch ít , bà thật sự buổi tối cũng xổm bên đó bán đồ.

về đến nhà, Trần Phương Phương liền chuyện kiếm tiền với chồng.

Một ngày mười mấy đồng lợi nhuận, chồng cũng kích động. Thời buổi chỉ khác kiếm tiền, nhà rỗng túi, áp lực lớn đều giả. Ông còn mệt hơn Trần Phương Phương, tuổi còn làm ca ba, cơ thể cũng chịu nổi nữa. tính chất nhà máy chính như , ai vì bạn đồng chí cũ, mà chiếu cố chỉ xếp ca ngày.

“Thu nhập bà sắp vượt qua .” chồng hâm mộ : “ bà cũng đừng vội tìm Hổ T.ử lấy hàng, đợi bán hết hẵng .”

Mấy hộ khác cũng nghĩ như , đặc biệt mấy nhà quan hệ bình thường với Trần Hổ. vài thực nhiệt tình bán hàng lớn, chỉ nể mặt quen tìm đến cửa, cũng lấy một ít. Vốn dĩ nghĩ bán cũng , dù cũng mua chịu, cuối cùng bán cùng lắm thì trả cho bà , dù ban đầu bà cũng như , bán thể trả .

Mà chuyện Trần Hổ kiếm tiền, khắp nơi. Ngày hôm quả nhiên phát hiện mấy hàng xóm đó đều vẫn đang ở nhà, bọn họ hề dọn hàng bán.

Trần Hổ tức giận , bà tự nhiên tức giận .

bán thể nhận lời bà mà, đây thấy lấy hàng mất tiền, xem bà bán thế nào mới làm việc, đây một chút sức lực dư dả cũng bỏ a.

Trần Hổ mặc dù tức giận, cũng tìm mấy nhà đó san sẻ hàng. Chuyện bà kiếm tiền, mới với mấy kẻ lười biếng đó.

Cứ như ngày hôm bán hết , bà dứt khoát tìm chị hai san sẻ mười túi. Mười túi trong ngày cũng bán hết . Mấy ngày nay bên mấy chị em gái nhà đẻ bà bán cũng tệ, đầu tiên lấy hàng đều tương đối bảo thủ. Ngoại trừ chị cả lấy bốn mươi túi, hai chị gái nhà đẻ bà lấy đều ba mươi túi, bốn gần như đều bán hết trong vòng hai ngày.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...