Trọng Sinh Ta Dắt Muội Đệ Mưu Sinh
Chương 300:
“Chỉ là, nô tỳ chỉ cầu cô nương sau này thể niệm tình gia đình nô tỳ đã trung thành tận tâm, mà cho phép nô tỳ hỏi thăm hành tung của tiểu tiểu thư kia!”
Thì ra, vị Kinh thẩm này quả là một trong những thị nữ của mẫu thân Mộc Cẩm.
Năm đó, Kinh thẩm là lớn tuổi nhất trong tám nhị đẳng nha hoàn của mẫu thân nàng.
Được mẫu thân Mộc Cẩm ban họ Hoa, tên U Liên.
Mộc Cẩm biết mẫu thân nàng năm đó bị hãm hại, đã liều c.h.ế.t sinh hạ nàng, sau đó nàng được đại nha hoàn Trân Châu, mẫu thân nàng tín nhiệm nhất, liều c.h.ế.t mang ra khỏi kinh thành.
Sau đó, dưới sự sắp đặt của mẫu thân, nàng mai d ẩn tích cùng dưỡng phụ trở về Mộc gia thôn......
Mà sau khi mẫu thân qua đời, chẳng những những được nàng tín nhiệm đều bị Tần Thượng Thư chèn ép, hãm hại, mà ngay cả những kẻ vốn chẳng cảm giác tồn tại trước mặt mẫu thân cũng hiếm ai được kết cục tốt đẹp.
U Liên, khi còn là nhị đẳng nha hoàn của mẫu thân, là lớn tuổi nhất trong số tám , vả lại mẫu thân nàng còn chưa lâm nạn, cũng đã hứa gả nàng cho Kinh Vân, một tài tử trong ngoại viện.
Sau khi mẫu thân lâm nạn, Kinh Vân chẳng những kh ghét bỏ U Liên liên lụy đến , còn dùng mọi cách nh chóng cưới U Liên về làm vợ.
Thế nhưng, hai vẫn kh thoát khỏi vận mệnh bị Tần Thượng Thư chèn ép.
U Liên và trượng phu Kinh Vân của nàng bị Tần Thượng Thư bán .
Thế , m năm nay, vợ chồng U Liên và Kinh Vân đã dùng vô số thủ đoạn, lặn lội từ nơi khổ hàn họ bị bán đến, trằn trọc khắp chốn mới đến được huyện Giang Ninh này.
“Nô tỳ đã nghe ngóng được rằng, tiểu thư nhà nô tỳ trước kia là bị một vị tỷ tỷ đưa tới huyện Giang Ninh, tại một thôn trang dưới chân núi!”
“Vả lại, nô tỳ còn nghe được, phụ thân của tiểu thư cũng đã tìm đến huyện Giang Ninh . Như vậy... tiểu thư nhà nô tỳ nhất định đang ở tại huyện Giang Ninh này!”
Lòng Mộc Cẩm lúc này thật lâu chưa thể nào bình tĩnh lại.
Kinh thẩm nước mắt lưng tròng, ngữ khí chân thành tiếp tục nói với Mộc Cẩm: "Cô nương, nô tỳ biết cô nương là tốt! Lại còn lớn lên chút... giống tiểu thư nhà nô tỳ. Cô nương, nô tỳ xin thề độc, nếu cô nương bằng lòng mua lại gia đình nô tỳ lúc này, thì về sau, cả nhà nô tỳ sẽ chỉ trung thành với duy nhất một cô nương!"
"Chỉ cần cô nương hứa cho nô tỳ được nghe tin tức về tiểu thư nhà nô tỳ, và cả nhà nô tỳ được phép từ xa tr nom nàng. Nếu tiểu tiểu thư gặp ều gì khó khăn, cô nương thể hứa cho gia đình nô tỳ được phép chiếu cố nàng, vậy là đủ !"
Nói xong, nàng lại quỳ sụp xuống trước mặt Mộc Cẩm.
