Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Ta Dắt Muội Đệ Mưu Sinh

Chương 131:

Chương trước Chương sau

Trưởng thôn đương nhiên biết Mộc Cẩm thị trấn là để kiếm tiền.

Năm nay, kiếm tiền mới là chuyện lớn nhất!

Trưởng thôn tất nhiên kh tiện làm chậm trễ việc kiếm tiền của Mộc Cẩm, liền vội vàng gật đầu nói: "Được! Để Tử Xuyên và Tử Khê ở nhà là đủ . Cẩm Nha Đầu ngươi cứ liệu xem , thể về sớm thì về sớm, kh về được cũng kh ."

Trong mắt trưởng thôn, lễ bái sư học nghệ của nữ tử kh thể so với nam tử, trong nhà Mộc Cẩm hai đệ đệ ở nhà là được.

Mộc Cẩm biết chỉ cần nàng để lại hai đệ đệ ở nhà thu xếp chuyện này, trưởng thôn sẽ cao hứng.

Nàng ở nhà hay kh cũng kh quan trọng.

Mộc Cẩm cũng kh thèm để ý ều đó.

Nhưng nhị lần đầu tiên thu đồ đệ, nàng nhất định về sớm.

Nếu kh được, đến lúc đó nàng sẽ bao xe bò của Ngưu gia gia trở về là ổn.

Mộc Oánh thu Nhị Nha Đầu nhà trưởng thôn làm đồ đệ. Cả nhà trưởng thôn liền náo nhiệt tới Tam Phòng Mộc gia.

Trưởng thôn trong tay cầm một con gà trống lớn.

Đại Lang nhà trưởng thôn mang theo một con cá trắm cỏ, Nhị Lang nhà trưởng thôn mang theo một thùng tôm lớn.

Phu nhân trưởng thôn mặc bộ y phục đã vá chằng vá đụp nhưng vẫn sạch sẽ, dưới cánh tay kẹp m thước vải b thô.

Nhị Nha Đầu mặc chiếc áo vải thô màu đỏ tương nang được may từ năm ngoái, buộc hai b.í.m tóc sừng trâu, cả vui vẻ khôn xiết.

Lúc này Mộc Cẩm đã lên thị trấn.

Hôm nay, quán Hảo Vị của Điền lão gia trong huyện vẫn phái đến. Hai kia th Mộc Cẩm lại làm vịt kho gà kho, cũng muốn mua m con mang về huyện.

Sau khi làm xong vụ làm ăn lớn này, đàn trung niên ngày đó đến đặt món kho cũng tự tới.

Món kho ta muốn đều đã chuẩn bị xong, việc th toán cũng diễn ra thuận lợi.

Kế tiếp là đại nương mập, nhũ mẫu của Trần lão viên ngoại lại tới.

Nàng kh chỉ đến một mà còn mang theo hai bà nhũ mẫu khác, đều vận y phục như hầu.

Được vị đại nương béo tốt kia giới thiệu, hai vị đại nương này một vị là nhũ mẫu của Lý lão gia ở trấn nọ, và vị còn lại là nhũ mẫu của Khâu lão gia.

Nhũ mẫu của Lý lão gia, Mộc Cẩm liền đoán ra là của phủ Lý lão gia nào.

Cả hai đều tìm mua các món kho.

Nhũ mẫu nhà Lý lão gia kia nói, vị c tử nhà nàng cùng đại c tử Trần gia viên ngoại là bằng hữu thân thiết, hôm nay tới mong mua hai con gà kho, hai con vịt kho.

Nhũ mẫu nhà Khâu lão gia cũng nói đại thiếu gia nhà và đại c tử Trần gia viên ngoại là hảo hữu, cũng được bằng hữu giới thiệu đến.

Nàng muốn mua hai con gà kho, ba con vịt kho, lại còn muốn năm cân vịt kho thập cẩm.

Vị đại nương Trần gia viên ngoại liền cùng Mộc Cẩm nháy mắt một cái, Mộc Cẩm khẽ mỉm cười, liền chuẩn bị xong xuôi các món kho mà ba vị đại nương yêu cầu, mỗi nhà còn được tặng thêm hai cân lòng lợn kho.

