Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ
Chương 136:
Tưởng Nguyễn x lên c mũi kiếm sắc lẹm, động tác dứt khoát đến kinh , kh chút chùn bước, khiến cả Tuyên Ly cũng ngây ngẩn tại chỗ. Thích khách kia cũng kh ngờ tới nửa đường lại nhảy ra một thiếu nữ xa lạ, đôi l mày nhíu chặt, tay kh hề ngừng lại, nhuyễn kiếm đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c Tưởng Nguyễn, ý định đ.â.m xuyên qua nàng. Trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc, một con d.a.o găm bất chợt bay tới, chính xác chặn đứng nhuyễn kiếm, khiến đường kiếm lệch . Kiếm khí bị cản, lực đ.â.m bị tiêu tán, mũi kiếm kh thể xuyên qua lồng n.g.ự.c Tưởng Nguyễn, nhưng vẫn kịp xẹt một vết sâu từ vai xuống ngực, m.á.u tươi lập tức thấm đẫm vạt áo.
Tưởng Nguyễn bị một chiêu kia đánh tới, bị đẩy lùi, cơ thể đang lảo đảo sắp ngã thì bỗng nhẹ bẫng, cả được một vòng tay rộng lớn vững chãi ôm trọn. Hơi thở phả ra mang theo mùi hương th mát như trúc lâm. Tiêu Thiều che c nàng trong lòng, thuận thế chặn đường kiếm của thích khách phía trước, trầm giọng nói với Ý Đức Thái Hậu vẫn còn đang bàng hoàng. “Nơi này kh thể nán lại lâu, mời Thái hậu mau chóng tránh vào trong.”
Cẩm Nhất Cẩm Nhị bỗng xuất hiện ở trước mắt Tiêu Thiều, Tiêu Thiều giao Tưởng Nguyễn cho Cẩm Nhất. Hai bảo vệ Tưởng Nguyễn cùng Ý Đức Thái Hậu rời .
Tất cả mọi chuyện đều được Tuyên Ly hết. đang định cứu Thái hậu, nhưng sau đó đột nhiên Tưởng Nguyễn lao tới khiến bất ngờ. th nàng bị thương, Tiêu Thiều cứu được nàng rời . Nhưng trong lòng mãi vẫn kh thể bình tĩnh lại, trong đầu như một giọng nói nhắc nhở : Kh đúng! Kh như thế! Mọi chuyện kh như thế này!
Tất cả những chuyện xảy ra trong tối hôm nay quá kỳ dị, thế cho nên Tuyên Ly cũng kh tài nào lý giải được cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng. Nụ cười kia của Tưởng Nguyễn khi đón l mũi kiếm rốt cuộc mang ý nghĩa gì? Nụ cười tựa hồ chứa đựng sự đắc ý tột cùng, khiến ta vừa sợ hãi vừa kh thể nắm bắt.
th tất cả mọi việc xảy ra ngoài Tuyên Ly ra thì còn một khác, chính là Hòa Di Quận chúa. Thời ểm phát sinh hỗn loạn, nàng ta được thị vệ bên cạnh che chở, cũng kh bị khác quấn l. Nàng ta đang định tìm bóng dáng kia, vừa ngẩng đầu lên thì th Tiêu Thiều bảo vệ Tưởng Nguyễn trong ngực. Lập tức, khuôn mặt nhỏ n xinh đẹp của nàng ta chợt vặn vẹo, méo mó vì đố kỵ.
Tiêu Thiều là như thế nào? Tính tình cực kỳ lạnh nhạt, bình thường đều kh thân với ai, nhất là những nữ nhân xa lạ. Dù Tưởng Nguyễn cũng chỉ là nữ quyến nhà quan, ở đây đâu thiếu những tiểu thư bị thương, thế mà Tiêu Thiều lại chỉ cứu riêng Tưởng Nguyễn. Huống hồ, trong mắt Hòa Di, nàng ta còn th rõ sự lo lắng chân thật của Tiêu Thiều dành cho Tưởng Nguyễn.