Đối mặt với tấm lòng trung thành sâu nặng đến thế, Mộc Cẩm chẳng thể nào đành lòng che giấu thân phận trước mặt nàng nữa.
Mộc Cẩm vội vàng cúi đỡ nàng đứng dậy.
“U Liên di! Ta...... Ta chính là, ta chính là mà đang tìm kiếm......”
Vốn là nghĩ còn muốn thử thăm dò nữa, nhưng phụ nhân trung niên kia nhắc tới "tiểu tiểu thư" của liền nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, Mộc Cẩm biết chẳng thể tiếp tục thử lòng được nữa.
Tuy đời trước đã trải qua biết bao khổ cực ấm lạnh nhân gian, nhưng nàng hiểu rằng, những kiên trì giữ tấm lòng lương thiện và trung thành, rốt cuộc vẫn còn tồn tại trên đời này.
Trải qua bao biến cố, gặp gỡ kh ít kẻ gian tà, song vẫn những tấm lòng nhân hậu kh ngừng sưởi ấm trái tim nàng.
Thế nhưng, về mẫu thân ruột thịt, nàng lại hoàn toàn mờ mịt, hôn sự cũng vì lẽ đó mà lỡ làng. Nàng từng cảm th bất lực, cảm th đơn côi...
Song kiếp này, mọi sự thảy đều khác xưa!
"Cô... cô nương, ngài vừa... vừa nói gì cơ?" Kinh thẩm hơi thở dồn dập, lời nói lộn xộn, kinh ngạc Mộc Cẩm.
Mộc Cẩm đôi mắt hoe đỏ, khẽ lại nàng.
Rốt cục, Kinh thẩm mở to hai mắt, vẻ mặt khó tin, châu lệ kh ngừng tuôn rơi, ngập ngừng hỏi: "Cô nương ý rằng, ngài... ngài chính là vị tiểu thư mà nô tỳ b lâu tìm kiếm?"
Mộc Cẩm kh gật đầu, cũng kh trả lời câu hỏi của Kinh thẩm.
Nàng chỉ thẳng vào mắt Kinh thẩm, nhẹ giọng đáp: "Ta hiện mang họ Mộc, tên Cẩm. Dưỡng mẫu của ta mang họ Chu, khuê d là Chân Trúc."
"Chu... Chân Trúc?" Kinh thẩm khẽ lẩm bẩm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bỗng nhiên, đôi mắt nàng bừng sáng, kinh hô: "Trâu Trân Châu!"
"Là Trân Châu tỷ tỷ! Đúng! Chính là Trân Châu tỷ tỷ! Năm đó Trân Châu tỷ tỷ mang theo tiểu tiểu thư mới sinh chạy ra khỏi kinh thành... Sau đó..."
"Sau đó, nô tỳ cùng nhà cuối cùng cũng nghe ngóng được, Trân Châu tỷ tỷ đã mai d ẩn tích, gả cho con trai thứ ba của một hộ n dân, này là một tay săn b.ắ.n cừ khôi!"
" đó chính là dưỡng phụ của ta. Sau này, dưỡng mẫu cùng dưỡng phụ sinh hạ hai trai hai gái, chính là các đệ đệ, của ta bây giờ."
"A Di Đà Phật!" Kinh thẩm chắp tay trước ngực, miệng lẩm nhẩm niệm Phật.
Nhưng chỉ chốc lát sau, nàng lại bật khóc: "Nô tỳ cùng Trân Châu tỷ tỷ đã mười m năm kh gặp..."
Giờ đây chỉ còn tiểu tiểu thư mang theo bốn hài tử của Trân Châu tỷ tỷ còn sống, Kinh thẩm liền hiểu rằng Trân Châu tỷ tỷ của nàng đã vĩnh viễn kh còn trên nhân thế.
Tiếp đó, Mộc Cẩm tỉ mỉ kể cho nàng nghe những chuyện đã qua.
Kinh thẩm cũng kể cho Mộc Cẩm nghe thêm nhiều ều về mẫu thân ruột thịt của nàng.