Sau khi tiễn biệt ba vị đại nương, Mộc Cẩm th sắc trời đã ngả bóng chiều, nàng dặn dò Lăng Hư đệ đệ nhớ đưa Lăng Tiêu đến y quán Quảng Ký để Ngô chưởng quỹ chẩn bệnh, vội vã rời khỏi cửa hàng.

Nàng vừa bước chân ra khỏi cửa tiệm, chợt nghe th tiếng vó ngựa dồn dập, tựa hồ bay lướt trên đường.

Tiếng vó ngựa càng lúc càng rõ, càng lúc càng gần... khiến Mộc Cẩm kinh ngạc.

Một tiếng quát lớn vang lên, kèm theo tiếng tuấn mã hí dài, bất chợt dừng lại. Mộc Cẩm liền th một con tuấn mã bạch mao tuyết trắng, kh một sợi l tạp, chân trước giương cao giữa kh trung, ngay trước mắt nàng......

Đồng tử Mộc Cẩm co rụt lại.

Mà vị nam tử vận huyền y ngồi trên lưng ngựa trắng, phong thần tuấn lãng, khí chất phi phàm, hiên ngang tự tại, há chẳng Triệu Cảnh Dật đó ?

Tứ mục tương giao.

Trong ánh mắt nàng, cặp mắt của tơ m.á.u ẩn hiện, quầng thâm nơi đáy mắt, hiển nhiên là trải qua hành trình dài đằng đẵng, kh khỏi mỏi mệt.

Trong mắt , tiểu cô nương dung nhan th tú, ngọt ngào, ung dung tự tại nhưng lại thoáng nét kinh ngạc, hiển nhiên là vô cùng bất ngờ khi th xuất hiện.

“Mộc cô nương, vẫn bình an vô sự chứ?" ngồi trên tuấn mã, khẽ cất lời hỏi thăm nàng.

Trong lòng Mộc Cẩm khẽ thầm nhủ: Vị thiên hoàng quý nhân này, cớ lại đặt chân tới chốn tiểu trấn hẻo lánh này?

Chốn tiểu trấn này rốt cuộc sức hấp dẫn kỳ lạ nào ?

Nhưng th đã mở lời chào hỏi nàng, Mộc Cẩm chỉ đành qua loa hành lễ nửa vời.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

"Chạy vội vã cả một chặng đường dài, tại hạ đã đói bụng lắm . Kh hay cửa tiệm món kho của Mộc cô nương đây, món nào mới mẻ để thưởng thức chăng?"

Mộc Cẩm chỉ đành quay trở vào tiệm.

“Mộc cô nương?” Lăng Hư liếc ra bên ngoài tiệm, bước theo nàng vào phòng bếp, muốn nói lại thôi.

Mộc Cẩm khẽ lắc đầu, "Chẳng gì đáng ngại, chỉ là cố nhân mà thôi."

Lăng Hư khẽ rũ mắt, kh nói gì thêm.

“Lăng đại ca, xin l giúp ta một con gà kho." Mộc Cẩm nói, Lăng Hư vội vã chuẩn bị.

Bởi rút kinh nghiệm từ hôm qua, hôm nay đã trực tiếp kho mười lăm con gà, trong tiệm vẫn còn giữ lại vài con.

Mộc Cẩm cầm một tấm gi dầu thô loại lớn ra.

Sau khi gói ghém cẩn thận món gà kho, buộc chặt bằng sợi dây thừng thô, Mộc Cẩm liền mang đến tận cửa tiệm.

“Đây là gà kho mới ra mắt tại tiệm, kính mời c tử nếm thử." Mộc Cẩm nói.

Triệu Cảnh Dật liếc nàng một cái, khóe môi hơi nhếch lên, "Đa tạ!”

Vừa dứt lời, lại liếc Mộc Cẩm đang đứng dưới chân ngựa, "Mới vừa tại hạ th Mộc cô nương dường như vừa định ra ngoài? Nàng muốn đâu vậy? Tại hạ thể đưa cô nương một đoạn đường!”

