Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ
Chương 1:
Tưởng gia hai mỹ nữ, trưởng nữ đích xuất, yêu mị như ma, thứ nữ thứ xuất, th lệ tựa tiên.
Mẫu thân ruột của nàng qua đời sớm, đại ca tử trận nơi sa trường. Đạo sĩ luận giải bát tự nói nàng là thiên sát cô tinh, từ thuở nhỏ đã bị đưa vào thôn trang, chịu cảnh lạnh nhạt và xa lánh của mọi .
Sau khi hồi phủ.
Nàng vẫn luôn cảm kích kế mẫu đối đãi với nàng như con ruột.
Thứ thiện lương tựa tiên tử, kh màng lời nguyền rủa mà thật lòng đối xử tốt với nàng.
Trong lòng nàng cảm động, cam tâm thay thứ tiến cung.
Cứ ngỡ rằng…
Phụ thân thật lòng yêu mến.
Dốc sức phụ giúp nàng hết lòng thương yêu.
Nàng vì vinh quang gia tộc, sẵn sàng hy sinh lợi ích cá nhân vì đại cục.
Ai ngờ được.
Khi thời cuộc đổi thay, nàng thương được thiên hạ, bản thân nàng lại gánh l họa d ‘yêu nữ họa quốc’.
Thứ cười thật khéo léo. “Tỷ tỷ cũng biết là hạt cát trong mắt tiểu . Hôm nay, thời khắc loại bỏ hạt cát đã đến. Tỷ tỷ từng nghĩ, đại ca và mẫu thân của tỷ vì lý do gì mà c.h.ế.t hay kh?”
Phụ thân lạnh lùng đối đãi, chỉ chăm chăm thăng chức. Đến lúc đó, nàng mới biết bản thân đã bị chính gia tộc vứt bỏ.
Bị phế tứ chi, hóa thành Nhân Trư, tận mắt chứng kiến tiểu nhi bị gian thần giày vò bỡn cợt tới chết, nàng hai mắt nhỏ máu, trong lòng lập lời thề độc ác nhất.
Nhưng trời x mắt, cho nàng trở về mười năm trước, trưởng nữ Tưởng gia, lệ quỷ từ cõi c.h.ế.t trở về!
Thôi thì, nếu đã mang d họa quốc yêu nữ, chi bằng giáng xuống họa kiếp long trời lở đất!
Thứ giả nhân giả nghĩa, kế mẫu tàn độc, thương bạc bẽo, gia tộc vô tình. Diêm Vương kh chịu thu, ta thân hành đòi mạng!
Kiếp trước làm quân cờ, kiếp này thiên hạ chính là bàn cờ của ta! Nàng nói cười duyên dáng, xinh đẹp yêu mị, một thân hồng y kiều diễm khu động phong vân. Nàng là ác quỷ hồi sinh từ địa ngục, dĩ nhiên khiến những kẻ đã hại nàng nợ m.á.u trả bằng máu!
“Ta muốn những kẻ đã từng nợ mạng sống của ta tự tay dâng mạng sống đến gặp ta. Ta muốn những kẻ đã từng khinh thường ta vĩnh viễn chỉ thể ngưỡng mộ ta. Muốn trọng thần vương hầu th ta thì run rẩy, muốn đem giang sơn gấm vóc này, tất cả đều dẫm nát dưới chân ta!”
“Nàng là họa quốc yêu nữ, ta là loạn thần tặc tử.” vận y phục đen như mực, mắt sáng tựa . “Trời sinh một đôi vừa vặn.”
Màn đêm dày đặc như mực, gió lạnh chợt nổi lên, cánh cửa viện hoang tàn bị gió lạnh thổi qua càng thêm tiêu ều thê lương, kh chịu nổi một cơn gió.
M bà quản sự thô kệch đang vội vã trong sân. Bà quản sự đầu hơi béo, mặc ngoài một chiếc áo vải màu x, tay áo vén lên một nửa, xách một chiếc giỏ đựng thức ăn, bước về phía gian phòng cuối cùng.
Trong sân tràn ngập một mùi hôi thối khác thường. Bà quản sự trẻ tuổi hơn một chút theo phía sau nhỏ giọng nói. “Thật là thối, kh biết lão gia cho gọi cái thứ ghê tởm kia làm gì, thật khiếp .” Nói đến đây, bà ta kh kiềm được mà kêu lên một tiếng, bước tới gần bà quản sự đầu, ghé tai nói nhỏ. “Kh là muốn…”
“Vương Quý Gia, ngươi nên bớt lời …” Bà quản sự áo x chút phiền não. “Nếu bên ngoài nghe được, sợ rằng sẽ kh tha cho ngươi.”
