Trọng Sinh Sau Công Lược Vai Ác Bệnh Kiều
Chương 15:
kẻ chụp trộm ta!
Ta toan ngẩng đầu lên xem là ai, thì Bạch Hạc đã ấn đầu ta gục lại vào n.g.ự.c .
Tiếp đó, một tiếng bước chân chạy trốn vội vã vang lên.
Chẳng gì bất ngờ, ngay hôm ta lại nổi như cồn khắp trường.
"Nữ học sinh vô d tiểu tốt trơ trẽn nhào vào vòng tay nam thần khoa Vật Lý", tiêu đề chói lọi chễm chệ ngay trang nhất diễn đàn trường.
Ta chằm chằm bức ảnh che mất mặt trên ện thoại, bao nhiêu khẩu vị bay biến sạch sành s.
Thế nào gọi là trơ trẽn vô d tiểu tốt?
Thế nào gọi là nhào vào vòng tay?
Lướt xuống phần bình luận, đập vào mắt ta là bình luận mới nhất mang tên dùng "Bạch Hạc".
Ta vô thức len lén Bạch Hạc đang ngồi đối diện, mới tiếp tục đọc bình luận của .
"Nàng mang theo ánh sáng chói lọi, kh chút phòng bị sà vào lòng ta, ban cho ta một cái ôm mà ta hằng ao ước từ lâu."
Chỉ vỏn vẹn một câu, tựa hồ như đang nói rằng mới là kẻ với cao trèo lên cành cao của ta.
Cái tên thần tiên này!
Ta c.ắ.n đầu đũa, lại len lén liếc Bạch Hạc thêm một cái. Dung mạo tuấn tú nhường này, trách ai n đều than thở là nụ hoa nhài cắm bãi phân trâu.
"Làm vậy?" ngẩng đầu lên, mỉm cười ta.
Ta lúng túng lắc đầu, tiếp tục cắm mặt vào ện thoại.
Ta t.h.ả.m .
Ta thay lòng đổi dạ mất .
Mới vài tháng trước, mỗi khi th nụ cười của , ta còn sởn gai ốc.
Giờ đây cười, tim ta lại đập lỡ vài nhịp.
Buổi chiều còn làm thêm, nên đưa ta về tận dưới lầu ký túc xá trước.
Ta liếc một cặp tình nhân đang ân ái mặn nồng bên cạnh, bầu kh khí bỗng trở nên ngượng ngùng, mờ ám khó tả.
Bạch Hạc đột nhiên nắm l tay ta, ánh mắt bu xuống chằm chằm vào tay ta: "Quân Quân, nàng nhớ đã hứa gì kh?"
……
Lại bắt đầu giở trò lôi chuyện cũ ra tính sổ ư?
Ta quyền nói là kh nhớ kh?
Ta làm đây?
C.h.ế.t đứng giữa bàn dân thiên hạ luôn ?
Trong lúc ta đang ngượng đến mức muốn dùng ngón chân đào cái hố chui xuống, thì tiếng cười khẽ của Bạch Hạc vang lên trên đỉnh đầu.
Bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve đỉnh đầu ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-sau-cong-luoc-vai-ac-benh-kieu/chuong-15.html.]
"Kh đâu Quân Quân." khẽ cúi đầu, hơi thở phả vào sau tai ta.
Ta cảm nhận vô cùng rõ ràng, chỉ cần ngẩng đầu lên lúc này, môi ta sẽ chạm ngay vào môi .
"Quên cũng chẳng cả, Quân Quân à, hối hận thì cũng đã muộn màng ." Giọng êm ái, mang theo thứ cảm xúc khó đoán định.
Hả? Hối hận cái gì cơ?
Ta vô thức ngẩng đầu lên, quả nhiên chạm ngay vào môi .
Những mảnh ký ức vụn vặt chợt lóe lên trong đầu.
A a a a a!
Chính là cái ngày đó! Quả nhiên là ta đã chủ động hôn !! Nụ hôn đầu của ta!
Nụ hôn đầu đời suốt hai kiếp của ta!
Ta sợ hãi lùi lại một bước, lúc này e rằng đến cả ngón chân ta cũng đỏ ửng lên .
Cuối cùng Bạch Hạc rời trong tiếng cười giòn giã, đuôi mắt chân mày đều ánh lên ý cười.
Để tránh suy nghĩ vẩn vơ, ta vội vàng rửa mặt đ.á.n.h răng leo lên giường.
Chẳng hiểu do ta quá mong mỏi được chứng kiến nốt đoạn đời sau của tiểu Bạch Hạc, hay là do hệ thống cố tình thôi miên, ta nh chóng chìm vào cõi mộng mị trắng xóa.
Mẫu thân Bạch Hạc vào ngày hôm sau mới tháo trói cho Bạch Hạc, vừa ôm chặt l thân hình mềm oặt vì khóc của , vừa khóc lóc cầu xin sự tha thứ.
"Tiểu Hạc, là lỗi của mẫu thân, mẫu thân kh cố ý. Chỉ vì mẫu thân quá đỗi yêu thương con.
"Mẫu thân sợ mất con, mẫu thân chỉ con. Con mèo đó là yêu tinh, nó muốn cướp con ."
Bà ta ôm Bạch Hạc khóc lóc t.h.ả.m thiết lâu.
Khóc đến mức Bạch Hạc đành lòng tha thứ cho bà.
Tiểu Bạch Hạc lén lút chôn cất chú mèo con sau vườn. lẽ thằng bé vẫn ngây thơ tin rằng mẫu thân thực sự kh cố ý.
Nhưng kịch bản cứ lặp lặp lại như một vở bi kịch.
Dục vọng chiếm hữu của mẫu thân đối với Bạch Hạc ngày một gia tăng.
Thậm chí, bà ta còn kh ngừng nâng cao những yêu cầu khắt khe đối với .
"Tiểu Hạc, mẫu thân chỉ con, con trở nên thật xuất sắc mới thể bảo vệ được mẫu thân." Bà nhốt tiểu Bạch Hạc vì kh đạt ểm tuyệt đối vào một căn phòng tối om, đứng c ngoài cửa và nhỏ giọng rỉ tai, "Tiểu Hạc, mẫu thân làm tất cả cũng chỉ vì muốn tốt cho con thôi."
Ta màn hình mà lồng n.g.ự.c tức tối, cả run lên bần bật.
16
Mẫu thân Bạch Hạc tìm đến ta.
Bà ta ngồi chễm chệ đối diện ta, sắc mặt vô cùng khó coi.
Đương nhiên sắc mặt ta lúc này cũng chẳng dễ hơn là bao.
Ta thực sự kh biết nặn ra vẻ mặt vui vẻ thế nào để tiếp đón bà ta.
Đã m ngày nay ta kh dám chìm vào giấc mộng để xem quá khứ của Bạch Hạc, nó quả thực là một cơn ác mộng đối với ta.
Chưa có bình luận nào cho chương này.