Mộc Cẩm theo bản năng muốn khéo léo chối từ, nhưng ngữ khí của ...

Mộc Cẩm còn đang ngần ngừ chưa dứt lời, Triệu Cảnh Dật trên lưng ngựa đã nhoài ra, lập tức nắm chặt cánh tay của nàng, vận dụng xảo kình.

Mộc Cẩm chỉ cảm th trời đất quay cuồng, sau đó liền nhận ra đã ngồi vững vàng trên lưng ngựa, ngay trong vòng tay của ...

“Triệu c tử!" Sau khi Mộc Cẩm hoàn hồn trở lại, giọng nói vừa run rẩy vừa phần giận dữ.

“Mộc cô nương, tại hạ nhận th nàng đang việc gấp cần làm, chẳng đang muốn hồi hương về Mộc gia thôn ? Đi xe bò e rằng quá chậm trễ.”

Nói đoạn, Triệu Cảnh Dật nhấc cương ngựa, tuấn mã l tuyết bốn vó tung bay, nh như chớp lao vút .

Gió táp bên tai, Mộc Cẩm muốn mở lời cũng chẳng dám, e rằng sẽ bị nuốt trọn một ngụm gió.

Cũng may trời vẫn còn sáng sớm, qua lại thưa thớt, nếu kh th hai bọn họ cưỡi ngựa phi nh như vậy, thật sự sẽ thu hút mọi ánh .

Sau lưng, hơi ấm truyền đến càng lúc càng nồng.

Mặt Mộc Cẩm ửng đỏ.

Trong lòng, nàng thầm mắng cái kẻ kh được nàng đồng ý liền tự tiện đưa nàng lên ngựa, đưa nàng về thôn, mắng cho cẩu huyết lâm đầu.

Song ngoài miệng, nàng nào dám hé răng.

Sống lại lần nữa, nàng trân trọng mạng sống của .

Trong đầu lại như ma xui quỷ khiến, chợt nghĩ tới kiếp trước đã cứu nàng m bận. Lòng Mộc Cẩm càng thêm bất đắc dĩ.

Nàng chỉ mong một cước thể đá tới thôn Mộc Gia, thoát khỏi , thoát khỏi cảnh xấu hổ này.

Ngay khi Mộc Cẩm cảm th như đang bị nướng trên than hồng, chỉ mong chóng đến thôn Mộc Gia, tuấn mã l tuyết bỗng nhiên giương hai chân trước lên kh, hí vang vài tiếng, ngừng phi nh.

Mộc Cẩm kh kịp phòng bị, ngửa mạnh ra sau, nặng nề đụng vào lồng n.g.ự.c rắn chắc của Triệu Cảnh Dật.

Chắc hẳn cũng kh ngờ thân thể nàng đột nhiên mất thăng bằng như vậy, liền đè nén tiếng rên khẽ.

Khoảnh khắc , Mộc Cẩm cũng bối rối, nhất là gáy nàng đau nhức.

Nhưng nàng vẫn kh ngừng xin lỗi.

“Kh đâu, Mộc cô nương. Tại hạ đỡ nàng xuống ngựa. Tại hạ chỉ đưa nàng đến đây, xa hơn nữa là tới cửa thôn Mộc Gia .”

"Ồ... được!" Mộc Cẩm ngơ ngác bàn tay đưa ra đỡ , lại như ma xui quỷ khiến, đưa tay nàng vào trong tay .

“Đa tạ c tử!” Mộc Cẩm sắc trời, còn sớm, thầm nghĩ tuấn mã này quả thật nh như chớp!

Nếu là xe bò, e rằng giờ này vẫn còn qu quẩn gần cổng thành trấn.

“Mộc cô nương kh cần khách khí như vậy, tiễn nàng một đoạn đường coi như tại hạ trả tiền món gà kho kia.” Triệu Cảnh Dật nói.

Mộc Cẩm nhíu mày.

“Mộc cô nương còn chuyện gì ?”

Mộc Cẩm , rốt cục vẫn kh nhịn được, "Món gà kho này ít nhất cũng bán một trăm năm mươi văn tiền..."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...