Vương Quý Gia vội vàng ngậm miệng.
Dừng lại trước cửa phòng, một nha hoàn mặt tròn, tuổi còn trẻ từ bên trong ra, nhận l giỏ thức ăn của bà quản sự áo x lại vào.
Qua hồi lâu, nàng ta mang giỏ trống kh trở ra. Bà quản sự áo x nhận l, nha hoàn kia nói. “Lão gia phân phó, mang bên trong .”
“ là muốn…” Nha hoàn mặt tròn sợ hãi.
“Chúng ta kh cần biết quá nhiều.” Bà quản sự áo x thở dài, nói với Vương Quý Gia. “Đến, đưa .”
Bên trong phòng thắp đèn, ánh sáng tuy yếu ớt nhưng cũng đủ soi rõ. Vương Quý Gia bịt mũi lại, qua lâu mới th một thứ trong chậu gỗ.
Vừa rõ cái vật kia, bà ta gần như muốn nôn ra. M ngày nay, tuy hôm nào bà ta cũng cùng với ma ma áo x đến đưa cơm, nhưng chưa từng th rõ bộ dạng bên trong.
Trong chậu gỗ, đây kh thể gọi là được nữa . Tứ chi nàng đã bị phế tru, chỉ còn lại thân thể trần trụi cố gắng chống đỡ trong chậu gỗ. Tóc tai rối bù, bên trên còn dính một ít uế vật. Lờ mờ thể ra đây là một nữ tử.
Bà quản sự áo x vào, trong mắt hiện lên một chút thương hại. Mặc dù bà kh biết rõ cô gái này là ai, nhưng bất kỳ ai trong tình cảnh này cũng khiến ta thương xót. Huống chi hôm nay lão gia đột nhiên hạ lệnh đưa này ra ngoài, kết cục hơn phân nửa là lành ít dữ nhiều.
Trong lòng Vương Quý Gia đã hoảng sợ và buồn nôn đến cực ểm, lại kh dám kháng lệnh, chỉ thể kiên trì bưng chậu gỗ ra phía ngoài.
Nữ tử này cũng ngoan ngoãn, kh giãy giụa gào khóc. Nàng ta giống như đang ngủ say.
Theo sự phân phó, bà ta đem chậu gỗ tới phòng ngủ của lão gia. Trong lòng Vương Quý Gia tự hỏi, lão gia đem thứ khiến ta khiếp sợ này đến phòng là ý gì? Bất thình lình, nữ tử trong chậu gỗ mở hai mắt ra, Vương Quý Gia vừa vặn bắt gặp.
Nhắc tới cũng lạ, nữ tử khủng bố đến cực ểm này lại sở hữu đôi mắt thập phần xinh đẹp, vũ mị sinh tình, tựa suối nước trong vắt giữa khe núi, lạnh băng nhưng lại động lòng .
Vương Quý Gia sợ run lâu, mãi sau mới quay đầu chạy trốn khỏi phòng.
Tưởng Nguyễn chậm rãi mở mắt.
Sống trong bóng tối quá lâu, bây giờ đối diện với ánh sáng, nàng chút kh quen. Khựng lại suy nghĩ rõ tình cảnh của , chỉ còn lại một nụ cười mỉa mai, lạnh lẽo.
Nàng, đích trưởng nữ Phủ Binh Bộ Thượng Thư, từng là Nguyễn mỹ nhân d giá, nay lại bị phế thành lợn, vĩnh viễn kh còn cơ hội ngẩng mặt lên trời!
Nàng nhớ lại năm mười sáu tuổi, trước ngày tiến cung, phụ thân đã từng nói: “Nguyễn nhi, con nhập cung làm phi, Triệu gia cùng Tưởng gia đều sẽ là hậu thuẫn vững chắc cho con, kh cần lo lắng.”
Tố Tố nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, lau khóe mắt. “Nguyễn tỷ tỷ, tỷ là ân nhân của tiểu , ân tình này dù c.h.ế.t tiểu cũng khó lòng báo đáp trọn vẹn.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Còn , nắm l bàn tay nàng, thề thốt: “Nàng hãy đợi thêm chút nữa, vài ngày nữa thôi, ta hứa sẽ cưới nàng, trao cho nàng một d phận quang minh chính đại.”
Nhưng đến nay, phụ thân nàng đã thăng lên chức Tể tướng Phụ quốc, đứng hàng nhất phẩm triều đình; kế mẫu sớm đã là Tể Tướng phu nhân cao quý; trở thành Mẫu nghi thiên hạ; còn đã đăng cơ làm tân Hoàng đế! Bọn họ rũ bỏ nàng như chiếc giày rách, thậm chí còn muốn l mạng nàng!
