Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Ta Dắt Muội Đệ Mưu Sinh

Chương 411:

Chương trước Chương sau

Triệu Cảnh Dật cười yếu ớt, khẽ nhíu mày, đỡ cánh tay Hoàng đế phụ hoàng, đưa đến trên ghế ngồi.

Ôn tồn nói: " uống một ngụm trà nhuận hầu, nhi tử sẽ cùng tỉ mỉ nói chuyện Hoài An.”

"Dật nhi, con chớ trêu chọc lão tử ngươi! Hoài An đứa nhỏ kia còn gì đáng nói?”

"Ai, Thái tử hoàng của con mệnh khổ, đích trưởng tử duy nhất cũng yểu mệnh như ."

“Chỉ để lại hài tử ốm yếu, quả nhân chỉ cầu đứa nhỏ Hoài An bình an lớn lên, thể thuận lợi kéo dài dòng dõi của Thái tử hoàng con là tốt , những chuyện khác quả nhân cũng kh cầu!”

Nói đến đích trưởng tử mất sớm của , lão hoàng đế cũng đau lòng, oán hận thầm nhắc tới nửa ngày.

Triệu Cảnh Dật tự bưng trà hai tay dâng cho lão hoàng đế, lão hoàng đế , tựa hồ hài lòng.

“Vậy con nói .”

Triệu Cảnh Dật mới nhẹ giọng trả lời: "... Hoài An chút gầy yếu, nhưng cũng kh bệnh tật.”

"Là nhi tử phái dạy dỗ nó, để nó giả bộ ra, vả lại m năm nay nó cũng kh thật sự kh học, nhi tử cũng phái ở bên cạnh nó dạy dỗ nó..."

Dưới sự kể lại của Triệu Cảnh Dật, lão hoàng đế đều sợ ngây .

Đừng nói lão hoàng đế sợ ngây , đến Hoàng quý phi nương nương cũng chấn kinh. Lão hoàng đế thăm dò Hoàng quý phi nương nương, th nàng còn kinh ngạc hơn , liền cười:

"Oánh Nương à, hai chúng ta đứa con trai này... Thật là làm cho chúng ta làm cha mẹ hoảng sợ a!"

Hoàng quý phi nương nương sau khi hoàn hồn thì cười trả lời: "Bệ hạ, ngài cũng kh được trách Dật nhi, làm hết thảy, chẳng đều là vì bệ hạ, phụ thân này ?”

Lão hoàng đế cao hứng liên tục gật đầu.

"Dật nhi tấm lòng như vậy, lão tử ta là biết được, sẽ kh hiểu lầm nó, Oánh Nương nàng cứ yên tâm !"

Tiếp theo lại mang theo thương cảm nói: "Oánh Nương à, những ngày này quả nhân càng phát ra cảm th tinh thần kh tốt, thân thể tuy thì tốt hơn chút ít, kỳ thực à, quả nhân thường xuyên nhớ kh nổi nhiều chuyện...“

“Bệ hạ ngài lại nói lung tung! Thần kh cho phép ngài lại......”

Lão hoàng đế liền cười cắt đứt lời Hoàng quý phi nương nương, thần sắc cũng chậm rãi trở nên hiểu ra.

"Oánh Nương, đời này quả nhân may mắn nàng bầu bạn bên m chục năm. M chục năm nay, mặc kệ quả nhân đối với nàng bao nhiêu sủng ái, nàng cũng chưa từng ỷ vào ân sủng mà làm sai chuyện..."

"Vả lại, nàng còn sinh cho quả nhân hai đứa con tốt như vậy!"

Lão hoàng đế về phía Triệu Cảnh Dật, trong mắt lão đều là ánh sáng từ ái.

"Lòng quả nhân đều hiểu rõ."

“Dật nhi lại nghĩ cách bảo vệ đứa nhỏ Hoài An kia... Trước ngày tạ thế, quả nhân muốn lập nàng làm Hoàng hậu.”

Hoàng quý phi nương nương ánh mắt đỏ hoe, hai tay che môi, nước mắt cũng kh ngừng tuôn.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Bệ hạ... Bệ hạ ngài cần gì nói những lời này làm cho thần thương tâm?”

“Thần cũng kh muốn cái gì hậu vị, nếu là muốn, lúc còn trẻ đã ỷ vào bệ hạ sủng ái mà tr giành lên !"

"Dật nhi bảo toàn Hoài An đứa nhỏ kia, cũng là thủ túc tình thâm, nể mặt Tiên Hoàng Thái tử, còn ngài là phụ thân của đó!"

Hoàng quý phi nương nương càng nói, nước mắt càng tuôn rơi.

"Bệ hạ ngài kh biết, lúc nhỏ Dật nhi đứa bé này, các biểu đệ trước mặt nói đến mẫu thân, gọi đều là phụ thân… cũng muốn kêu, thần kh cho vì kh tuân thủ quy củ. liền quơ tay thần , nhất định thần nói ra một lý do mà tán thành..."

