Trọng Sinh Sau Ta Thành Hắc Tâm Liên
Chương 93: Tần Lãng: Kẻ Ngổ Ngáo Và Nụ Cười Của Cô Gái
“Kh quan hệ,” Cố Phiên Phiên cười tủm tỉm, “Ba ba mẹ mẹ con thường nói mỗi ngày làm một việc thiện, tất hạnh phúc cuối đời.
Hôm nay con tâm trạng tốt, trước tiên tích chút phúc cho .”
“Coi như hôm nay thằng nhóc mày gặp may.” Chú Hồ béo nh chóng trở lại bếp lò, Tần Lãng Cố Phiên Phiên như một kẻ ngốc: “Cô vì muốn mời ăn cơm, cô vừa nãy cũng nghe , kh tiền trả lại cô đâu.”
“Vậy vừa nãy cũng nghe đó, kh cần trả lại,” Cố Phiên Phiên cười tủm tỉm, “Chỉ là tiền một tô phở, trả được mà.”
Kiếp trước, cô và Tần Lãng là bạn bè.
Hai họ thích ăn đồ giống nhau, thường xuyên rủ nhau ăn.
Tuy rằng đều là Cố Phiên Phiên trả tiền, nhưng cô cũng kh ý kiến gì.
Chỉ là sau này cô và Cung Vân Đình ở bên nhau, Cung Vân Đình kh thích cô kết bạn với loại học sinh cá biệt, lưu m như Tần Lãng, Cố Phiên Phiên liền xa cách Tần Lãng và cắt đứt liên lạc với .
Sau này, khi Tần Lãng tới tìm Cố Phiên Phiên, cô kh gặp , chờ đến khi một lần nữa nghe được tin tức về Tần Lãng, đó là tin đã qua đời, lúc Cố Phiên Phiên còn đau lòng một thời gian dài.
Hiện tại một lần nữa th cố nhân, cho dù biết rõ kh quen biết cô, Cố Phiên Phiên vẫn vươn tay giúp đỡ.
“ nhận ra cô,” Tần Lãng chậm rãi mở miệng, “Hôm qua th cô , ba cô là Cố Vệ Quốc, cô là con gái của ta.
Nếu ta biết cô ở cùng ăn cơm, nhất định sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t cô.”
“Sẽ kh đâu,” Cố Phiên Phiên cười lắc đầu, nếu Cố Vệ Quốc biết cô ở cùng tên lưu m Tần Lãng, chỉ sợ sẽ càng cao hứng.
Cố Phiên Phiên duy nhất kh hiểu rõ chính là lúc trước cô rõ ràng gần với Tần Lãng, nhưng vì Lý Th Phân và bọn họ lại tìm kiếm Cung Vân Đình cho cô?
Nếu lúc trước, bọn họ tìm Tần Lãng tới theo đuổi cô thì, Cố Phiên Phiên nghĩ chuyện đó nhất định sẽ kh giống nhau!
Tần Lãng cảm th cô gái đối diện kỳ quái.
Rõ ràng là đang nghiêm túc ăn uống, nhưng khóe môi lại luôn thoáng hiện một nụ cười kh chút để ý.
Khẩu vị của cô giống , tuy rằng gọi là một chén nhỏ, nhưng khi cúi đầu ăn cơm, khuôn mặt kia thế mà còn nhỏ hơn cả cái chén.
Trong lúc ăn phở, cô ngẩng đầu , khóe môi cười rạng rỡ mà tươi đẹp: “Phở ở đây ăn ngon thật, đúng kh?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Ngon cái rắm!” Tần Lãng hung tợn, cô gái lại kh ngại, “ chính là khẩu thị tâm phi, rõ ràng phở này ăn ngon như vậy.”
Trong phòng ánh sáng kh tốt lắm, chú Hồ béo tuy rằng tiết kiệm, nhưng lại vẫn mở đèn, vầng sáng dừng lại trên Cố Phiên Phiên, xinh đẹp giống như những diễn viên trên TV, kh, kh diễn viên nào đẹp bằng Cố Phiên Phiên.
Tần Lãng bị nụ cười chói lọi như vậy chút hoảng, cả đời này quen mắng c.h.ử.i và đòn hiểm, từng gặp qua nụ cười tươi đẹp như vậy đâu?
Tần Lãng dời ánh mắt, Cố Phiên Phiên kh biết rằng, Tần Lãng kỳ thật đã sớm nhận ra Cố Phiên Phiên.
Cô là nhân vật nổi bật của trường, mỗi lần thi đều thể ngồi vào ba vị trí đầu.
Thành tích học tập tốt, lại xinh đẹp, tuy rằng thân thể qua yếu ớt một chút, nhưng vẫn như cũ là kiểu con gái mà nhiều nam sinh thích, nếu kh d tiếng của cô kh tốt lắm, khẳng định sẽ nhiều nam sinh theo đuổi.
Nhưng sự thật thật là như lời đồn kh? Tần Lãng bắt đầu hoài nghi.
Từ nhỏ đã lăn lộn trong vũng bùn lầy, quen nhân tình ấm lạnh, Cố Phiên Phiên, là đầu tiên vươn tay giúp đỡ .
như Cố Phiên Phiên, thể là cô gái hư hỏng, đây rõ ràng là cố ý nói như vậy.
“Khụ,” Tần Lãng ho nhẹ một tiếng, giọng nói càng hung ác, “Ngon cái rắm, chưa từng ăn qua tô phở nào dở như vậy.”
Cô gái này xinh đẹp thuần khiết, giống như c chúa trong truyện tr vậy, như một con rệp, kh muốn làm bẩn đôi mắt cô.
Tần Lãng ba bốn miếng đã giải quyết xong tô phở, “ th loại học sinh giỏi như cô là th phiền, về sau tránh xa ra, đừng để th cô, nếu kh th một lần đ.á.n.h một lần!”
“Tần Lãng,” Cố Phiên Phiên gọi lại Tần Lãng đang chuẩn bị rời , “Mệnh là do chính nắm giữ, thật sự tính toán cứ như vậy mà sống cả đời ?”
“Quan cô cái rắm!”
Tần Lãng chạy ra khỏi tiệm phở, chú Hồ béo lắc đầu: “Thằng nhóc thối tha này chính là kh chịu học hành, cô bé con thật kh nên quản nó.”
“Kh,” Cố Phiên Phiên bóng dáng Tần Lãng cười tủm tỉm, “Con tin tưởng, kỳ thật tốt.”
Tần Lãng nghe được lời Cố Phiên Phiên nói, nhưng bước chân lại kh dừng lại, thẳng ra đầu ngõ, tìm th đám Th Oa đang chờ ở đó: “ nghĩ kỹ , với các , dẫn gặp đại ca của các .”
“Sớm nói thế tốt hơn kh!”
“Đừng vội,” Tần Lãng làm một động tác dừng lại, “ yêu cầu, yêu cầu lập tức sắp xếp cho các trận đấu, càng nhiều càng tốt.”
“Được, về sau em cùng nhau kiếm tiền!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.