Cuối cùng, Kinh thẩm nghiến răng, cười lạnh một tiếng: "Khá lắm, Tần Thượng Thư! Giờ đây th cô nương đã trưởng thành, lại biết phái tới tìm cô nương về kinh thành ! Cô nương à, thử đoán xem vì Tần Thượng Thư lại vội vã tìm về đến vậy?"
Nghe Kinh thẩm hỏi vậy, Mộc Cẩm khẽ nhướng đôi mày th tú.
Nàng liền đáp: "Vị Tần Thượng Thư kia chẳng muốn ta hồi kinh để kết hôn với Triệu vương phủ ?"
Kinh thẩm khẽ lắc đầu: "Cô nương nói chỉ đúng một nửa! Chuyện đương nhiên kh đơn giản đến thế. Tần Thượng Thư còn mưu đồ lớn hơn nhiều!"
Kinh thẩm cười lạnh một tiếng, tiến sát lại, thì thầm vào tai Mộc Cẩm vài lời.
Điều này, Mộc Cẩm đương nhiên kh tài nào đoán được.
Nàng cũng chẳng ý định lãng phí tâm sức để suy đoán.
Nàng liền trực tiếp hỏi Kinh thẩm.
Mộc Cẩm nghe những lời Kinh thẩm nói, sắc mặt càng lúc càng lộ rõ vẻ kinh hãi.
"Cô nương, lẽ sẽ kh tin lời nô tỳ nói... nhưng hãy suy nghĩ kỹ càng. Lúc trước, khi tiểu thư hạ sinh , mạng lưới quan hệ trong tay nàng đã bị vị Tần Thượng Thư kia, dưới sự giúp sức của một kẻ thần bí, làm cho tan rã gần hết."
"Trân Châu tỷ tỷ là c phu kém cỏi bậc nhất bên cạnh tiểu thư. Theo lẽ thường tình, nàng cũng kh thể nào mang theo vừa mới sinh ra mà thoát khỏi kinh thành một cách an toàn."
"Cô nương, cảm th đây là vận khí tốt, đây là trùng hợp ?"
Mộc Cẩm cũng dần nhận ra sự bất thường trong đó.
Lập tức, nàng khẽ lắc đầu.
"Vậy nghĩa là... cái gọi là phụ thân tốt của ta, hoặc là kẻ thần bí đứng sau , đã cố ý giữ lại mạng ta, cố ý để dưỡng mẫu mang theo ta chạy trốn."
Kinh thẩm khẽ gật đầu.
“Thưa cô nương, đoán quả kh sai. Nhưng nô tỳ cho rằng, e là vị thần bí nhân dụng tâm kín đáo kia cuối cùng đã nảy sinh bất đồng với Tần Thượng Thư, nên mới khiến Trân Châu tỷ tỷ năm đó thể mang theo cô nương thành c trốn thoát.”
Mộc Cẩm nghĩ, lời Kinh thẩm nói cũng lý.
Nếu kh, sau bao nhiêu năm trời, vị phụ thân "tốt đẹp" kia của nàng vẫn chưa tìm được nàng, thì thật kh nói nổi.
Mà cái gọi là thần bí tham dự vào việc tính kế mẫu thân nàng, những năm gần đây cũng kh hề tìm đến nàng.
Ha ha.
Chẳng qua là kẻ c.h.ế.t vì tiền, chim c.h.ế.t vì ăn mà thôi.
Mộc Cẩm giờ mới hiểu được, nàng sở dĩ thể còn sống đến hôm nay, cũng là bởi vì mẫu thân nàng kh chỉ để lại một khoản bạc hồi môn mà kh ai đoán được bao nhiêu, mà kỳ thực còn cất giữ cho nàng các cửa hàng cùng ền sản với giá trị kh cách nào đo lường.
Mà khế đất của những cửa hàng và ền sản đều nằm trong tay các thành viên gia tộc mẫu thân, những tuyệt đối đáng tin cậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.