Hoàng quý phi nương nương cố ý nói ra những lời này hay kh, chẳng ai hay biết. Song lão hoàng đế nghe th thì hết sức xúc động.

Nửa tháng sau, lão hoàng đế hạ ý chỉ lập hậu. Khâm Thiên Giám chọn ngày lành, Lễ bộ lo liệu đại ển phong hậu.

Sau loạn tứ vương, bởi lẽ Mộc Cẩm, Thọ An Trưởng c chúa đã làm một giao dịch với Triệu vương. Nàng bảo Triệu vương chớ kéo Tần Hải Triều xuống nước, rằng Tần Hải Triều tự sẽ báo ứng của . Đổi lại, nàng sẽ tiến cử Triệu vương trước mặt lão hoàng đế, để mẫu tử Triệu Cật thể toàn mạng thoát khỏi vòng xoáy hiểm nguy. Nếu kh vì nguyên do này, mẹ con Triệu Cật cũng khó lòng thoát khỏi chốn thị phi như vậy.

ểm này, mẹ con Triệu vương và Triệu Chất cũng nói rõ ràng, bởi vậy mẹ con Triệu Chất sau khi nghèo túng cũng kh dám tìm Tần Hải Triều gây sự.

Ngay khi Tần Hải Triều còn đang kích động, dồn hết tâm trí vào đại ển phong hậu, thánh chỉ của lão hoàng đế đã được đưa đến Tần phủ. Chức Lễ bộ Thượng thư của Tần Hải Triều bị bãi bỏ, y bị ều xuống làm một quan nhị phẩm nhàn chức.

Tần Hải Triều bất ngờ kh kịp đề phòng, bị ều động ngang cấp, thất hồn lạc phách nằm vật xuống giường, m ngày kh thể dậy nổi.

Lý thị lại mừng rỡ ra mặt. Nàng chạy tìm Mộc Cẩm hàn huyên.

Ngồi dưới giàn nho ở Phù Hoa viện, một bên ăn nho do nha hoàn trong sân rửa sạch cho Mộc Cẩm, một bên châm chọc nói: "Phụ thân của ngươi, ta đều nói là ều động bình cấp, nhưng nào chút kiến thức mà kh biết đây là bị giáng chức ư?"

"Hoàng đế bệ hạ sở dĩ còn cho lưu lại một chức nhàn nhị phẩm, là nể mặt Cẩm nhi của ngươi đó!"

“Tháng hai năm sau ngươi sẽ gả vào hoàng gia, mẹ chồng ngươi chính là Hoàng hậu nương nương! Ha ha… Chậc chậc, ngày ý chỉ lập hậu vừa hạ xuống, th phụ thân ngươi vui vẻ đến nỗi kh nhịn được khoe khoang trước mặt ta, nói Tần gia sắp huy hoàng lần nữa."

“Ha ha, hiện tại thì hay , nếu kh ngươi ở đây, chỉ bằng việc từng liên lụy với Triệu vương, Hoàng đế bệ hạ liệu bu tha chăng?"

"Cũng kh riêng gì phụ thân ngươi, mà chính là toàn bộ Tần phủ, ai mà chẳng nhờ phúc của Cẩm nhi ngươi, mới thể bình an tiếp tục trải qua cuộc sống thái bình?"

"Lần trước ta về nhà mẹ đẻ, các đệ nhà mẹ đẻ ta đều nói với ta, tội phụ thân ngươi phạm , nếu kh ngươi, Tần gia đều sẽ bị liên lụy, ngồi tù lưu đày đều là nhẹ đó!"

Mộc Cẩm chỉ mỉm cười. Triệu Cảnh Dật đã sớm nói cho nàng biết nguyên nhân Tần Hải Triều bị dỡ xuống chức Lễ bộ Thượng thư.

Chẳng nói chi ều gì khác, chỉ bằng việc Tần Hải Triều từng liên lụy nhiều đến Triệu vương trong loạn tứ vương, thì việc mất chức ngay cả ngồi tù cũng đã là nhẹ. Lý thị nói quả kh sai.

Lý thị uống một ngụm c ngọt bỏ vào miệng, vị nho chua vẫn vương vấn, nàng tiếp tục nói: "Còn tổ mẫu của ngươi, ha ha, thật càng buồn cười hơn."

Mộc Cẩm nhướng mày, cười hỏi: "Lão phu nhân lại làm vậy?"

Gần đây nàng bận rộn, ngược lại kh chú ý đến Tần lão thái thái, còn tưởng rằng bà lại xảy ra chuyện gì.

“Lần trước, sau Loạn tứ vương, lập tức phái nói với phụ thân con, muốn phụ thân con đưa đến am đường tĩnh tâm tu hành...”

Lý thị bĩu môi, vẻ mặt trào phúng: “Chậc chậc, con nói xem, thật sự vì tín Phật mà muốn đến am đường tu hành ?”

“Ấy chắc c chẳng vì tín Phật mà muốn đến am đường tu hành. Bằng kh, vì sớm kh , muộn kh , lại cứ đợi sau Loạn tứ vương mới nảy sinh ý định này?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...