Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Chương 136:
Dưới sự giám sát của Th Trúc, Lâm thị đã bán một nửa số băng trong nhà được năm mươi lượng bạc, mặc dù nàng cũng muốn đổi nửa còn lại thành bạc, nhưng nghĩ đến việc băng đá thì năm nay ngủ đặc biệt an ổn, cho dù ban ngày trong nhà cũng thể dựa vào nó mà nghỉ ngơi tử tế nên nàng đã kìm lòng lại. Cùng với ba mươi, bốn mươi lượng bạc mà cả nhà ba đã làm c tích góp được trước đó, số tiền này đủ để nàng xây m căn nhà mới cho Đại Trụ, lại còn tiền dư dùng làm sính lễ và của hồi môn cho Đại Trụ và Đại Nữu, cho nên Lâm thị cảm th gia đình tạm thời sẽ kh lo lắng về tiền bạc nữa.
Còn Vạn thị, đã được băng đá, thì tâm trạng kh được tốt như vậy, nàng ta hằn học ném chén trà trên bàn xuống đất, đám hạ nhân quỳ dưới đất sợ đến giật b.ắ.n l mày, kh còn chút khí thế kiêu ngạo nào như lúc ở tiệm Diệp Hạnh ép mua băng.
“Bọn phế vật các ngươi, mua về toàn là thứ gì thế này? Mỗi một khối băng bên trong đều trộn lẫn bùn đất và rơm rạ, ngươi cứ thế mà bắt ta dùng cái này ?!” Vạn thị lớn tiếng trách mắng, nàng ta đã sớm thèm thuồng số băng do triều đình cung cấp cho nhà họ Thẩm, nhưng chức quan của Chu Tri châu thì kh được chia. Nàng ta nghe nói trên thị trường Biện Kinh và Lâm An phủ đều thể mua băng với giá cao, lại nghe Vạn quản sự báo cáo rằng ở phủ Tầm Dương một tiệm bán băng thì liền sai hạ nhân ép mua, nào ngờ lại mua về loại băng như thế này.
Tên cầm đầu hôm đó dập đầu như giã tỏi, m tiếng "bùm bùm bùm" khiến Vạn quản sự đứng một bên cũng cảm th đau, ta kh dám chạm vào vết thương trầy da trên đầu mà giải thích: “Phu nhân ều kh biết, cô nương mở tiệm đó vốn là một nha đầu thôn quê, toàn bộ làm trong tiệm của nàng đều là dân đen. thôn quê như bọn họ thể nghĩ ra cách tích trữ băng mùa đ đã là kh dễ , nào còn nghĩ đến vấn đề phẩm chất nữa. Băng tiệm của bọn họ dùng đều bẩn thỉu như vậy, cho nên kh thể dùng để ăn.”
“Vấn đề phẩm chất ta tạm thời nghe ngươi giải thích như vậy , nhưng số lượng lại kh nhiều, chẳng lẽ đám nhà quê kia muốn bán băng kiếm tiền mà lại chỉ tích trữ được từng này thôi ?” Vạn thị vẻ mặt ghét bỏ những khối băng trong chậu băng, quản sự đã tính toán , số băng mua về ước chừng chỉ đủ cho nàng ta dùng hai tháng, nhưng mùa hè còn dài lắm, thời gian oi bức ở phủ Tầm Dương thậm chí thể kéo dài đến tháng Mười, chẳng lẽ để nàng ta chịu nóng .
“Thật sự là hết cách ạ, chúng ta vốn định mua hết toàn bộ băng trong tiệm nàng ta, nhưng nha đầu đó lại kh chịu. Kết quả lại đúng lúc nhị cô nương nhà Lâm Th Phán và đại cô nương nhà Thẩm đại nhân đều đang uống trà trong tiệm, còn muốn chống lưng cho nàng ta, ta thật sự là kh còn cách nào, mới mua được chừng này từ tay các nàng .”
“Nhị cô nương nhà họ Lâm trước mặt mọi đã chèn ép Phủ Chu chúng ta, còn nói chúng ta mua băng là cố tình để các nàng kh mà dùng. Chúng ta đều là hạ nhân, nào dám đối đầu với hai vị thiên kim chi khu chứ.” Tên cầm đầu vừa nói, m tên tiểu nhị phía sau cũng hùa theo, chứng minh kh bọn họ kh hết lòng, quả thật là Lâm Tuyết Lan và Thẩm Tịch quá mức cường thế, bọn họ mua được chừng này đã là khó khăn .
Vạn quản sự th Vạn thị hai tay nắm chặt góc bàn run rẩy, hiển nhiên là đang giận dữ tột độ, chỉ chờ ta đổ thêm một thùng dầu vào là sẽ bùng nổ ngay lập tức. Vạn quản sự nhíu chặt mày, dường như nghĩ đến ều gì đó kh hay mà thăm dò mở lời: “Nói đến đây thì nhà họ Thẩm và nha đầu mở tiệm kia thật sự chút duyên cớ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-nong-mon-dai-ty-trong-trot-lam-giau/chuong-136.html.]
“Duyên cớ gì?” Vạn thị rốt cuộc cũng nhớ ra Vạn quản sự còn ở đây, nàng ta th Vạn quản sự ra vẻ kh muốn nói nhiều nên kh khỏi chút sốt ruột, chỉ vào Vạn quản sự nói: “Ấp a ấp úng làm gì, muốn nói thì mau nói !”
