Trọng Sinh Sau Công Lược Vai Ác Bệnh Kiều
Chương 21:
Một dự cảm bất trắc len lỏi trong tâm trí ta.
Rõ ràng sự kiện Bạch Hạc g.i.ế.c mẫu thân trong kiếp trước vài năm nữa mới xảy ra...
Ta chợt nhớ tới hiện trường vụ án được đề cập trong bản tin kh ở nơi này.
Lẽ nào bọn họ đã dọn đến đó sớm hơn dự định?
"Sự xuất hiện của ký chủ sẽ đẩy nh tiến trình của các sự kiện vốn dĩ sẽ xảy ra." Giọng máy móc lạnh lùng vang lên trong đầu.
Đẩy nh?
Là chuyển nhà sớm hơn, hay là sát hại mẫu thân sớm hơn!
Kh ổn , ta nhất định tìm ra tung tích của bọn họ.
Nhưng càng gấp gáp, ta lại càng mờ mịt về địa ểm gây án trong bản tin nọ.
"Kh thể cung cấp." Ngay khi ta vừa há miệng định cầu xin hệ thống, nó đã dội ngay một gáo nước lạnh tàn nhẫn.
Chẳng rõ do hệ thống động lòng trắc ẩn, hay là trời mắt.
Trong đêm tối cận kề bờ vực tuyệt vọng, ta mộng th hình ảnh nằm vất vưởng trên giường bệnh năm xưa.
Chiếc tivi phát lại bản tin thân thuộc . Ta nằm trên giường, hít thở thật khẽ khàng.
Nghe rõ mồn một từng câu chữ phóng viên xướng tên hiện trường vụ án.
"Tại tiểu khu Hoa X thuộc thành phố C đã xảy ra một vụ án mạng..."
Ta giãy giụa thoát khỏi cơn mộng mị.
Xin phép phụ đạo viên nghỉ học m hôm, tức tốc lên đường đến cái tiểu khu được nhắc tên trong bản tin nọ.
Khi đến cổng tiểu khu, ta lại chẳng dám bước chân vào.
Ta ôm ấp tâm lý ăn may, hy vọng bọn họ kh mặt ở đây, thậm chí còn chưa vạch ra kế hoạch dò la tin tức.
Thế , ta tr th mẫu thân Bạch Hạc lững thững bước ra khỏi cổng.
Mọi chuyện cứ thế lần lượt ăn khớp với kiếp trước một cách chuẩn xác.
Tựa hồ mọi nỗ lực của ta suốt bao tháng ngày qua đều đổ s đổ biển.
22
Lần đầu tiên ta theo dõi khác, vụng về vô cùng.
Nên nh đã bị mẫu thân Bạch Hạc phát hiện. Rõ ràng ta bám gót bà ta rẽ trái rẽ kh trượt nhịp nào, cuối cùng vẫn để mất dấu.
Ta thuê phòng trọ đối diện tiểu khu, chầu chực suốt một ngày một đêm.
Chưa đợi được mẫu thân Bạch Hạc ló mặt, lại nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-sau-cong-luoc-vai-ac-benh-kieu/chuong-21.html.]
"Quân Quân, cứu Tiểu Hạc với." Tiếng mẫu thân Bạch Hạc thoi thóp trong ện thoại.
Khi đó đầu óc ta rỗng tuếch, chẳng còn tâm trí lo lắng xem bản thân nguy hiểm hay kh.
Dựa theo th tin bà cung cấp, ta hớt hải chạy đến một căn hộ trong tiểu khu.
Cửa kh khóa.
Ta tay lăm lăm ện thoại, khẽ khàng đẩy cửa.
Khung cảnh bên trong khiến ta suýt thét lên kinh hãi.
Mẫu thân Bạch Hạc và cùng nằm sõng soài trên vũng máu. Cả hai đều đẫm m.á.u tươi, chẳng thể phân biệt nổi thứ dung dịch nhớp nháp dưới sàn kia là m.á.u của ai.
Cả thân hình ta run lẩy bẩy, tim như bị bóp nghẹt. Ta c.ắ.n răng bước tới kiểm tra hơi thở của mẫu thân Bạch Hạc.
Vẫn còn thở...
Vẫn còn thở!
Vậy Bạch Hạc...
Ngón tay ta run rẩy rút khỏi mũi mẫu thân Bạch Hạc, đặt xuống dưới mũi .
Vẫn còn thở.
Ta ngã bệt xuống sàn, phó mặc cho m.á.u tươi nhuộm đỏ y phục. Đôi tay run rẩy bấm số gọi cấp cứu.
Bạch Hạc và mẫu thân cùng được đẩy vào phòng cấp cứu.
Còn ta, tựa như vắt kiệt chút sức tàn lực kiệt cuối cùng, ngất lịm ngay trước cửa phòng.
Lúc ta tỉnh lại, mẫu thân Bạch Hạc đã hồi tỉnh, riêng Bạch Hạc bị chuyển vào phòng chăm sóc đặc biệt.
Bà ta ngồi cạnh giường ta, nước mắt tuôn rơi lã chã.
Ta bỗng ngộ ra một ều, lẽ thứ đáng sợ nhất trên đời chưa bao giờ là Bạch Hạc.
Mà chính là bà ta.
"Quân Quân, con giúp ta một việc được kh?" Th ta tỉnh, bà ta nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, ánh mắt khẩn khoản.
Ta rụt lại, chẳng dám gật đầu, cũng chẳng dám lắc đầu.
Bà ta cười chua chát: "Thời gian của ta kh còn nhiều, con nhất định giúp ta."
Kh chờ ta lên tiếng, bà ta lại tiếp lời.
"Ta mắc bệnh , một căn bệnh khiến chính ta cũng chẳng nhận ra bản thân . Sau vụ t.a.i n.ạ.n của con, lúc gặp con, ta ngỡ chúng ta cùng mắc chung một chứng bệnh. Nhưng mãi sau này ta mới vỡ lẽ, con kh . Mỗi lần phát bệnh, ta đều bị cưỡng ép . Lúc tỉnh dậy lại th vừa gây ra chuyện tày đình. Cứ thế, khoảng thời gian tỉnh táo của ta ngày một ngắn lại."
"Trong cơn mộng mị, ta đã vô số lần tự tay kết liễu mạng sống . Ta thừa hiểu bản thân chính là sợi dây trói buộc Tiểu Hạc. Lần đó tỉnh dậy, th Tiểu Hạc đóng chặt cửa sổ định quyên sinh, ta bỗng th như vậy là cách giải thoát êm thấm nhất. Nhưng cớ Tiểu Hạc lại bị ta liên lụy, cớ nó lại c.h.ế.t cùng ta..."
Nghe những lời bộc bạch , ta như mường tượng ra toàn bộ t.h.ả.m cảnh xảy ra với hai mẹ con họ trong suốt những năm qua. Ta những giọt mồ hôi rịn ra trên trán bà, một tay bấu chặt l thành chăn.
"Quân Quân, chỉ con mới cứu được nó, cứu được hai mẹ con ta. Ngay từ lần đầu gặp con, ta đã linh cảm được, chỉ con mới làm được." Hơi thở của bà dần trở nên khó nhọc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.