Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Ta Dắt Muội Đệ Mưu Sinh

Chương 10:

Chương trước Chương sau

Chỉ là, trong đầu Mộc Cẩm vẫn tự động hiện lên những lần tương phùng kiếp trước cùng .

Thật hổ thẹn khi nói ra, kiếp trước mỗi lần gặp mặt , nàng đều nhận được ân huệ của .

Mộc Cẩm tự đáy lòng hy vọng đời này sẽ sống thật tốt.

Đời này nàng sẽ né tránh Tần gia, nàng cùng đời này trừ lần này ra hẳn là sẽ chẳng còn gì để dây dưa.

Như vậy, đời này cũng sẽ kh bị nàng liên lụy nữa.

Như thế, là tốt nhất!

Nàng lại kh biết, thái độ ung dung, bình tĩnh của nàng đã khắc sâu vào tâm trí Triệu Cảnh Dật.

Triệu Cảnh Dật lại l ra một bình sứ trắng khác, đổ ra một viên thuốc, nhét vào miệng chậm rãi nhai.

Ánh mắt âm thầm đánh giá thiếu nữ sơn thôn này.

Tiểu nha đầu sơn thôn này, càng lại càng th một loại cảm giác quen thuộc?

“Đại ca, ta còn lên giúp đệ đệ đào rau dại. Thứ này thể ăn được, nếu kh chê, mời dùng!”

Mộc Cẩm th nhai viên thuốc của , sắc diện nhợt nhạt đã khá hơn đôi phần, biết kh còn nguy hiểm đến tính mạng nữa.

Liền đem những củ Hoài Sơn dại đã chín, được bọc trong lá chuối tây l ra đưa cho vị nam nhân tuy thân mang chật vật nhưng phong thái phi phàm chẳng hề bị che lấp.

Th nửa buổi cũng chẳng nhận l, Mộc Cẩm mỉm cười trong lòng, này quả nhiên thân phận tôn quý.

E rằng thứ rau dại nàng hái, khó lọt vào mắt x của bậc tôn quý như .

Cũng được.

Mộc Cẩm định bu củ Hoài Sơn dại xuống thì Triệu Cảnh Dật chợt vươn tay. Nàng chưa kịp phản ứng, đã cầm l củ Hoài Sơn dại bọc lá chuối tây trong tay nàng.

Sau đó kh chút ghét bỏ, cầm l đặt vào lòng .

Mộc Cẩm: “……”

“Đa tạ!”

Nghe nói lời cảm ơn, Mộc Cẩm sững sờ một chút.

“Cô nương là của thôn phụ cận ư?” Giọng nam nhân trong trẻo, thập phần êm tai.

Mộc Cẩm gật đầu.

Thôi, chẳng nên nói thêm ều gì.

Dẫu cả đời này, và nàng từ biệt nhau như vậy, ắt sẽ kh còn ngày trùng phùng.

Hai tay nàng liền nắm l dây leo mà đại đệ đã thả xuống, Mộc Cẩm định trèo lên.

“Ân cứu mạng của cô nương, tại hạ sẽ khắc cốt ghi tâm. Kính xin cô nương cho biết d tính.”

Mộc Cẩm đã leo được nửa chừng, th hỏi, liền ngoảnh đầu lại liếc một cái.

Nàng vừa hay nghiêng mặt. Triệu Cảnh Dật vừa , đồng tử chợt co rút.

Cuối cùng cũng biết cảm giác quen thuộc nơi cô nương này được, chính là từ dung nhan này!

Khuôn mặt so với dung nhan trong mộng của tới năm phần tương tự!

Chỉ là, dung nhan này hãy còn non nớt, nét xuân x chưa kịp trổ…

Dường như ma xui quỷ khiến, Triệu Cảnh Dật bỗng nhiên l vòng tay Đế Vương Ngọc Mãn Thúy mà định tặng cho cháu gái vào lễ cập kê, nắm chặt trong tay.

