Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ
Chương 151:
Thời gian xuân quang tươi đẹp luôn trôi qua thật nh chóng, thoáng chốc đã cảm nhận được cái nóng nực của ngày hè. Lộ Châu sai mua về từng khối băng lớn đặt trong phòng. Thái hậu đã ban thưởng kh ít bạc của cải, tuy rằng băng là vật quý giá, nhưng Tưởng Nguyễn thực sự kh hề thiếu thốn.
Chè hạt sen ướp lạnh được Liên Kiều bưng lên, Tưởng Nguyễn nếm thử một miếng, nấu ngon ngọt vừa miệng. Hơi lạnh từ băng lan tỏa, khiến khoan khoái, quả thực là hương vị tuyệt hảo thích hợp với mùa hạ. Góc phía Tây của viện trồng một hàng trúc, tuy kh nhiều nhưng mảnh x biếc đó lại tạo nên khung cảnh thật mỹ lệ. Điều này khiến cho bên ngoài trời nắng chang chang, thì bên trong Nguyễn Cư vẫn luôn mát mẻ dễ chịu.
Lộ Châu ưa thích sự mát mẻ, nàng đem toàn bộ đồ thêu thùa vào trong phòng để làm. Tưởng Nguyễn cũng kh nói gì. Thiên Trúc giống như là vật trang trí vậy, ngồi ở một bên Lộ Châu thêu khăn. Kỳ thực, Thiên Trúc kh hề kém cỏi, ngược lại, trình độ thêu thùa của nàng nếu so với tú nương d tiếng trong kinh thành cũng kh hề kém cạnh. Nhưng nếu cứ tiếp tục để nàng phô bày tài năng như vậy, ngược lại sẽ khiến khác sinh nghi ngờ. Mặc dù Tưởng Nguyễn thường mặc y phục màu sắc tươi sáng nổi bật, nhưng nàng thật ra kh chú trọng lắm những thứ này, nên dứt khoát kh để Thiên Trúc làm nữa, chỉ để nàng lo việc tai mắt, dò xét tin tức là được.
Trong phòng chút mát mẻ dễ chịu, nhưng ánh mặt trời bên ngoài vào càng lúc càng chói chang. Chớp mắt đã quá giờ Ngọ, sau khi dùng cơm trưa lại thưởng thức một chén chè mát lạnh, Tưởng Nguyễn cũng cảm th buồn ngủ. Nàng đang định đứng dậy lên giường nằm nghỉ một lát, trong viện lại tới bẩm báo.
tới là Đỗ Quyên, nha hoàn thân cận bên cạnh Tưởng lão phu nhân. Thiên Trúc liền hỏi: ‘‘Đỗ Quyên tỷ tỷ, cớ gì tỷ lại đích thân đến đây?”
Đỗ Quyên cười đáp: “Một vị cố nhân của Lão phu nhân đến thăm , tiện tay biếu tặng hai xấp lụa tơ tằm. sai nô tỳ mang một xấp tới dâng Đại tiểu thư.”
Tưởng Nguyễn nghe vậy, thản nhiên hỏi: “Tam và Tứ cũng phần ?’’
Đỗ Quyên mỉm cười Tưởng Nguyễn. Hiện nay trong Tưởng phủ kh ai dám xem nhẹ vị Đại tiểu thư này nữa. Lúc trước khi phu nhân quá cố còn sống, nàng đã chịu sự lạnh nhạt của Lão gia, địa vị của Phu nhân quá cố, Đại thiếu gia và Đại tiểu thư trong phủ thấp đến nỗi ngay cả một nô tỳ cũng thể chà đạp. Vốn tưởng rằng đời này họ sẽ kh thể nào xoay được nữa. Ai ngờ được hôm nay Đại thiếu gia nh chóng trở thành d tướng của Đại Cẩm triều, Đại tiểu thư còn trở thành Quận chúa đương triều. Cho dù kh d hiệu Quận chúa này, phủ Tướng quân cũng là chỗ dựa vững chắc cho nàng, thử hỏi còn ai dám khinh thường? Quả thực, kỳ ngộ của với thật sự kỳ diệu. Đỗ Quyên mở miệng nói: ‘‘Kh , tổng cộng chỉ hai xấp. Lão phu nhân vốn định đưa cho Phu nhân (Hạ Nghiên), nhưng Phu nhân lại nói đã lớn tuổi, nên để lại cho những tiểu thư trong phủ đang ở độ tuổi trẻ trung mặc mới đẹp. Nếu xét theo d vị, và Nhị tiểu thư là xứng đáng nhất, huống hồ tuổi của Tam tiểu thư và Tứ tiểu thư quả thật vẫn còn hơi nhỏ.”
