Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu

Chương 149:

Chương trước Chương sau

Tối đó, Vạn quản sự đã khai rõ ràng rành mạch tất cả những chuyện đã lũng đoạn tài sản và hối lộ th qua Vạn Gia Ngõa Xá cho Vạn thị. Thậm chí còn kể ra những chuyện biết về việc Chu tri châu cùng các quan lớn nhỏ khác tham ô hối lộ, còn về thật giả thì cần Thẩm Đình và những khác ều tra xác minh. Sau khi Vạn quản sự ký tên ểm chỉ, Tưởng tri phủ mới thở phào nhẹ nhõm. May mắn thay, bình thường chỉ kh thích quản chuyện, nhưng những chuyện câu kết ngầm bên dưới đó cũng lười tham gia. Lần này, e rằng hơn một nửa quan trường Tầm Dương phủ sẽ chịu phạt .

Còn hội trưởng hành hội sau một đêm đấu tr tư tưởng đã quyết định giao ra toàn bộ chứng cứ. Vì chuyện đã làm thì chi bằng làm cho lớn hơn một chút. Các quan lớn nhỏ trong phủ thành nghe th tin đồn đều ai n cũng lo sợ cho bản thân, kh ai ngủ được. thậm chí còn ều tra sự việc ngay trong đêm, kh ai biết chỉ là một chuyện nhỏ bé lại thể gây ra một trận động đất quan trường ở Tầm Dương phủ.

Vài ngày sau, Lâm Tuyết Lan cùng Thẩm Tịch đến thương quán của Diệp Hạnh ăn ểm tâm, th bên ngoài nha môn vẫn còn xếp một hàng dài liền cảm thán: “Ôi, kh biết bao giờ mới thẩm tra xong xuôi. Gần đây ngay cả cha ta cũng kh th bóng dáng, kh biết đâu làm gì .”

Diệp Hạnh và Thẩm Tịch đều một dự cảm chẳng lành, hai nàng đồng thời đối phương. Đợi Lâm Tuyết Lan , Thẩm Tịch lại quay về thương quán của Diệp Hạnh theo đường cũ. Diệp Hạnh sốt ruột hỏi Thẩm Tịch: “ Lâm th phán cũng bị tố giác kh?”

“Chuyện quan trường cha ta tuy thỉnh thoảng kể cho chúng ta nghe, nhưng việc này thì chưa từng hé nửa lời.” Thẩm Tịch cũng kh rõ diễn biến gần đây, chỉ biết Thẩm Đình mỗi ngày đều sớm tối về. Hai nhất thời đều im lặng, nhưng bọn họ đều từng nghe kh ít bách tính nói về chuyện gia nhân nhà họ Lâm ngang ngược bá đạo. Trong lòng các nàng đều rõ Lâm th phán lần này chắc c cũng sẽ nằm trong d sách bị tố giác, chỉ là kh biết tội d nặng nhẹ ra .

Bất đắc dĩ, Thẩm Tịch đành bảo Thẩm Thiệp đến chỗ phụ thân hỏi thăm tình hình, nếu nghiêm trọng thì bảo Lâm Tuyết Lan sớm chuẩn bị tâm lý. Thẩm Thiệp vốn kh định can thiệp vào chuyện c của phụ thân, mà diễn biến của chuyện này cũng hoàn toàn nằm trong dự liệu của . Nhưng chợt nghĩ đến Thẩm Tịch và Diệp Hạnh đều là bạn của Lâm Tuyết Lan, nếu nhà họ Lâm xảy ra chuyện lớn liên lụy đến Lâm Tuyết Lan thì hai nàng chắc c sẽ buồn. Vì vậy, đành đồng ý việc này.

Thẩm Đình trầm ngâm một lát nói với Thẩm Thiệp: “Lâm th phán trước kia quả thật chút hành sự kh đúng đắn, nhưng nhiều chuyện đều là do dưới tự ý làm chủ, nhiều nhất cũng chỉ là thất sát. Lại thêm việc suốt một năm qua tích cực làm việc thiện, ước chừng thể được khoan hồng xử lý.”

Thẩm Thiệp cũng biết Lâm th phán trong quá khứ lẽ dính líu kh ít chuyện, đây cũng là lý do kh chơi được với m vị lang quân nhà họ Lâm. Nhưng Thẩm Đình đã nói như vậy thì chắc sẽ kh lo lắng về tính mạng. Thẩm Thiệp vừa nhận được tin tức đang định quay về nói cho Thẩm Tịch và Diệp Hạnh đừng quá lo lắng thì bị Thẩm Đình gọi lại.

là ngươi đã hiến kế cho hội trưởng hành hội kh?”

Một câu nói kh đầu kh đuôi của Thẩm Đình lại khiến Thẩm Thiệp biết rằng kh chuyện gì thể giấu được mắt cha . Nhưng xuất phát ểm và mục đích của chuyện này đều tốt, vì vậy gật đầu thừa nhận việc này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-nong-mon-dai-ty-trong-trot-lam-giau/chuong-149.html.]

“Ngươi vậy mà thật sự thích cô nương bán ểm tâm kia ?” Câu hỏi thứ hai của Thẩm Đình khiến Thẩm Thiệp suýt kh đứng vững. chợt ngẩng đầu định nói thì bị Thẩm Đình ngắt lời, “Ta biết ngươi muốn hỏi ta làm biết được, tiểu tử ngươi vẫn còn quá non nớt, mỗi lần làm những chuyện bất thường ta vừa đoán là đã biết . ngoài còn nói ngươi ổn trọng, biết rằng ngươi vì một chữ tình mà lại làm náo loạn quan trường Tầm Dương phủ thì ta thể tức giận đến mức nào chứ.”