Gương mặt nhỏ n của Hòa Di Quận chúa trắng bệch, cắn chặt đôi môi son. Thuở trước, Tiêu Thiều chỉ là một thiếu niên tuấn tú tuyệt trần, ngay từ lần gặp đầu tiên nàng đã thầm yêu trộm nhớ. Đáng tiếc, dẫu nàng bày tỏ thế nào, Tiêu Thiều vẫn lạnh lùng như tảng băng. Hôm nay Tưởng Nguyễn được Ý Đức Thái Hậu coi trọng đã khiến nàng ta chướng mắt, giờ đây Tiêu Thiều lại vì nàng mà thay đổi thái độ. Lửa ghen ghét đố kỵ trào dâng mãnh liệt, chỉ muốn Tưởng Nguyễn kia lập tức bị tru diệt.
Đám thị vệ c giữ bên ngoài cung ện vội vã x vào, toàn bộ thích khách đã bị bắt giữ. Cho đến lúc đó, Tiêu Thiều mới thong thả cất d.a.o găm , lạnh lùng hạ lệnh: “Giữ lại kẻ sống sót, tra ra rốt cuộc ai là kẻ chủ mưu.”
Trong đại ện, chén bát đổ vỡ ngổn ngang, tiếng than khóc ai oán vang vọng kh ngừng. Cũng những vô tội bị trọng thương, tiếng khóc than đau đớn kh dứt. Kh ai ngờ một yến tiệc thịnh soạn đang yên lành lại biến thành cảnh tàn sát kinh hoàng. Cung nhân và thái y cũng vội vã chạy đến, khẩn trương giúp đỡ băng bó, cứu chữa.
Quan Lương Hàn khẽ thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ vai Tưởng Tín Chi, cất lời khen ngợi: “Tiểu tử kia. Hôm nay th ngươi ứng biến linh hoạt, gặp nguy kh hề loạn. Quả thực vài phần phong thái của bổn tướng quân thuở nào.”
Nhưng tâm trí Tưởng Tín Chi nào còn để ở đây, y nhíu mày khắp đại ện, vẫn kh th bóng dáng Tưởng Nguyễn . Trong lòng vô cùng nóng ruột, y bước nh đến trước mặt Tiêu Thiều, chắp tay hỏi: “Bẩm Tiêu Vương gia, kh biết ngài tr th xá của ta đâu kh?”
Nói tiếp chuyện Tưởng Nguyễn, nàng được ám vệ hộ tống đến cung Từ Ninh cùng Ý Đức Thái Hậu. Tuy vết thương kh sâu nhưng lại kéo dài, khiến nàng mất m.á.u quá nhiều. Dung nhan vốn trắng mịn giờ đây tái mét, đôi môi đỏ mọng cũng trở nên nhợt nhạt. Ý Đức Thái Hậu th nàng như vậy, lập tức phái triệu thái y trong nội cung, đồng thời sai cung nữ nâng Tưởng Nguyễn lên long sàng của .
Tưởng Nguyễn vẫn chưa hôn mê, nàng mơ màng mở mắt, cố gắng cử động muốn bước xuống giường, khó nhọc cất lời: “Thái hậu nương nương tuyệt đối kh thể làm như vậy. Thân phận thần nữ thấp kém, kh dám trèo lên long sàng của …”
“Tình thế cấp bách.” Ý Đức Thái Hậu nh chóng ngắt lời. “Ngươi đã c với Ai gia. Ai gia cho ngươi nghỉ ngơi một lát trên giường này thì gì mà câu nệ.”
Tưởng Nguyễn còn muốn biện bạch ều gì, nhưng sắc mặt ngày càng tái nhợt, lời nói thốt ra yếu ớt, thân thể đã gần như kiệt quệ. Nàng khẽ nghiêng đầu, đến cả sức lực để thở cũng cảm th khó khăn.