1.Năm nàng lên năm, mẫu thân qua đời sớm, ca ca cũng tử trận nơi sa trường. Di nương được nâng đỡ chính thức làm kế thất. Đúng lúc , một vị Vân Du đạo sĩ ngang qua, phán ra bát tự nàng khắc phụ khắc mẫu, khiến Tưởng Nguyễn bị đưa về thôn trang xa xôi. Mãi đến năm mười bốn tuổi cập kê, Tưởng Quyền mới niệm tình cốt nhục, cho đón nàng trở về phủ. Chẳng bao lâu sau, trong cung truyền tin, d sách tuyển phi mới nhất tên tiểu thư Tưởng gia.
Hoàng Thượng đương thời nghi ngờ Tưởng gia cấu kết với Bát hoàng tử, việc tuyển phi lúc này chẳng qua là muốn kiềm chế Tưởng gia.
Tưởng Phủ lúc này chỉ hai nữ nhi đang độ xuân sắc, nhưng Tưởng Tố Tố thân thể yếu ớt, tính tình lại đơn thuần nhút nhát. Hoàng mệnh kh thể kháng cự, Tưởng Quyền lập tức hạ lệnh, bắt Tưởng Nguyễn tiến cung, trở thành Nguyễn mỹ nhân.
Dù cho đã nhẫn nhục cam chịu, nàng vẫn kh thể nào chịu đựng được việc thị tẩm dưới trướng Hoàng đế, đó là tai họa ẩn nơi thâm cung khiến đóa hoa trong lòng nàng dần tàn úa. Nếu kh nhờ Bát hoàng tử luôn luôn cẩn thận an ủi, nàng đã sớm dùng bảy tấc lụa trắng kết liễu đời trong cung cấm. Từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ ca ca và mẫu thân đã tạ thế, nàng chưa từng được ai chở che, yêu thương. Nàng trao trọn trái tim thiếu nữ cho . Nàng bình tĩnh chấp nhận, cam tâm ở lại chốn thâm cung làm một quân cờ cho và Tưởng gia, âm thầm truyền tin tức. Nào ngờ, sau khi bức thoái Hoàng đế, khiến tân đế c.h.ế.t thảm, bọn họ lại nhẫn tâm giam cầm nàng, vu oan nàng tội g.i.ế.c vua, ban cho nàng cái d họa quốc yêu nữ độc ác!
Khoảnh khắc nàng đứng trên bậc thềm cao, chứng kiến ánh mắt lạnh băng của phụ thân, nàng rốt cuộc đã tỉnh ngộ. Nàng đã trở thành vật đã hết giá trị lợi dụng! Săn được thỏ thì chó săn nấu!
Bị giam cầm trong ngục tối mờ mịt, nàng lại được cứu ra. Nàng cứ ngỡ đã tìm được đường sống, nhưng kh ngờ, ác mộng thực sự chỉ mới bắt đầu.
nàng, dung mạo th lệ như tiên, nở nụ cười dịu dàng, nhưng lại trơ mắt khác chặt đứt tứ chi nàng, biến nàng thành một lợn ghê tởm.
Nàng tuyệt vọng, kh cam tâm, phẫn nộ tột cùng, lại nghe th th lệ như tiên kia cất lời. “Tỷ tỷ hay kh biết, ngày thường tiểu vui vẻ thuần khiết, kh chịu được dù chỉ là một hạt cát nhỏ lọt vào mắt? Hạt cát mang tên tỷ tỷ đây, tiểu đã nhịn nhục bỏ qua hơn mười năm . Hôm nay, đã đến lúc ném hạt cát đó .”
Nàng ta mỉm cười, bồi thêm một câu: “Bát hoàng tử muốn lập ta làm Hoàng hậu. Vinh quang này tỷ tỷ kh thể hưởng thụ, chi bằng để tiểu thay tỷ hưởng vậy.”
Cơn đau thấu xương lan khắp cơ thể, giờ nàng mới thấu hiểu thế nào là cái c.h.ế.t lặng của tâm hồn. Tưởng Nguyễn thực sự kh hiểu, vì lẽ gì Tưởng Tố Tố lại hận nàng sâu đậm đến mức này.
