Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu

Chương 111:

Chương trước Chương sau

Tri Thư kh hiểu tại Thẩm Thiệp lại ra ngoài một lúc cưỡi ngựa nh trở về, hơn nữa bước chân vội vã, hoàn toàn kh còn vẻ ềm đạm mà ngoài vẫn thường khen ngợi như ngày thường. “Lang quân, sắc mặt của lại khó coi đến vậy, bệnh ?” Tri Thư đang định đuổi theo hỏi, nào ngờ Thẩm Thiệp ‘rầm’ một tiếng đóng sập cửa thư phòng, khiến y bị hụt hẫng.

Thẩm Thiệp sợ rằng sẽ x lên hỏi Diệp Hạnh và Nghiêm Cố rốt cuộc đang nói gì mà lại vui vẻ đến thế, may mà y vẫn luôn lý trí nên đã nh chóng quay về phủ. Suốt đường , y đã suy nghĩ nhiều, những tình cảm vốn dĩ bị y vô thức lãng quên giờ đây lại vì họ mà tuôn trào, khiến y kh thể kh thừa nhận. Y đã yêu Diệp Hạnh, kh chỉ vì sự th minh và kiên cường của nàng, ngay cả tính cách thù tất báo của nàng y cũng thích.

Thẩm Thiệp đóng cửa lại, th trên bàn chất đầy những bức thư pháp và tr vẽ y đã viết và vẽ cho cửa tiệm của Diệp Hạnh. Sau khi tâm trạng dần bình tĩnh lại, trong lòng y dâng lên một ý nghĩ táo bạo. Nếu đã yêu, vậy hãy dũng cảm đối mặt, rụt rè kh tiến lên thì chẳng giống nam nhân chút nào. Nếu nhà kh đồng ý, y sẽ nói với họ rằng y kh cần dùng hôn sự để giúp sự nghiệp thành c. Nhưng nếu Diệp Hạnh kh ý với y, thì, thì chỉ cần nàng chưa ý trung nhân, y sẽ mãi đợi nàng, đợi nàng yêu y.

Sau khi đã đưa ra quyết định, Thẩm Thiệp cảm th đầu óc một mảnh trong sáng, y kh còn những tạp niệm do dự nữa, chợt cảm th thể viết tốt những bức thư pháp và tr vẽ cho Diệp Hạnh . “Tri Thư, vào đây mài mực cho ta!” Thẩm Thiệp lập tức nhân lúc cảm hứng mà lớn tiếng gọi Tri Thư vào, y dự cảm lần này nhất định sẽ viết ra được những thứ khiến y hài lòng.

Đan Đan

“Vâng!” Tri Thư còn chưa kịp suy luận ra tại Thẩm Thiệp lại sắc mặt khó coi thì đã bị Thẩm Thiệp gọi vào mài mực. Nhưng y nghe giọng Thẩm Thiệp kh giống đang tức giận, vào trong thì th y đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh, cúi đầu chuẩn bị viết chữ . Tri Thư trong lòng khâm phục, kh hổ là lang quân từ nhỏ đã chí hướng cao xa, nghiêm khắc với bản thân, vừa nãy còn lòng dạ bất an, giờ đã thể bình tâm tĩnh khí mà viết chữ.

Thẩm Thiệp vung bút viết nh, càng viết trong lòng y càng bình tĩnh. Mất hai ba ngày thời gian cuối cùng y cũng hoàn thành tất cả những bức thư pháp và tr vẽ muốn tặng Diệp Hạnh. Thẩm Thiệp đã đóng khung cẩn thận các bức thư pháp, vốn định trực tiếp mang đến cho Diệp Hạnh, Tri Thư dáng vẻ của Thẩm Thiệp muốn nói lại thôi.

chuyện gì , lời nào kh thể nói thẳng ư?”

“Lang quân, hãy tắm rửa chải chuốt một lượt . Bằng kh, Diệp tiểu nương tử sẽ còn tưởng gắng gượng thân thể bệnh tật mà giúp nàng viết thư pháp, vẽ tr đ.”

Lời của Tri Thư vẫn còn uyển chuyển lắm. Thẩm Thiệp cúi đầu vào chậu nước rửa tay, th đôi mắt giăng đầy tia máu, hơn nữa do vẽ tr lâu kh uống nước, môi y cũng chút nứt nẻ. Thôi vậy, ra ngoài thế này chẳng nhẽ lại làm nàng sợ hãi, lại còn như lần trước trắng tay lo lắng cho y mà mang ểm tâm đến. Thẩm Thiệp dặn Tri Thư chuẩn bị cho y tắm rửa thay y phục, y kìm nén ý nghĩ muốn nh chóng gặp Diệp Hạnh, chuẩn bị nghỉ ngơi thật tốt mới tìm nàng.

Mãi đến chiều ngày thứ ba, Thẩm Thiệp mới nghỉ ngơi xong, đến mức bề ngoài kh còn th vẻ mệt mỏi. Y cố ý mặc một bộ trường bào màu trắng ánh trăng, đội mũ ngọc hoa sen gặp Diệp Hạnh. Bởi vì y nhận ra lần trước y mặc trường bào trắng ánh trăng ở nha môn cũng bị Diệp Hạnh thêm m lần, nghĩ bụng nàng chắc cũng th y mặc như vậy tr tinh thần hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-nong-mon-dai-ty-trong-trot-lam-giau/chuong-111.html.]

“Thẩm lang quân, đã lâu kh th ra ngoài, gần đây học nghiệp quá nặng nề kh?” Diệp Hạnh th Thẩm Thiệp liền cảm th mắt sáng bừng, cảm giác y hôm nay dung mạo bừng sáng, kh hổ là tài tử số một Tầm Dương, áp lực học tập nặng nề đến vậy mà vẫn thể giữ được vẻ ềm đạm như thế.