Ý Đức Thái Hậu th cảnh này, sắc mặt hầm hầm giận dữ: “Tại Thái y còn chưa đến! Nếu kẻ nào chậm trễ, Ai gia nhất định sẽ tru diệt !”
Biên Cô Cô đứng cạnh Ý Đức Thái Hậu cũng tỏ ra kinh ngạc. M năm nay, tính tình Thái hậu cực kỳ lạnh lùng, vậy mà hôm nay lại vì một thiếu nữ xa lạ này mà kích động đến vậy, quả thực ều kỳ lạ.
Vị Thái y chức cao nhất nội cung vội vã chạy đến, nghe nói là ý chỉ của Ý Đức Thái Hậu thì trong lòng đã hơi nghi hoặc, đến khi th thiếu nữ xa lạ nằm trên long sàng của Thái hậu thì càng thêm hiếu kỳ. Thiếu nữ này kh là Hòa Di Quận chúa, tại Ý Đức Thái Hậu lại lo lắng đến nhường này? Chẳng lẽ nàng quan hệ huyết thống gì với Thái hậu chăng?
Dù hiếu kỳ nhưng Thái y kh dám nhiều lời, chỉ chuyên tâm chẩn mạch cho Tưởng Nguyễn. Chốc lát sau, đứng dậy bẩm báo: “Vị cô nương này mất m.á.u quá nhiều, mặc dù trúng thương nhưng may mắn kh sâu. Nếu vết thương sâu thêm hoặc chệch đôi chút, e rằng tính mạng sẽ gặp nguy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-th-hoa-quoc-yeu-co/chuong-136.html.]
Ý Đức Thái Hậu thở phào nhẹ nhõm. Thái y tiếp lời: “Thần sẽ kê hai loại toa thuốc, một loại để uống, một loại thuốc bôi ngoài da, sau đó sẽ băng bó lại. Vài ngày tới xin chú ý kiêng khem nghiêm ngặt, nếu kh miệng vết thương sẽ khó lành.”
“Ngươi hãy xem vết thương này, sau này liệu để lại sẹo kh?” Ý Đức Thái Hậu nhíu đôi mày lại. Vết thương kéo dài từ đầu vai xuống gần ngực. Dù Tưởng Nguyễn cũng là thiếu nữ chưa xuất giá, nếu lưu lại vết sẹo e rằng sẽ ảnh hưởng lớn đến nhân duyên sau này. Da thịt nàng trắng nõn như ngọc, nay lại xuất hiện vết sẹo dài thì quả là ều đáng tiếc. Cộng thêm thần thái và cử chỉ của nàng nét tương đồng với Nguyên Dung C chúa quá cố, câu hỏi của Thái hậu càng thêm phần chân thành quan tâm.
Thái y lau mồ hôi trán. “Bẩm Thái hậu nương nương, nếu như cô nương dưỡng thương chu đáo… lẽ sẽ kh lưu lại sẹo.”
Ý Đức Thái Hậu thầm hiểu, vậy tức là vẫn khả năng lưu lại di chứng. Ánh mắt bà hơi lạnh , giọng nói trở nên sắc bén: “Ai gia đã rõ. Ngươi hãy lui ra kê đơn thuốc ngay .”
B giờ, Thái y mới cung kính ôm hòm thuốc cùng cung nữ rời khỏi tẩm ện.
