Trọng Sinh Sau Công Lược Vai Ác Bệnh Kiều
Chương 23:
Ta và Bạch Hạc chôn chân ngoài phòng bệnh, ghé mắt qua khe cửa nhỏ mẫu thân Bạch Hạc.
Bà ta bận y phục bệnh nhân, tư thế nửa nằm nửa ngồi trên chiếc giường trắng muốt, tĩnh lặng dõi mắt ngắm tán cây ngoài khung cửa sổ.
Ngoại trừ gầy gò đôi chút, dường như mọi thứ đều an ổn.
Bạch Hạc rốt cuộc thể thở phào nhẹ nhõm.
Ta cũng trút bỏ được gánh nặng trong lòng.
Lần này, vạn sự thực sự đang xoay vần theo chiều hướng tốt đẹp.
Thấm thoắt đã bước sang năm thứ tư đại học. Bạch Hạc nhờ thành tích ưu tú đã cầm chắc suất cử tuyển nghiên cứu sinh. Ta cũng dốc lòng dùi mài kinh sử ôn thi thạc sĩ để đuổi kịp bước chân .
Bạch Hạc như thường lệ rủ ta thư viện để bổ túc kiến thức.
Nhưng ta từ chối.
Bởi ngày hôm nay mang ý nghĩa vô cùng đặc biệt.
Hôm nay là ngày khai giảng của các tân sinh.
Tân sinh khóa này khác hẳn các khóa trước.
Nghĩ đến đó, ta vội vã rảo bước về phía hội trường đang tổ chức đại lễ, nơm nớp lo sợ chỉ cần chậm một nhịp là vuột mất ta hằng khắc khoải nhớ mong.
Lại vì quá vội vã, tại một góc rẽ, ta va sầm vào một .
Ngã nhào ra đất, chưa kịp lồm cồm bò dậy đã nghe th giọng nói: "Tiểu cô nương, cháu kh chứ?"
Th âm thân thuộc đến nhường nào.
Chất giọng bao năm qua chỉ văng vẳng trong những giấc chiêm bao, nay lại chân thực vang lên bên tai.
Ta ngước lên vừa lên tiếng.
Giống hệt như trong ký ức.
" lại khóc thế này, đau lắm kh?" Mẫu thân vội bỏ đồ đạc xuống, ngồi thụp bên cạnh ta, tỉ mẩn kiểm tra chân ta, "May quá kh bị xước xát gì."
Nghe bà nói, ta chẳng thốt nổi nửa lời.
Dòng lệ trào ra khỏi khóe mắt.
Mẫu thân th ta vậy cũng đ.â.m ra cuống cuồng: "Hay là cháu bị thương ở chỗ khuất mà dì kh th? Để dì đưa cháu tới phòng y tế nhé?"
Nghe bà nói thế, ta khóc càng nức nở, chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy, chẳng thốt nên lời.
Đúng lúc này, Bạch Hạc hớt hải chạy tới.
Gương mặt lạnh ngắt đến đáng sợ.
"Ta kh đâu..." Sợ hiểu lầm, ta nhỏ giọng giải thích.
giơ tay lau vệt nước mắt lăn dài trên má ta, vẻ mặt vẫn đầy hoài nghi.
Sợ trút giận lên đầu mẫu thân, ta níu c.h.ặ.t t.a.y , lắc đầu vịn tay đứng lên: "Ta thực sự kh ."
mẫu thân đang đứng ngơ ngác, ta cố nén muôn vàn cảm xúc ngổn ngang để nở một nụ cười.
"Mẫu... Dì à... Cháu kh ." Lời vừa dứt, nước mắt lại chực trào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-sau-cong-luoc-vai-ac-benh-kieu/chuong-23.html.]
Bạch Hạc nhặt ện thoại đ.á.n.h rơi của ta, dìu ta xoay toan bước .
Ta quyến luyến kh rời.
Chỉ muốn ngắm thêm một lần nữa.
"Tiểu cô nương." Mẫu thân bỗng gọi với theo.
Ta ngoái đầu lại.
" cháu quen mắt, chúng ta từng gặp nhau kh?" Bà cầm đồ vật bước đến gần.
Con là nữ nhi của mà.
Ta muốn mỉm cười với bà, nhưng cớ nụ cười lại đắng chát.
Cuối cùng, ta kìm nén nước mắt, mỉm cười đáp: " lẽ là do duyên phận chăng."
25
Hệ thống phán ta hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc.
"Ngài là ký chủ hiếm hoi mà ta từng diện kiến, giải quyết nhiệm vụ hoàn mỹ đến nhường này." Giọng máy móc mang theo ngữ khí vui mừng vang lên trong đầu ta.
Đây là lần đầu tiên nó tán dương ta.
Và cũng là lần cuối cùng.
Nó tuyên bố sắp thoái lui, để ta tự biên tự diễn phần đời còn lại.
"Thế là xong ?" Ta buột miệng hỏi.
Thoáng chốc đã là năm thứ tư ta trọng sinh, lẽ ra Bạch Hạc sang năm mới gây án sát hại mẫu thân.
"Hệ thống kiểm tra xác nhận đối tượng đã được cứu rỗi thành c. Thảm kịch sát hại mẫu thân sẽ kh tái diễn. Nhiệm vụ coi như viên mãn. Khoản nợ nhiệm vụ ngài thiếu trước đó cũng tự động được xóa bỏ."
Thế hóa ra ta lại kiếm hời được một cái nhiệm vụ miễn phí ?
"Hy vọng ký chủ kiếp này sống một đời viên mãn, hạnh phúc." Giọng máy móc trịnh trọng bu lời chúc phúc.
Nghe cũng cảm động phết.
Từ đó về sau, dù ta lảm nhảm hay gọi thầm thế nào, trong đầu cũng chẳng còn l một tiếng động.
Vô tình thật đ.
Ngày ta nhận được gi báo trúng tuyển nghiên cứu sinh, Bạch Hạc đang ngồi cạnh bên.
"Tốt quá , chúng ta lại được học chung một trường." Ta hớn hở giơ gi báo, dòng chữ ghi tên trường mà mãn nguyện vô cùng.
Bạch Hạc cong đuôi mắt cười, dường như đã lường trước kết cục này từ lâu.
thò tay vào túi, lôi ra một chiếc hộp nhung nhỏ xíu, từ từ mở ra trước mắt ta.
Bên trong là một chiếc nhẫn tinh xảo.
"Gả cho ta, được kh? Quân Quân." thì thầm, một tay khẽ khàng nâng ngón áp út của ta lên.
Ta giật nảy .
"Tảo hôn" - cái khái niệm mà ta ngàn vạn lần kh ngờ lại ngày vận vào .
Lúc não bộ ta quay cuồng, vắt óc suy nghĩ xem nên đáp trả lời cầu hôn này ra .
Chưa có bình luận nào cho chương này.