Tưởng Nguyễn khẽ cười thầm trong lòng. Hiện tại Tưởng Lệ cùng với Tưởng Đan cũng đã là đại cô nương đến tuổi cập kê, tuổi tác giữa bốn tỷ bọn họ vốn cũng kh cách biệt là bao. Đây rõ ràng là muốn phân biệt thế thứ. Kỳ thực, ều này kh thể trách Lão phu nhân, nhưng lại do Hạ Nghiên tự nói ra. Tưởng Nguyễn lệnh Bạch Chỉ nhận l xấp lụa tơ tằm, nói với Đỗ Quyên: “Nếu đã như vậy, vậy thì nhờ Đỗ Quyên tỷ cảm tạ Tổ mẫu thay ta.”
Đỗ Quyên vội vàng cười từ chối: ‘‘Đại tiểu thư nói lời này khiến nô tỳ tổn thọ mất.” Nàng dáng vẻ cười dịu dàng của Tưởng Nguyễn, trong lòng càng thêm thổn thức. Mỗi ngày Tưởng Nguyễn vẫn cứ bình thường, kh hề phô bày ra vẻ cao quý của Quận chúa. Ngay cả khi đã được thăng lên vị trí Quận chúa, nàng cũng kh hề bắt buộc tất cả hầu cư xử với bằng lễ nghi của hoàng gia. Nhưng nàng chỉ cần đứng ở một nơi nào đó, ánh mắt nhẹ nhàng lướt tới, lập tức sẽ khiến cho lòng cảm th nặng trĩu. Dường như đó là khí độ chỉ ở bậc quý nhân nội cung.
Sau khi hàn huyên thêm vài câu với Tưởng Nguyễn, Đỗ Quyên mới vội vàng cáo lui.
Sau khi Đỗ Quyên cáo lui, Tưởng Nguyễn mới bảo Bạch Chỉ và Liên Kiều mở những tấm lụa tơ tằm mà nha đầu kia vừa mang đến. Loại lụa tơ tằm này xuất xứ từ Tây Vực, ở Đại Cẩm triều vẫn cực kỳ hiếm hoi. Một xấp như vậy, giá trị lên đến trăm lượng hoàng kim, quả thực là vô giá.
Những sợi tơ quả thực sắc màu kiều diễm rực rỡ. Quả nhiên, Liên Kiều và Bạch Chỉ vừa mở ra, Lộ Châu đã kh kìm được tiếng kinh ngạc thốt lên.
Từng sợi tơ trên những tấm lụa kia bóng bẩy tựa ngọc, tựa hồ ẩn chứa ánh sáng huyền ảo của trân châu. Chỉ cần chiêm ngưỡng thôi cũng khiến ta kh khỏi mừng rỡ. Lộ Châu hưng phấn nói: “Nếu thêu thêm một đóa hoa lên trên cẩm y này… Ắt hẳn sẽ tạo nên d tiếng lẫy lừng trong giới quý nữ kinh thành một thời gian dài.”
“Những sợi tơ này đẹp quá, kh bằng để Thiên Trúc thêu một đóa hoa. Kh kh kh, hoa tuy đẹp nhưng lại quá tục, vô tình làm mất vẻ kiều diễm th tao của sợi tơ. Chi bằng thêu đom đóm, Thiên Trúc khéo tay như vậy, nhất định sẽ thêu sống động.”
Thiên Trúc bước đến trước xấp lụa tơ tằm, đưa tay vuốt nhẹ. Lộ Châu đau lòng thốt lên: “Ngươi nhẹ một chút! Đừng làm tổn hại đến xấp cẩm tú này.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-th-hoa-quoc-yeu-co/chuong-151.html.]
Lời vừa dứt, đã th Thiên Trúc khom xuống, khẽ ngửi trên tấm lụa. Tưởng Nguyễn trầm ngâm quan sát. Một lát sau, Thiên Trúc mới thẳng dậy, cuốn xấp lụa cất gọn sang một bên, đôi mày kh kìm được nhíu lại.
Tưởng Nguyễn nàng, ánh mắt như ều suy nghĩ, cất lời hỏi: “ ều gì bất ổn?”
Thiên Trúc đáp: “Bản thân xấp lụa tơ tằm này kh vấn đề gì. Nhưng trên đó đã được tẩm ướp thêm một loại hương liệu, khi kết hợp với loại tơ lụa này sẽ phát huy một tác dụng đặc biệt.”
Tưởng Nguyễn nhíu mày: “Tác dụng gì?”
Thiên Trúc thản nhiên nói: “Nếu phụ nhân đang mang thai ngửi mùi hương này, trong vòng ba ngày chắc c sẽ dẫn đến sẩy thai. Cho dù là khuê nữ chưa xuất giá, nếu ngửi loại hương này lâu ngày, e rằng sẽ vĩnh viễn kh thể thụ thai được nữa.”