Ý Đức Thái Hậu Tưởng Nguyễn. Nàng nằm trên long sàng, đôi mắt tuyệt đẹp khẽ khép hờ, môi vẫn tái nhợt, tr như đang cố nén cơn đau nhưng lại kh hề nhíu mày, ngược lại còn mỉm cười trấn an bà. Giờ phút này, nàng như trút bỏ lớp vỏ ngoài, lộ ra vẻ non nớt nhưng lại vô cùng ềm đạm, đáng yêu. Đặc biệt là nụ cười trên môi, thấu hiểu nhân tình thế thái đến mức khiến ta đau lòng. Ý Đức Thái Hậu chợt nhớ đến Nguyên Dung C chúa. Con bé sớm trưởng thành hơn những đứa trẻ cùng trang lứa, mỗi lần đổ bệnh đều kh hề than thở, chỉ bà nở nụ cười trấn an.
một góc sâu thẳm trong lòng Ý Đức Thái Hậu bỗng chốc mềm , giọng nói của bà cũng trở nên dịu dàng hơn: “Vì ngươi lại đỡ nhát kiếm kia cho Ai gia?”
Tưởng Nguyễn nở nụ cười ngượng nghịu, nhẹ nhàng mở lời đáp: “Thần nữ cũng kh rõ vì , nhưng khi tr th Thái hậu nương nương, thần nữ lại một cảm giác vô cùng thân thiết. Tựa như… tựa như đã từng gặp ở nơi nào đó vậy. Vì lẽ đó, lúc nguy cấp đã kh kịp suy nghĩ nhiều, chẳng biết đang làm gì nữa.”
Nàng kh hề dùng lời lẽ hoa mỹ hay hào sảng, chỉ một câu ‘tựa như đã từng gặp ở nơi nào đó’ lại khiến vẻ mặt Ý Đức Thái Hậu chấn động. Ý niệm ban đầu trong lòng bà càng thêm rõ ràng. Bà nói: “Ngươi đã c cứu giá. Ai gia sẽ kh để ngươi chịu một kiếm này uổng phí.”
Tưởng Nguyễn vẫn mỉm cười: “Xin Thái hậu nương nương thể sai th báo cho đại ca của thần nữ, để kh quá lo lắng khi kh tìm th thần nữ được kh ạ?”
“Ngươi kh cần bận tâm, Ai gia đã sai báo tin .” Ý Đức Thái Hậu khẽ nhíu đôi mày. Tưởng Nguyễn chỉ nhắc đến việc báo tin cho Tưởng Tín Chi, tuyệt nhiên kh đả động gì đến Tưởng Quyền hay Hạ Nghiên. Theo lẽ thường, một khuê nữ gặp chuyện hẳn tìm đến phụ thân. Nhưng nàng lại chỉ nhất mực muốn tìm trưởng, ngay cả phụ thân ruột cũng chẳng mảy may đoái hoài. Ai gia vốn biết tình cảm giữa vị đích tử, đích nữ Tưởng gia này vốn sâu đậm, nhưng nay chứng kiến lại th rõ ẩn chứa kh ít khúc mắc. Ngay cả khi bàn đến hôn sự của Tưởng Nguyễn lúc ở trong ện, Tưởng Quyền cũng chẳng l m phần quan tâm. Đâu ra cái kiểu phụ thân lạnh nhạt đến thế?
Tưởng Nguyễn khép hờ mắt, khóe môi khẽ cong lên. Một số việc kh cần nói ra hết thảy. Đối với kẻ thức thời, chỉ cần khơi gợi một ý là đủ. Việc còn lại cứ để Tưởng Quyền tự liệu l.
Nàng đã đoán trước được vụ ám sát hôm nay. Kiếp trước, sau khi Hoàng đế dời khỏi yến tiệc, giữa chừng bữa tiệc đã thích khách x vào hành thích. Tuyên Ly đã dũng cứu mạng Ý Đức Thái Hậu, dùng thân đỡ kiếm nên bị trọng thương. Khi , kẻ chủ mưu kh bị lộ diện, Hoàng đế nảy sinh ngờ vực tất cả các hoàng tử, dẫn đến một cuộc ều tra lớn trong cung. Ngay cả Thái tử vốn l cớ bệnh tật kh đến cũng bị liên lụy. Chỉ duy nhất Bát hoàng tử Tuyên Ly nhờ c cứu giá nên thoát khỏi hiểm nguy, chỉ chịu một vết thương khá nặng.