“Cũng tạm thôi, hôm nay ta đến là để mang thư pháp và tr vẽ cho nàng.” Ánh mắt kinh ngạc của Diệp Hạnh kh thoát khỏi tầm của Thẩm Thiệp, y thầm vui sướng, quả nhiên hôm nay mặc thế này là đúng . Th Diệp Hạnh , y vội vàng l thư pháp và tr vẽ từ tay Tri Thư đưa cho Diệp Hạnh: “Đây đều là những bức ta đã đóng khung cẩn thận, ta th hợp với phong cách của tiệm nàng, nàng mở ra xem thử .”

Mặc dù Diệp Hạnh tin tưởng tài năng thư pháp và hội họa của Thẩm Thiệp, nhưng sau khi nàng sốt ruột mở ra xem, vẫn bị khả năng của y làm cho kinh ngạc. “Thư pháp hành thảo của lang quân khí phách hùng dũng, thâm đắc phong thái của tiền nhân.” Diệp Hạnh lại mở một bức tr, nàng dùng tay chạm vào con mèo trắng vồ bướm trên đó mà cảm thán: “Trước đây ta cứ nghĩ tr vẽ cổ đại của chúng ta chủ yếu là tả ý, nào ngờ là do ta kiến thức n cạn. Bức tr này quá sống động, tiểu miêu dáng vẻ ngây thơ đáng yêu, còn phía dưới khóm hải đường hoa th lệ nhã nhặn. Nếu treo trong tiệm, chắc c sẽ khiến khách nhân ngồi đây cảm th nhiều thú vị.”

“Trước đây ta kh phát hiện nàng lại khéo ăn nói đến vậy, ngày nào cũng khen ta mà chẳng tốn tiền lời.” Thẩm Thiệp nghe Diệp Hạnh xem một bức lại khen một bức, quả thực sắp khen y thành d gia đại nho của triều Đại Đức , y thật sự ngại ngùng lắm mới mặt hơi đỏ mà nói ra câu này.

“A, nói gì cơ?” Diệp Hạnh loáng thoáng nghe Thẩm Thiệp lẩm bẩm vài câu, nàng tưởng đã bỏ lỡ ều gì quan trọng nên hỏi lại.

Thẩm Thiệp kh ngờ lại nói ra lời trong lòng, vội vàng chữa lời: “Kh gì, ta nói nàng khen quá lời , thư họa của ta còn luyện tập nhiều. Tuy nhiên, nếu nàng thích, và cũng th thích hợp để đặt trong tiệm là được.”

Nói xong, Thẩm Thiệp đột nhiên cảm th kh còn lời nào để nói. Diệp Hạnh ôm cuộn thư pháp cũng cảm th kh khí đột nhiên lạnh lẽo một cách khó hiểu, nhất thời cũng kh biết nên nói gì cho . Tri Thư th hai mắt to trừng mắt nhỏ, nhưng trong lòng y rõ ràng Thẩm Thiệp đã bỏ ra bao nhiêu thời gian và c sức cho những bức thư pháp này, liền chen lời: “Diệp tiểu nương tử giữ gìn và trân quý những bức thư pháp này thật tốt đó, kh biết lang quân đã tốn bao nhiêu thời gian và c sức để hoàn thành chúng đâu, trong thư phòng giờ còn cả đống gi viết hỏng nữa kìa.”

“Tri Thư, lui xuống!” Thẩm Thiệp kh ngờ Tri Thư lại nhảy ra nói những lời này, y cảm giác tâm tư của bị khác vạch trần ra ngay lập tức, sợ Diệp Hạnh suy nghĩ nhiều liền nói: “Thật ra, thật ra cũng kh tốn bao nhiêu c sức, chỉ là tự ta cảm th viết chưa được tốt nên mới vẽ thêm một ít thôi.”

Diệp Hạnh lúc này mới chú ý đến quầng mắt Thẩm Thiệp vẫn còn chút thâm quầng, kh ngờ một ưu tú như y lại nghiêm túc đến thế chỉ vì trang trí cho cửa tiệm nhỏ của nàng. Cảm giác được coi trọng thật sự tốt, Diệp Hạnh chút cảm động. Suốt chặng đường qua, Thẩm Thiệp đã giúp nàng nhiều lần, thể nói nếu kh Thẩm Thiệp, dù nàng xuyên kh đến đây với tài nấu ăn mà khác kh , cũng kh thể được thành quả như hiện tại, huống hồ Thẩm Thiệp chưa bao giờ đòi hỏi bất kỳ hồi báo nào.

“Ta, nhất thời ta cũng kh biết nên nói gì cho . Thẩm lang quân đã giúp ta từ khi ta chỉ là một nha đầu thôn quê, ngoài những món ểm tâm kia ra ta chẳng thể tặng . Thẩm lang quân, sau này nhất định sẽ trở thành một quan tốt vì nước vì dân giống như Thẩm đại nhân. lẽ kh cần, nhưng đợi đến khi tham gia khoa cử, ta nhất định sẽ đến đạo quán cầu phúc cho , chúc thể đỗ Trạng nguyên, quan lộ h th.” Diệp Hạnh cẩn thận đặt hết những cuộn thư pháp xuống, sau đó đoan trang hành lễ với Thẩm Thiệp. Trước đây nàng từng cho rằng Thẩm Thiệp vẫn chỉ là một bé mười m tuổi, nhưng giờ nàng cảm th đã suy nghĩ quá hẹp hòi .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...