“Cái gì?” Liên Kiều kinh hãi thất sắc, giận đến mức thiếu chút nữa muốn xé nát xấp lụa. “Tại thể như vậy? Lão phu nhân tại lại đưa tới thứ tà độc này?”
Thiên Trúc giải thích: “Hương liệu trên xấp vải này còn mới, chắc hẳn vừa được tẩm ướp và s khô chỉ trong đêm qua.”
“Kh Tổ mẫu, là Hạ Nghiên.” Tưởng Nguyễn mỉm cười. Mặc dù thai phụ Hạ Nghiên nhiều bất tiện kh thể tự ra mặt, nhưng việc sổ sách nội vụ vẫn nằm trong tay bà ta. Bất cứ vật phẩm nào do cố nhân của Tưởng lão phu nhân đưa tới đều ghi sổ, tất nhiên sẽ qua tay Hạ Nghiên. Bà ta muốn giở trò, quả thực dễ như trở bàn tay. Ngay từ lúc Đỗ Quyên nói những tấm lụa này chỉ tặng riêng cho ta và Tưởng Tố Tố, ta đã cảm th bất thường. Quả nhiên, Hạ Nghiên kh khiến ta thất vọng.
“Bà ta muốn làm gì? Quả là đại lá gan, lại dám ngay trong phủ mưu hại tiểu thư!” Bạch Chỉ cũng phẫn nộ vô cùng, nhưng nàng ta đã kh còn ngây thơ nghĩ rằng Tưởng Quyền sẽ đứng ra làm chủ cho tiểu thư như những năm trước.
“Bà ta kh chỉ nhằm vào một ta.” Tưởng Nguyễn cười nói: “Bụng của Ngũ di nương, đến nay đã được ba tháng .”
Thai nhi trong bụng Hồng ngày một lớn, e rằng Hạ Nghiên sớm đã đứng ngồi kh yên. Nhưng Hồng vốn làm việc cẩn trọng, tiểu viện của nàng ta được bố trí phòng vệ nghiêm ngặt, ngay cả một con ruồi cũng khó lòng lọt vào. Huống hồ, Tưởng Quyền còn đồng ý cho Hồng dùng tiểu trù phòng riêng. Hạ Nghiên muốn ra tay quả là khó như lên trời. Thế nhưng, cốt nhục trong bụng Hồng từ trước đến nay vẫn là cái gai trong lòng bà ta, bởi con cái của Tưởng phủ, trong suy nghĩ của Hạ Nghiên, chỉ thể được sinh ra từ bụng bà ta mà thôi.
lẽ Hạ Nghiên đã vô cùng nôn nóng, mới nghĩ ra được thủ đoạn tàn độc như vậy. Mặc dù Tưởng Quyền kh ưa ta, nhưng trong phủ đều biết, quan hệ giữa Hồng và ta kh hề tệ. Bọn hạ nhân đều đồn đãi, nếu so với mẫu kế Hạ Nghiên, ta tất nhiên sẽ thân cận với Hồng hơn, ều này cũng dễ hiểu. Tuy rằng Tưởng Quyền trong lòng kh vui, nhưng cũng kh hề ngăn cản.
Hồng thường xuyên tới Nguyễn Cư nhàn đàm. Những tấm lụa tơ tằm này lại vô cùng trân quý và đẹp đẽ, một khuê nữ đang độ tuổi như ta làm thể kìm lòng, nhất định sẽ nh chóng dùng nó để may cẩm y mới. Nếu ta thật sự mặc bộ y phục may từ xấp vải lụa tẩm độc này hội ngộ với Hồng trong chốc lát, khi nàng ta hồi phủ e rằng sẽ lập tức sẩy thai.
Đến khi tra xét nguyên do, ta sẽ truy đến bộ y phục, Hạ Nghiên thể viện cớ rằng mỗi đều được tặng một xấp, mà Tưởng Tố Tố lại kh xảy ra chuyện gì, thì vấn đề tất nhiên kh do chính xấp vải lụa. Sau cùng, mọi chuyện sẽ bị ngụy tạo thành ta cố ý dùng kịch độc mưu hại cái thai trong bụng vị Di nương.
Đúng là nhất tiễn hạ song êu: vừa loại bỏ được cốt nhục của Hồng , lại v bẩn th d của Hoằng An Quận chúa ta là kẻ độc ác. Cho dù ta mang tước vị Quận chúa thì thế nào, mang tội d này trên , ta cũng kh thể gánh nổi.
Ván cờ này của Hạ Nghiên mưu tính quả thực xảo quyệt, khiến khác kinh ngạc thán phục.
Tưởng Nguyễn mỉm cười. Đợi lâu như vậy, cuối cùng con rùa đã rụt cổ lâu ngày cũng chịu thò đầu ra khỏi mai. Nếu bà ta đã ra tay trước, vậy thì hãy xem ai mới là kẻ hạ thủ nh hơn!
Chưa có bình luận nào cho chương này.