Chính vì thế, Ý Đức Thái Hậu mới nảy sinh thiện cảm và ấn tượng tốt đẹp với Tuyên Ly, Hoàng đế cũng càng thêm tin tưởng , giúp d tiếng hiếu trung của vang xa. Kiếp trước, sau khi tiến cung, Tưởng Nguyễn đã vô tình nghe được chân tướng trong một lần trò chuyện phiếm. Lúc , khi nghe miêu tả, nàng còn từng lo lắng cho Tuyên Ly một phen. Giờ ngẫm lại, chuyện này thực sự tồn tại quá nhiều ểm đáng ngờ. Việc đỡ kiếm cho Thái hậu chẳng qua cũng chỉ là một trò hề. Nếu Tuyên Ly thật sự là tình nghĩa như trong lời đồn, đã kh tự tay đoạt mạng phụ hoàng . Mọi đều nghĩ Tuyên Ly sẽ kh tự tàn nhẫn với bản thân đến vậy, nhưng sự thật thì Tưởng Nguyễn hiểu hơn ai hết. Tuyên Ly là kẻ thâm tàng bất lộ, ngay cả đối với bản thân y cũng cực kỳ nhẫn tâm.
Kiếp này, nàng quyết tâm phá tan mưu đồ của . Tất nhiên nàng cứu Ý Đức Thái Hậu, nhưng lập được c cứu giá là nàng, chứ kh Tuyên Ly! Vì lẽ đó, Tưởng Nguyễn mới dốc toàn lực chạy đến. Hôm nay, nàng cố tình giả dạng Nguyên Dung C chúa, sau đó nghĩ cách giải vây cho Ý Đức Thái Hậu. Nàng c cứu giá, tất nhiên sẽ được cung đình trọng thưởng. Dù chưa biết là gì, nhưng chắc c Bát hoàng tử cùng thế lực Hạ gia tạm thời sẽ kh dám hành động thiếu suy nghĩ.
Nào ngờ, khi tiến cung, nàng lại biết Tuyên Ly ý muốn cầu thân, ều này nàng quả thực kh ngờ tới, bởi kiếp trước chưa từng xảy ra. Hiện tại nàng đã cứu được Thái hậu, tình cảm của đối với nàng tất sẽ thêm phần sâu đậm. Lúc này, nàng đang thầm tính toán xem Trần quý phi còn định dùng cách nào để xoay chuyển ý Thái hậu, cũng muốn xem Hoàng đế sẽ ban hôn ra . Chỉ cần nàng khéo léo thể hiện sự chối từ, Ý Đức Thái Hậu nhất định cũng sẽ phản đối, vì đã ngầm xem trọng nàng chẳng kém gì Nguyên Dung C chúa.
Từ giờ, Trần quý phi sẽ kh còn cách nào cưỡng ép nàng được nữa.
Giờ đây, vết kiếm rạch dài trên , hồi tưởng lại hiểm cảnh vừa , trong lòng nàng cũng d lên chút sợ hãi. Dù biết thích khách này mang ý định quyết chiến sinh tử, nhưng nàng kh ngờ uy lực kiếm lại mạnh đến vậy. Chẳng trách kiếp trước Tuyên Ly bị trọng thương. Nếu lúc nãy kh nhờ Tiêu Thiều dùng đoản kiếm đánh trật đường kiếm của thích khách, e rằng nàng cũng khó lòng toàn mạng mà thoát thân. Nàng vốn kh sợ chết, nhưng trước khi báo được đại thù, nàng tuyệt đối kh thể bỏ mạng!
còn nợ nàng quá nhiều ân oán.
Tưởng Nguyễn dần dần khép lại mi mắt. Tóm lại, mục đích hôm nay đã đạt được, thậm chí còn vượt xa mọi sự toan tính của nàng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.