Trọng Sinh Sau Công Lược Vai Ác Bệnh Kiều
Chương 9:
Quả thực bận.
Mẫu thân tới.
Ta theo dõi họ cả mười m phút mới dám chắc c đó chính là mẫu thân Bạch Hạc.
"Ta đã thuê một căn phòng trọ gần trường học , ngày mai ta sẽ kiếm việc làm." Ta nghe th mẫu thân nhỏ giọng nói.
Ta kh rõ nét mặt Bạch Hạc, chỉ hơi cúi đầu cất bước bên cạnh mẫu thân .
" kh cần tới đây." Th âm của nhỏ, chẳng vương chút hân hoan nào.
Mẫu thân vươn tay khoác l tay , nở nụ cười: "Ta tới đây là để chăm sóc cho con."
Bạch Hạc khựng lại.
nghiêng đầu bà, một nửa gương mặt hiếm hoi lộ ra những cảm xúc phức tạp ngổn ngang.
"Ta kh cần."
"Nghe nói con và Đường Uyển Quân đang qua lại với nhau." Nụ cười trên môi mẫu thân cứng đờ.
Bàn tay thả lỏng bên h của Bạch Hạc chẳng biết từ lúc nào đã siết chặt thành quyền. Ta thể rõ những đường gân x nổi lên trên mu bàn tay .
Mẫu thân th rõ, nhưng lại vờ như mù lòa kh th.
Bà nhẹ nhàng nắm l tay : "Tiểu Hạc, con từng hứa sẽ kh bao giờ ruồng bỏ mẫu thân mà..."
Ngay lúc ta đang dỏng tai định nghe lén thêm chút nữa, thì Cố Vân Sinh chẳng biết từ xó nào chui ra lảng vảng đến cạnh ta.
Ta giật nảy , suýt nữa thì hét toáng lên.
Th Cố Vân Sinh toan cất tiếng, ta vội vàng bịt chặt miệng , kéo giật lùi lại phía sau.
" thế? Mẫu thân Bạch Hạc kh ưng à?" Vừa được bu ra, Cố Vân Sinh đã nháy mắt trêu chọc.
Đâu chỉ là kh ưng, cái ệu bộ của bà ta là đủ biết bà ta chỉ hận kh thể ăn tươi nuốt sống ta ngay lập tức.
Nhưng ta chẳng rảnh để tâm đến Cố Vân Sinh.
"Kh đâu, biết mà, mẫu thân ta trước giờ luôn quý . M năm nay chuyển nhà bà vẫn cứ nhắc mãi tên đ." Cố Vân Sinh chạy vòng từ bên trái sang bên ta, "Gả chồng à, quan trọng nhất vẫn là chọn một bà cô tính tình tốt."
Ta thở dài não nề, đẩy ra xa: " bớt xía vào chuyện của khác ."
Cố Vân Sinh nói chẳng sai, nhưng ta nào định gả cho Bạch Hạc đâu.
Nếu kh vì cái nhiệm vụ quỷ quái này, ta đã sớm cao chạy xa bay đến một nơi khỉ ho cò gáy nào đó , tội tình gì dây dưa với hai mẹ con nhà .
"Nghiêm cấm ký chủ lăng nhục bổn hệ thống." Giọng nói máy móc lập tức vang lên trong đầu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nhiệm vụ quỷ quái! Nhiệm vụ quỷ quái! Nhiệm vụ quỷ quái! Hệ thống rách nát! Hệ thống rách nát! Hệ thống rách nát!
Tức c.h.ế.t lão nương , vốn dĩ đã là một cái nhiệm vụ bất c rành rành, nay lại giở trò cái này cấm cái nọ kh cho!
"Nếu ký chủ kh hài lòng, tùy thời thể kết thúc nhiệm vụ."
……
Dạ thôi, khỏi cần.
10
Bạch Hạc dọn ra khỏi ký túc xá.
Tin tức này là do Cố Vân Sinh mật báo. bảo bạn cùng phòng của Bạch Hạc hay rủ chơi bóng, nghe lỏm được từ bọn họ.
"Rốt cuộc Bạch Hạc là kẻ thế nào nhỉ?" Cố Vân Sinh ngồi đối diện ta, chống cằm suy ngẫm, "Nghe bạn kể thì vẻ kỳ quái. Dường như mọi ưu ểm trên đời này đều gom sạch, hoàn mỹ kh một tì vết."
Đúng vậy.
Một nếu hoàn mỹ đến mức kh tìm ra khuyết ểm, thì đó chính là ểm đáng sợ nhất của .
Ta và vài miếng cơm, chẳng biết trả lời câu hỏi này ra .
Bởi lẽ sự hoàn mỹ của Bạch Hạc quả thực giống như một lớp vỏ bọc ngụy trang bên ngoài.
Ta đặt đũa xuống, nở một nụ cười nhạt nhẽo với Cố Vân Sinh: "Vì cớ gì mà lúc nào cũng dò ra được tung tích của ta vậy?"
Mặc kệ ta ở đâu, luôn tình cờ bị Cố Vân Sinh "ngẫu nhiên gặp gỡ".
"Bởi vì ta thích nha." toe toét cười với ta.
Đây mới chính xác là dáng vẻ rực rỡ, tràn trề sinh khí của một nam nhân th xuân.
Từ trong ra ngoài đều tỏa ngát hương vị của ánh dương rực rỡ, hoàn toàn trái ngược với một kẻ như Bạch Hạc.
Ta bu tiếng thở dài, nghiêm túc: "Cố Vân Sinh, đừng thích ta."
Đừng nói tới chuyện hiện tại ta đang bị nhiệm vụ trói buộc với Bạch Hạc, dẫu là trước kia, ta cũng tuyệt đối kh trêu chọc một nhân vật phong vân cỡ như Cố Vân Sinh.
Dạo gần đây, những lời đồn thổi ác ý về ta lan truyền chóng mặt trong trường. Ai n đều dè bỉu rằng ta, một kẻ tư sắc bình phàm, lại đang đong đưa, giăng lưới cùng lúc hai đại nam thần.
Cố Vân Sinh dường như đã lường trước được ta sẽ cự tuyệt. Trên gương mặt vẫn giữ nguyên nét ng nghênh, bất cần, hoàn toàn kh để tâm tới những lời ta nói.
Ta mặc kệ , bưng mâm cơm rời .
Lần chạm mặt Bạch Hạc tiếp theo là lúc ta bị Cố Vân Sinh lôi kéo đến cổ vũ cho trận bóng rổ của .
Đứng trước đám đ, đối diện với những lời hò reo trêu ghẹo từ đồng đội của Cố Vân Sinh, ta chỉ muốn lập tức độn thổ khỏi sân bóng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.