“Chà! Chẳng ta sợ nói ra nhà họ Thẩm mắng ta nói bậy , lão gia và Thẩm đại nhân cùng triều làm quan dù cũng kh hay cho lắm.” Vạn quản sự th được thì dừng, th sự tò mò của Vạn thị hoàn toàn bị khơi dậy mới nói: “Năm ngoái khi kiểm kê sổ sách vào dịp Tết, việc kinh do của Vạn Gia Ngõa Xá chúng ta vậy mà lại kém hơn năm ngoái nhiều, chính là nha đầu bán băng này đã hợp tác với Đồng Gia Ngõa Xá dùng các món ểm tâm kiểu mới để giành mất mối làm ăn.”
Vạn thị chớp chớp mắt nhớ lại: “Thì ra là nha đầu này à, nhưng nàng ta giỏi lắm cũng chỉ thể bám víu vào của Đồng Gia Ngõa Xá, lại duyên cớ với nhà họ Thẩm nữa?”
“Ngài ều kh biết. Ban đầu nha đầu đó còn chưa khả năng mở tiệm ở phủ thành, ta muốn tìm nàng ta hợp tác mà nàng ta lại kh coi trọng, ngay lúc ta định cho nàng ta biết tay thì tên Đồng quản sự đó lại tìm đến độc tử của Thẩm đại nhân là Thẩm Thiệp mắng cho ta một trận. Sau này, sự hợp tác của hai càng thêm khăng khít, thậm chí việc mở tiệm cũng vì mối quan hệ với Thẩm lang quân mà khiến bọn lưu m trong phủ thành kh dám đến gây sự.” Vạn quản sự nghiêng về phía trước, cố ra vẻ bí ẩn nói: “Dù thì sau này cũng kh biết nàng ta dùng lời ngon tiếng ngọt thế nào mà dụ được nhị tiểu thư nhà họ Lâm và đại tiểu thư nhà họ Thẩm qua lại với nàng. sự giúp đỡ của ba này, nàng ta càng kh coi ai ra gì, ngay cả trái cây dùng làm ểm tâm cũng vận chuyển từ Lĩnh Nam về, giá cả cũng tăng gấp đôi.”
Vạn quản sự nói xong cố ý uống một ngụm trà thở dài nói: “Sau này à, phủ thành chính là thiên hạ của Đồng Gia Ngõa Xá và Diệp Nương Tử Thực Tứ , các ngõa xá và tiệm ểm tâm khác chỉ thể nhặt nhạnh những mối làm ăn lọt ra từ kẽ tay bọn họ thôi.”
Lúc này Vạn thị kh còn ngồi yên được nữa, ngoài Vạn Gia Ngõa Xá nàng ta còn các tiệm khác ở phủ thành Tầm Dương, nếu đều để một nha đầu thôn quê kh biết ều như Diệp Hạnh giành mất thì chẳng là một sỉ nhục lớn . Vạn thị càng nghĩ càng giận, nàng ta chậu băng bẩn thỉu đã hóa nửa chừng trong chậu, lòng càng thêm ghê tởm, bởi vậy ác cảm đối với Diệp Hạnh càng lớn hơn.
“Ta cứ tưởng con gái nhà ai mà gan góc đến vậy, ngay cả thể diện của ta cũng kh coi ra gì, hóa ra là dựa vào chống lưng mà kh xem ta ra gì.” Vạn thị cười lạnh một tiếng, tiểu nha hoàn đang định thay trà cho nàng ta liền run tay, suýt chút nữa làm đổ chén trà, may mà Vạn thị kh chú ý. Vạn thị nhận chén trà từ tay nha hoàn đang run rẩy, nàng ta nhấp một ngụm trà thong thả hỏi Vạn quản sự: “Ngươi ở phủ thành Tầm Dương đã bén rễ nhiều năm như vậy, chẳng lẽ ngươi bây giờ ngay cả một tiểu cô nương cũng kh thu xếp được .”
Đan Đan
“Ta th kh thể trực tiếp gây sự với nàng ta, nếu kh sẽ lại giống như lần này và trước đây, bị lang quân nhà họ Thẩm và tiểu nương tử nhà họ Lâm chèn ép, như vậy lão gia, phu nhân cũng kh mặt mũi. Nhưng nếu là chuyện của hành hội phủ thành chúng ta, dù nàng ta kh muốn đến m e rằng cũng làm theo, ều này cho dù nàng ta tìm Thẩm Tuần Phủ đến cũng vô ích.” Vạn quản sự đương nhiên là cố ý để Vạn thị ép mua băng của Diệp Hạnh, ta sớm đã biết Thẩm, Lâm nhị vị tiểu thư gần đây vẫn luôn uống trà trong tiệm, dù thế nào cũng kh thể kho tay đứng . Tuy nhiên, việc mua được băng về lại là ều ngoài ý muốn của , may mắn thay Vạn thị là kh biết đủ, ta tùy tiện khích vài câu quả nhiên khiến Vạn thị coi Diệp Hạnh là cái nh trong mắt, cái gai trong thịt.
Cách này là ta nghĩ ra khi Diệp Hạnh và Nghiêm Cố hợp tác, vì Diệp Hạnh thích xa ngàn dặm mua nguyên liệu làm ểm tâm như vậy, vậy thì để nàng ta giúp hành hội mua một số thứ cần xử lý chắc hẳn cũng kh chuyện gì khó khăn. Hơn nữa việc kinh do của tiệm nàng ta ai cũng th rõ, kh thể nói là kh tiền mà kh làm, lần này ta chính là muốn Diệp Hạnh xuất huyết, để nàng ta biết phủ thành kh nơi dễ bề lăn lộn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.