Vòng tay được bọc bởi lớp vải b nhỏ, bên ngoài thoạt kh thể nhận ra giá trị trân quý của nó.

Mộc Cẩm kh định thổ lộ tên thật, nhớ tới họ của nàng kiếp trước, liền thuận miệng bịa ra.

"Ta họ Tần, d Mộc Cẩm.”

Mộc Cẩm hoa dâm bụt?

Mộc Cẩm thầm nghĩ, như vậy cũng chẳng tệ.

Liền gật đầu nhận l.

Triệu Cảnh Dật khẽ gật đầu, kh nói thêm lời nào.

Th tiểu cô nương vẫn còn chật vật trèo lên, đứng dậy, mũi chân khẽ nhón, thân thể liền như diều gặp gió bay vút lên kh trung.

Sau đó vươn tay kéo l vòng eo thon của Mộc Cẩm, mang nàng cùng bay lên.

Tầm mắt nàng bừng sáng.

Mộc Cẩm lúc này mới vỡ lẽ, thì ra nàng đang được Triệu Cảnh Dật mang theo ngự kh phi hành!

thể phi hành!

Triệu Cảnh Dật bu tiểu cô nương đang ngẩn ngơ vì kinh ngạc ra, trong lòng kh hiểu lại nhen nhóm vài phần vui vẻ, khóe môi cũng bất giác cong lên một nụ cười.

“Đây là tạ lễ tại hạ dành cho cô nương. Nếu một ngày cô nương gặp hiểm cảnh, thể dùng nó làm vật bảo thân, hoặc đem bán để l chút ngân lượng."

Triệu Cảnh Dật nâng vòng tay bọc vải b lên, trao cho nàng.

Mộc Cẩm định bụng chối từ, song Triệu Cảnh Dật đã nhét vật kia vào tay nàng.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nếu kh nắm l, vật hẳn sẽ rơi xuống đất.

“Này..."

Mộc Cẩm vừa định cất lời, nhưng mũi chân đã khẽ nhón, chỉ trong vài hơi thở, bóng dáng y đã biến mất kh còn tăm hơi.

Nàng kh muốn nhận đồ vật của ...

Mộc Cẩm ngơ ngẩn vật trong tay, nhất thời đầu óc kh cách nào xoay chuyển kịp.

Đời này, vừa trọng sinh chưa bao lâu, nàng đã gặp thiếu niên bị truy sát Triệu Cảnh Dật.

Nàng chẳng những cứu , lại còn nhận tạ lễ của ...

“Trưởng tỷ!” Giọng nói của Mộc Tử Xuyên đã khiến Mộc Cẩm bừng tỉnh khỏi cơn suy tư.

“Trưởng tỷ, đệ đoán tỷ hẳn đã leo lên. Sợ tỷ một khó sức, định kéo tỷ một phen.”

Mộc Tử Xuyên nói xong, liền muốn vào trong cạm bẫy. Vừa th cảnh tượng bên trong, đệ liền kinh hãi kêu lên:

"Trưởng tỷ, vị đại ca bị thương kia đâu ?"

đã rời .” Mộc Cẩm thành thật đáp.

“Nhưng đang mang trọng thương!”

Mộc Tử Xuyên, thiếu niên tâm địa thiện lương, liền nhíu mày, lo lắng nói:

"Mà những kẻ đang truy sát vị đại ca , ắt sẽ kh bỏ cuộc cho đến khi tìm được !”

Mộc Cẩm đành lên tiếng an ủi.

"“Vị đại ca kia tự mang theo đan dược, hẳn sẽ kh gặp nguy hiểm. Đệ cũng kh cần bận lòng.”"

Mộc Cẩm vừa nói xong, lại th buồn cười trong lòng. Tam đệ nhà tuy còn nhỏ tuổi, nhưng quả thực lại một tấm lòng hiệp nghĩa.

cũng chẳng rõ rốt cuộc vị kia là tốt hay kẻ xấu, thế mà vẫn cứ bận tâm lo lắng như vậy.