Dường như Tưởng Tố Tố đoán được tâm tư của nàng, cười khẩy nói: “Mẫu thân của tỷ tỷ chẳng là Thiên kim tiểu thư Phủ Đại tướng quân lừng d ? Chẳng tỷ tỷ vẫn luôn ỷ vào thân phận này, chẳng hề để tiểu vào mắt ? Đáng tiếc thay, đáng tiếc thay.” Nàng ta nâng má, nghiêng đầu thong thả nói: “Cả Phủ Đại tướng quân, bởi vì tội d mưu phản, đã bị bắt giam vào hôm qua.” Nàng ta chằm chằm Tưởng Nguyễn, gằn từng chữ: “Một trăm lẻ ba mạng trong phủ đã bị tịch biên tài sản, đồng loạt c.h.é.m đầu thị chúng vào trưa hôm qua.”
Tưởng Nguyễn chỉ cảm th Ngũ Lôi O Đình giáng xuống, đầu óc hỗn loạn. Phủ Đại tướng quân chính là nhà ngoại c của nàng. Dù năm đó mẫu thân cố tình gả cho Tưởng Quyền mà chọc giận Triệu Đại tướng quân, từ đó cắt đứt quan hệ, thế nhưng m.á.u mủ tình thâm, thể kh đau đớn như bị cắt từng khúc ruột!
Nàng liều mạng trừng mắt Tưởng Tố Tố, nhưng đối phương chỉ cười mỉa mai: “Tỷ tỷ hận ư? Đừng vội, ta còn một đại lễ muốn tặng cho tỷ. Sau này, tỷ sẽ sớm được gặp lại họ mà thôi.”
Vì lẽ đó, Tưởng Nguyễn bị đưa vào trong một căn mật thất âm u, đấu tr sinh tồn suốt m ngày trời, cho đến tận hôm nay, nàng mới được th ánh sáng.
“Két…” Cánh cửa cũ kỹ vang lên một tiếng động chói tai.
Một nam tử béo ục ịch, cả nồng nặc mùi rượu, ôm một thân hình khác ném mạnh lên giường, sau đó ta lập tức bò sát lại gần.
thể loáng thoáng ra thân hình bị ném là một đứa bé trai, đang vùng vẫy muốn thoát thân. Khi Tưởng Nguyễn rõ được hài nhi kia, nàng lập tức kinh hãi.
Đó chính là Phái nhi!
Nữ tử trong cung vốn phúc mỏng, nhiều khó lòng sinh hạ long tử, lại nhiều hoàng tử yểu mệnh khi mới chào đời. Mẫu thân ruột của Phái nhi chỉ là một tiểu cung nữ, sau khi sinh hạ đã qua đời. Hoàng Thượng kh thèm để mắt đến con trai xuất thân thấp hèn này. Ngày đó kh biết xảy ra chuyện gì, đứa bé này đã được giao cho nàng nuôi dưỡng.
Sáu năm chung sống, nàng và Phái nhi sớm đã nảy sinh tình cảm mẫu tử sâu đậm. Từ khi xảy ra cung biến, nàng đã sai cung nữ thân cận ôm Phái nhi bỏ trốn, nhưng hóa ra, vẫn kh thể thoát khỏi lưới trời.
“Mẫu thân! Mẫu thân!” Phái nhi giãy giụa gào khóc thảm thiết, nhưng kh thể thoát khỏi đôi bàn tay thô bạo đang sờ mó khắp .
Tưởng Nguyễn chỉ cảm th toàn thân lạnh buốt đến tận xương tủy. Trường tương hầu Lý Đống sở thích đồi bại với nam hài, việc này nàng sớm đã biết từ khi còn ở trong cung. Nhưng hôm nay, nàng lại chỉ thể trơ mắt con trai bị tên ác ma này làm nhục, kh thể làm gì được.
Nàng muốn thét lên thật lớn, nhưng yết hầu bị hủy hoại chỉ còn thể phát ra tiếng "A... a" khàn đặc.
Lý Đống chán ghét liếc xuống. “Kêu gào được ích gì, nương nương đâu thể tới đây cứu ngươi, ngoan ngoãn một chút .”
chợt nghĩ tới ều gì đó, lại hèn mọn khuất phục uy quyền của 'nương nương' kia, kh dám động thái dư thừa nào khác, chỉ chuyên tâm đùa giỡn nam hài trước mắt.
Tưởng Nguyễn co ro trong chiếc chậu gỗ, mãi đến khoảnh khắc này, nàng mới lĩnh hội được vì Tưởng Tố Tố lại chừa cho nàng đôi mắt này. Nàng ta muốn nàng tận mắt chứng kiến cảnh thân c.h.ế.t thảm trước mắt .