“Kh vậy, ta quả thực muốn cứu Diệp Hạnh, nhưng ta nghĩ việc này thể làm cái cớ để chỉnh đốn quan trường Tầm Dương phủ nên cuối cùng mới quyết định làm như vậy.” Thẩm Thiệp sợ Thẩm Đình hiểu lầm liền lập tức giải thích.

Thẩm Đình nghe Thẩm Thiệp quả thực đặt chuyện chính vào lòng thì cũng yên tâm. cũng là từng trải nên biết tâm trạng của Thẩm Thiệp bây giờ. Nhưng vẫn nhắc nhở Thẩm Thiệp: “Chuyện này tạm thời chỉ ta và mẹ ngươi biết, ta chỉ cần ngươi vẫn nhớ rõ chuyện chính của là được, mẹ ngươi chỉ cần ngươi thể sống vui vẻ bình an, cho nên ngươi kh cần lo lắng chúng ta sẽ gậy đánh uyên ương. Nhưng tổ mẫu ngươi thì khác, nàng xem trọng môn đăng hộ đối nhất, nếu nàng biết chuyện của hai đứa ngươi nhất định sẽ phản đối.”

Đan Đan

Thẩm Thiệp đương nhiên biết tổ mẫu là nghiêm khắc cố chấp, nàng vốn dĩ đã khá bất mãn việc Thẩm Tịch qua lại nhiều với Diệp Hạnh. Nếu để nàng biết còn chung tình với Diệp Hạnh thì nhất định sẽ đại phát lôi đình. Kh chỉ thất vọng về , mà còn oán Thẩm Tịch đã giới thiệu hai bọn quen biết, càng sẽ hiểu lầm Diệp Hạnh là một nữ nhân kh biết liêm sỉ.

Nhưng tổ mẫu dù cũng là tổ mẫu, Thẩm Thiệp kh tiện nói lỗi của tổ mẫu. chỉ thể nói với Thẩm Đình: “Ta sẽ dùng khoa cử để chứng minh Thẩm Thiệp ta kh dựa vào nhân duyên, kh dựa vào gia đình vẫn thể thành tựu, đến lúc đó thì tổ mẫu cũng kh còn gì để nói, ta sẽ khiến tất cả mọi đồng ý ta cưới Diệp Hạnh.”

Thẩm Đình trước mắt đã cao gần bằng , vui vẻ vỗ vai mà nói: “Hay lắm tiểu tử, bộ dạng tự luật trước kia của ngươi ta và mẹ ngươi còn lo ngươi cả đời kh hiểu phong tình, bây giờ ta triệt để yên tâm , ngươi như vậy mới giống một thiếu niên bình thường chứ! Ta bảo đảm với ngươi, nếu ngươi thi tốt ta nhất định sẽ giúp ngươi thuyết phục tổ mẫu, để hai đứa ngươi an tâm sống cuộc sống.”

“Cha, nói đâu vậy!” Thẩm Thiệp kh ngờ cha vốn nghiêm túc ít nói lại cởi mở đến vậy trong chuyện này, vành tai dần nóng lên và đỏ ửng, “Hơn nữa, Diệp Hạnh còn chưa đồng ý ta đâu, ta chỉ nói sau khoa cử sẽ đường đường chính chính đến nhà nàng cầu hôn, nàng còn nói sẽ kh đợi ta đâu, nếu trai trẻ tốt thể sẽ gả .”

“Thì ra ngươi còn chưa nói rõ với ta , việc này ngươi còn chưa bằng cha ngươi năm đó cầu hôn mẹ ngươi lợi hại. Chẳng trách ngươi lo lắng nóng nảy muốn giúp nàng giải quyết phiền phức, như vậy tốt để thể hiện bản thân trước khoa cử.” Thẩm Đình phá lên cười, trước kia còn sợ đường đời của Thẩm Thiệp quá thuận lợi, thì ra đã gặp thất bại .

Tối về liền đem chuyện này làm trò cười kể cho Tống thị nghe: “Mọi đều nói tiểu tử kia giỏi hơn ta năm đó, nhưng chuyện cưới vợ này ta th kh bằng ta, lâu như vậy vậy mà còn chưa làm lay động tiểu cô nương kia. Ta mà nói thì tiểu cô nương kia quả thực cũng hay, Thẩm Thiệp hứa hẹn với nàng cũng chẳng tác dụng, quả nhiên là một cô gái tỉnh táo.”

“Con gái ta đương nhiên kh thể dễ dàng đồng ý như vậy, Thiệp nhi tự nhiên thể hứa hẹn bâng quơ với ta, nhưng con gái đã đồng ý thì đó là chuyện cả đời. Biết bao cô gái đã bị hủy hoại bởi những lời hứa hẹn bâng quơ của các nam nhân các ngươi đó.” Tống thị bộ dạng đắc ý của Thẩm Đình kh khỏi nhéo một cái vào eo , nhéo đến mức Thẩm Đình cau mày mới bu tay.

“Nhưng ta th con trai ngươi cũng chưa chắc đã thua ngươi đâu.” Tống thị cười nói phân tích cho Thẩm Đình nghe, “Ngươi xem, cách khoa cử cũng chỉ còn hơn một năm thôi. Diệp tiểu nương tử tuy nói kh nhất định sẽ đợi Thiệp nhi, nhưng hơn một năm để nàng tìm được thích hợp để gả cũng gấp gáp. Hơn nữa, ta nghe những chuyện gần đây của nàng , nàng là một cô gái cực kỳ chủ kiến, bình thường khó mà lọt vào mắt x của nàng, chẳng trách lúc đó ta nói nàng và Nghiêm Cố xứng đôi lại bị Thiệp nhi phủ nhận.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...