Trọng Sinh: Quỳ Xuống Cầu Xin Bù Đắp Cho Á Thần Bị Xích
Chương 4: SÚC NÔ KIÊU NGẠO GIỮA LINH ĐƯỜNG
Nắng Chính Dương như những lưỡi d.a.o lửa găm thẳng xuống sân tập của Thổ Trung Đường. Mặt sân gạch tàu nung nóng bốc lên hơi đất khô khốc, linh khí hành Thổ dày đặc bao trùm l mọi ngóc ngách, khiến cho một kẻ mang linh cốt hành Thủy như Trọng Nhân dường như kh thể hít thở. Ta bế trên tay, cảm nhận rõ nhục thân gầy gộc đang run rẩy dưới lớp áo lụa thô. Ta muốn đưa ra đây, để ánh nắng th khiết nhất của đất trời tịnh hóa những hắc dịch Ma giới còn sót lại trong huyết mạch , nhưng ta lại quên mất rằng, võ đường uy nghiêm này chính là l.ồ.ng giam tàn nhẫn nhất đối với một vị Á thần sa cơ.
Bên ngoài, ta vẫn khoác lên vẻ lạnh lùng băng giá của một Thiếu môn chủ oai nghiêm. Đôi mắt hổ phách của ta thẳng về phía trước, bước vững chãi nhưng từng nhịp tim lại gào thét vì hối hận. Mỗi cái chạm của nhục thân vào tay ta đều khiến ta nhớ lại đêm cuồng loạn – đêm mà chính tay ta đã đóng nh linh hồn vào vị thế của một súc nô nhơ nhuốc.
Tiếng bước chân của ta vừa dừng lại giữa sân tập, hàng trăm cặp mắt của môn sinh Thổ Trung Đường đã đổ dồn về phía này. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên như sóng triều uế tạp.
kìa, Thiếu chủ lại bế cái thứ nhơ nhuốc đó ra ngoài.
Thật kh thể tin được, một vị thần s cao quý lại cam tâm tình nguyện làm súc nô để được sủng ái. Đúng là loại hồ ly quyến rũ Thiếu chủ!
Thứ súc vật v đục linh địa! Biến !
Một viên bùn khô từ đâu đó bay tới, sượt qua vai ta và trúng ngay vào gò má trắng bệch của Trọng Nhân. Vết bùn nâu bẩn thỉu lem luốc trên diện mục th tú của . hai viên, ba viên... Đám môn sinh trẻ tuổi, những kẻ luôn tôn thờ sự chính trực giả tạo, bắt đầu ên cuồng ném bùn đất và những lời nh.ụ.c m.ạ vào .
"Ngừng lại!" – Tiếng thét trong linh đài ta vỡ vụn, nhưng bên ngoài ta chỉ siết c.h.ặ.t vòng tay, linh khí hành Thổ bùng phát từ gót chân khiến mặt đất rung chuyển dữ dội. Ta kh thể đứng họ chà đạp thêm nữa. là ta yêu, là vị thần ta hằng tôn kính, dù cho hiện tại chỉ là một nô lệ bị xích cổ trong mắt thế gian.
Ta đặt Trọng Nhân ngồi xuống một phiến đá tịnh quang, chậm rãi rút th thần kiếm bên h ra. Lưỡi kiếm sáng quắc dưới nắng gắt, tỏa ra linh áp khiến đám đ im bặt trong sợ hãi.
Kẻ nào... – Giọng ta trầm đục, lạnh thấu xương tủy – Kẻ nào còn dám mở miệng miệt thị , ta thề sẽ chính tay cắt đứt gân lưỡi của kẻ đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trong-sinh-quy-xuong-cau-xin-bu-dap-cho-a-than-bi-xich/chuong-4-suc-no-kieu-ngao-giua-linh-duong.html.]
Ta quay lại toàn bộ võ đường, dõng dạc tuyên bố bằng thứ quyền uy tàn bạo nhất:
Kẻ các gọi là "thứ nhơ nhuốc" này, chính là duy nhất tư cách đứng cạnh ta. Từ nay về sau, tại Thổ Trung Đường này, chính là Vương phi duy nhất của Vũ Minh Nghĩa. Ai dám bất kính, chính là muốn đối đầu với linh cốt hành Thổ của ta!
Ta muốn dùng vinh quang này để che chở cho , muốn dùng quyền lực này để bù đắp cho những vết sẹo niệu đạo, những đêm bị ép nuốt ma chì nóng mà đã chịu đựng. Ta tưởng rằng sự bảo hộ ên cuồng của sẽ khiến cảm động, sẽ khiến dựa dẫm vào ta giữa biển độc địa.
Thế nhưng, Trọng Nhân kh hề ta.
khẽ nhếch đôi môi nhợt nhạt đã bị ta bẻ trật khớp hàm năm xưa, một nụ cười nhạt nhẽo và đầy vẻ khinh miệt hiện rõ trên khuôn mặt. dùng tứ chi yếu ớt của , lóp ngóp bò xuống khỏi phiến đá. Từng ngón tay đứt gân co quắp cào xuống mặt sân gạch nóng bỏng. kh muốn đứng dậy bằng sự giúp đỡ của ta, cũng kh muốn nhận sự che chở từ kẻ đã đeo xích ch.ó vào cổ .
bò giữa những vũng bùn đất mà đám môn sinh vừa ném tới. Nhục thân rách nát của lấm lem bẩn thỉu, nhưng đôi mắt lại sáng rực một sự kiêu ngạo kh thể khuất phục. thà để bùn đất v bẩn nhục thân, thà chịu sự sỉ nhục của đám phàm nhân kia, còn hơn là chạm vào bàn tay của kẻ đã biến thành súc vật.
Nhân... đừng... em đang bị thương... – Ta bước tới, định đưa tay nâng dậy.
Nhưng ngay khi ngón tay ta vừa chạm vào vạt áo rách của , Trọng Nhân đột ngột co rúm lại. bò nh hơn, lẩn trốn khỏi vòng tay ta hệt như trốn chạy một loài ác thú. Sự bài xích tuyệt đối khiến ta c.h.ế.t lặng giữa sân tập võ. Ta đứng đó, th thần kiếm trong tay bỗng trở nên nặng nề như ngàn cân đá tảng.
Gió chiều thổi qua, lay động sợi xích tơ hồng mỏng m nhưng bền bỉ đang siết c.h.ặ.t l cổ chân ta và nối trực tiếp vào cổ chân của Trọng Nhân. Sợi dây xích đỏ thắm như m.á.u, lấp lánh một cách quỷ dị dưới ánh nắng đang lịm dần. theo bóng lưng gầy gò của đang khó nhọc bò trong vũng bùn, kéo theo sợi xích tơ hồng đang cứa vào da thịt đỏ hửng, ta cay đắng nhận ra một sự thật nghiệt ngã.
Dù ta quỳ xuống cầu xin, dù ta sủng ái đến tận trời x, hay dâng lên cả võ đường này để tạ tội... thì trong tâm khảm của vị Á thần cao quý , Vũ Minh Nghĩa ta vĩnh viễn kh là tình, cũng chẳng là ân nhân. Ta mãi mãi là kẻ cai ngục tàn ác nhất, kẻ đã tự tay xé nát đôi cánh của thần linh để giam cầm trong ngục tù mang tên tình yêu lầm lỗi. Sợi xích tơ hồng này kh là định mệnh nối kết hai linh hồn, mà là g xiềng treo cổ mọi hy vọng cứu rỗi của ta.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.