Nàng ngồi sững sờ trong chậu, thân thể cứng đờ như một tượng gỗ mục. Từng mảng ký ức đau thương luân phiên xẹt qua trước mắt: gương mặt mẫu thân trước lúc lâm chung, thái độ lạnh nhạt của phụ thân, lời hứa hẹn vàng son của Bát hoàng tử, nụ cười giả dối khi Tưởng Tố Tố nắm tay nàng bày tỏ lòng cảm tạ, sự thờ ơ của Hoàng thượng, những tháng ngày khổ sở trong hậu cung, và cuối cùng, tất cả cô đọng lại thành hình ảnh Phái nhi đang quằn quại kêu gào thảm thiết.
Lý Đống vô tình ngoảnh đầu lại, bỗng nhiên tr th dáng trong chậu gỗ. kinh hãi ngã khỏi giường, kinh hô thất th: “ ai kh, mau tới đây! ai kh???”
con gái trong chậu gỗ, thần sắc đã đờ đẫn, hai hàng dòng m.á.u lệ chảy dài trên gò má, cứ thế như được gột rửa mà toát ra vẻ thê lương đến rợn . Gia nh phá cửa x vào, nhất thời cũng ngây tại chỗ, chỉ cảm th như ác quỷ địa ngục đến đòi mạng, toàn thân lạnh buốt.
Lý Đống hổn hển nói: “Còn đứng đực ra đó làm gì, loạn côn đánh c.h.ế.t cho ta!” Dưới sự kinh hãi tột độ, đã sớm quên bẵng mệnh lệnh của vị nương nương kia. Dù cả viện này đều là của , kh lo sẽ để lại tai tiếng.
Gia nh hoàn hồn, nắm chặt gậy gộc trong tay tiến lên, kh chút nhân từ mà giáng xuống liên hồi.
Kh một ai nghe th lời nguyền rủa thê thiết trong lòng Tưởng Nguyễn lúc này: “Cho dù vĩnh viễn kh thể siêu sinh, dù tan thành tro bụi, ta cũng chỉ nguyện hóa thành Lệ Quỷ! Kẻ nào hại ta, nợ m.á.u tất trả bằng máu!”
Cùng lúc đó, tại ện Dương Bình hoa lệ.
Tưởng Tố Tố khẽ mỉm cười, cất lời: “Hôm nay Thánh thượng dường như kh được tinh thần cho lắm.”
Tân đế ngước mắt nữ tử đối diện. Nàng đội mũ phượng, khoác khăn quàng vai rực rỡ, mặt mày tinh xảo tuyệt luân. Một thân trang phục cao quý càng tôn lên dáng dấp thoát tục, hệt như tiên nữ trên chín tầng trời. Quả thật, nữ nhi Tưởng Quyền này th lệ hơn .
“Vẫn chưa tin tức của Tưởng Nguyễn hay ?” bất ngờ hạ giọng hỏi.
Sắc mặt Tưởng Tố Tố thoáng buồn bã. “Kh , tỷ tỷ chắc là mang theo Phái nhi chạy thoát . Những năm gần đây tỷ cũng cực khổ, nhưng dù thế nào cũng nên tin tưởng Hoàng thượng mới .”
Tân đế nghĩ đến Tưởng Nguyễn, lại phát hiện cho dù cố gắng hồi tưởng, Tưởng Nguyễn trong ấn tượng của cũng chỉ là một hình bóng mờ nhạt. Th d của nàng vốn chẳng tốt đẹp gì, cùng lắm cũng chỉ là một nữ nhân sắc đẹp mà thôi. Cái cần chính là thế lực chống lưng của Tưởng gia. Tưởng Nguyễn hay Tưởng Tố Tố, vốn dĩ kh gì khác biệt. Huống hồ, Tưởng Nguyễn đã từng là nữ nhân của tiên hoàng, tuyệt đối kh thể nạp vào cung.
Tuy Tưởng Nguyễn đã bỏ trốn, nhưng trong lòng vẫn chút do dự. Ở trong cung nhiều năm như vậy, kh ít lần dựa vào Tưởng Nguyễn mới vượt qua được hiểm cảnh. Nàng đã giúp nhiều. Thế nhưng tại nàng kh chịu đợi hạ quyết định, mà lại trốn trước? kh thích cảm giác mọi việc nằm ngoài tầm kiểm soát này.
hừ lạnh một tiếng, nói: “Kẻ kh biết tốt xấu. Thời cơ đã đến, chúng ta thôi.”
Tưởng Tố Tố khẽ đáp một tiếng, bàn tay mềm mại đặt vào lòng bàn tay nam tử.
Tuyên Đức năm thứ mười tám, Tân hoàng đăng cơ, sắc phong Tưởng thị làm Hoàng hậu, chính thức ngự trị ngôi cửu ngũ, nguyện cùng nhau đồng lòng trọn đời.
Chưa có bình luận nào cho chương này.