Nói nói lại, nếu kh nàng nhận ra Triệu Cảnh Dật, vả lại kiếp trước nàng từng mang nợ ân tình của , nàng hẳn cũng kh nhất định sẽ ra tay cứu .

Sống lại một đời, nàng càng thêm trân trọng tính mạng.

Cũng kh muốn trêu chọc những và những việc kh nên dây dưa.

“Trưởng tỷ! Vật này là chi?”

Mộc Tử Xuyên cuối cùng cũng chú ý tới vật trong tay Mộc Cẩm, kinh ngạc hỏi:

"“Đây là vải b ? Một mảnh vải mới ư?”"

Vải b chính là thứ hàng tốt, n dân bình thường nào thể mặc nổi.

Như năm tỷ đệ Mộc gia vẫn thường khoác trên thứ vải bố thô cứng, chẳng những kh mềm mại mà còn cọ xát vào da thịt đau rát.

Mộc Cẩm kh đính chính lại cho tam đệ. Ở độ tuổi này, tất nhiên kh thể phân biệt được đâu là vải b hay đâu là gấm vóc thượng hạng.

“Trưởng tỷ, thể mở ra xem rốt cuộc là vật gì kh?”

Lòng hiếu kỳ của tiểu hài tử vốn dạt dào. Mộc Tử Xuyên tuy sớm đã tỏ ra hiểu chuyện, nhưng xét cho cùng, vẫn chỉ là một đứa trẻ mười một tuổi.

Mộc Cẩm đôi mắt tràn đầy tò mò của tam đệ , trong lòng khẽ mềm .

Liền đem vật được bọc trong vải b đưa cho tam đệ nhà .

“Đây này!”

Mộc Tử Xuyên lại giơ đôi tay dính bùn kia lên.

“Trưởng tỷ, tỷ xem tay của ta, hay là tỷ tới mở ra!”

Nói xong, vẻ tò mò trong mắt càng đậm.

Mộc Cẩm hai tay đầy bùn của tam đệ, sủng nịch cười lắc đầu, sau đó từng tầng từng tầng đem vải b nhỏ mở ra.

Khi nàng th trong lòng bàn tay hiện ra chiếc vòng tay ngọc bích màu x, chiếc vòng ngọc đế vương sắc x mãn lục lung linh, đồng tử kh khỏi rụt lại.

Chiếc vòng ngọc này nàng quá đỗi quen thuộc!

Kiếp trước, chiếc vòng ngọc này chính là lễ vật mà Th Dương quận chúa, trưởng nữ của Thọ An c chúa, ban tặng cho nàng vào ngày đại hôn cùng Triệu Chất.

Sau khi thành thân, nàng sợ làm hỏng chiếc vòng ngọc trân quý này nên vẫn kh dám đeo.

Thế nhưng, chính ều đó lại khiến cho kh ít ghen tị.

Bởi lẽ, vòng ngọc này đích thật đẹp, trân quý.

Thật đáng buồn cười, một món trang sức trân quý mà nàng chưa từng đeo một lần nào, lại bị Triệu Chất buộc nàng đưa cho Lộ Linh Nhi làm lễ vật sau khi cưới ả ta làm bình thê.

còn kh biết liêm sỉ trách cứ nàng, rằng làm tỷ tỷ kh nên hẹp hòi, ngay cả một chiếc vòng ngọc cũng luyến tiếc kh chịu l ra...

Lúc , nàng tức giận, kiên quyết kh muốn trao chiếc vòng ngọc này cho Lộ Linh Nhi.

Nàng đã nói rõ đây là lễ vật tân hôn do Th Dương quận chúa ban tặng, nàng chuyển tặng cho khác chẳng khác nào bất kính với Th Dương quận chúa.

Khi , Triệu Chất kh tiện cưỡng ép nàng.

Ai ngờ, Lộ Linh Nhi kia lại càng vô sỉ hơn, năm lần bảy lượt giả bệnh, còn mời dã đạo nhân đến phủ làm phép trừ tà...


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...