Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ
Chương 159:
Trong Chính sảnh, Tưởng Quyền đang đàm đạo cùng Bát hoàng tử Tuyên Ly và Hạ Thành. thừa nhận rằng, m năm trở lại đây, Tuyên Ly cần mẫn chính sự, lập nhiều c trạng nổi bật, xử sự hằng ngày cũng cực kỳ khéo léo.
Sự xa lánh của Hoàng đế đối với Bát hoàng tử đã dần phai nhạt, Tuyên Ly với ánh mắt khác biệt, ngày càng thêm trọng dụng. Ngũ hoàng tử Tuyên Hoa dần yếu thế, th d của Tuyên Ly nhờ đó ngày càng tăng cao.
Về phần Thái tử, liên tục mắc sai lầm, chuyện phế truất đã gần như là ều chắc c, chỉ còn chờ thời cơ mà thôi. Nhưng việc ai sẽ kế vị ngôi Đ cung lại là mối bận tâm lớn nhất của triều thần, ai n đều tr nhau chia bè kết phái. Dễ dàng th nhất là Hạ gia và Tưởng gia, cả hai đều dốc sức đứng về phía Bát hoàng tử.
Tuyên Ly nở nụ cười ôn hòa, lời lẽ khiêm cung nhưng ẩn chứa chí lớn k thiên. Hạ Thành và Tưởng Quyền th sự thể hiện này, càng thêm chắc c về lựa chọn của . Tuyên Ly kh chỉ tài năng, mà hiện tại còn là nổi bật nhất giữa chốn quyền quý.
Ở một nơi khác, Hạ Nghiên đang tiếp đãi các vị trưởng bối Hạ gia. Mọi đều hướng ánh mắt về bụng nàng, Thân Nhu cười nói: “Bụng ngày càng to tròn, ta e là lúc mang thai Kiều Kiều cũng chẳng lớn được như vậy. E rằng là song thai chăng?”
Sắc mặt Hạ Nghiên cứng lại, nụ cười chua chát trào lên trong lòng thị. Song thai ư? Hài tử của thị đã sớm lìa thế gian này , còn nói gì đến song sinh. Chỉ cần nhớ lại cảnh sinh non đêm hôm , Hạ Nghiên hận kh thể xé xác Hồng và Tưởng Nguyễn thành vạn mảnh. Dù kh biết rốt cuộc hai mảnh lụa kia đã bị đánh tráo ra , thị vẫn khẳng định chắc c là do hai kẻ độc ác kia gây nên. Đôi mắt Hạ Nghiên khẽ lóe lên hàn quang, cứ vui vẻ , cười được phút nào hay phút đó. Chốc lát nữa thôi, thị sẽ khiến các ngươi muốn khóc cũng kh thể khóc thành tiếng.
Thân Nhu dù đã sinh nở, dung mạo vẫn ngày càng đẫy đà, kiều diễm, toát lên vẻ mặn mà quyến rũ của phụ nhân. Sự tươi tắn đó càng khiến sắc diện tiều tụy của Hạ Nghiên, vừa trải qua sinh non, nổi bật hơn bao giờ hết, tựa hồ như chỉ trong một đêm đã già cả chục năm.
Thân Nhu quan sát Hạ Nghiên, trong lòng thầm nghi hoặc. Hiện giờ Hạ Nghiên sống trong Tưởng phủ phong quang tốt đẹp như vậy, cớ lại tiều tụy đến nhường này? Chẳng còn chút dáng vẻ th lệ, tao nhã của tài nữ khuê các ngày nào. Chắc c là do Tưởng Quyền sủng ái vị di nương xuất thân từ th lâu kia. Thị càng nghĩ càng th hợp lý. Rốt cuộc, Hạ Nghiên cũng chỉ là kẻ kh bản lĩnh giữ được tâm ý của phu quân !
Từ trước đến nay, Thân Nhu chỉ th dáng vẻ khoáng đạt bề ngoài của Hạ Nghiên, giờ đây thị chỉ bu lời an ủi qua loa, nhưng trong lòng lại hả hê khôn tả.
Thiếu nữ bên cạnh chợt cất lời: “Tưởng Nguyễn kia vì còn chưa chịu đến? Chẳng lẽ đây là đạo đãi khách của Tưởng gia hay ?” Nàng thiếu nữ này khoác trên bộ y phục gấm màu tử nh hương, vạt váy thêu hình bươm bướm bay lượn giữa tầng mây. Dung nhan quyến rũ phong tình, nhưng tiếc thay lời nói lại phần nóng nảy. Nàng chính là Hạ Kiều Kiều, con gái do trưởng tử Hạ gia sinh ra.
“Bản Quận chúa chưa hề nhận được thiệp mời từ phu nhân, càng chưa nghe ngóng được chuyện các vị trưởng bối sẽ ghé thăm, huống chi là khách quý. Vậy, làm thế nào để bản Quận chúa tiếp đãi đây?” Giọng nói l lảnh vang lên từ ngoài cửa. Mọi trong phòng ngẩng đầu , liền th Tưởng Nguyễn đang khoan thai bước vào.
Hạ Kiều Kiều cắn chặt môi dưới, trừng mắt chằm chằm Tưởng Nguyễn. Nàng vận trên chiếc cẩm bào thêu ánh trăng, làn da như tuyết trắng, môi mọng đào hồng, đôi mắt tựa hồ khả năng mê hoặc lòng . Vốn Hạ Kiều Kiều đã sở hữu bảy phần nhan sắc, nhưng khi đứng cạnh Tưởng Nguyễn, nàng ta quả thực kh còn sót lại nổi một phần khí chất. Hạ Kiều Kiều tức giận đến kh thốt nên lời, ều khiến ta phẫn nộ hơn cả là sự châm biếm ẩn trong lời nói của Tưởng Nguyễn.
Quả nhiên, họ đến đây chưa từng đưa thiệp, cũng chẳng hề nói rõ muốn Tưởng Nguyễn đích thân tiếp đón. Nàng đã ung dung bước tới, bọn họ tự nhiên cũng kh tìm được lý lẽ nào để phản bác.
“Tiểu Nguyễn, con đã tới . Kiều Kiều chẳng qua chỉ muốn gặp con mà thôi.” Hạ Nghiên cười lảng, trong lòng lại thầm tính toán. Thị vốn đang đau đầu kh biết dùng cách gì để triệu Tưởng Nguyễn đến, định đưa ra vài lý do nhưng e rằng đều kh ổn, khó khiến nàng thoải mái đồng ý. Nhưng thật may mắn, nàng đã tự xuất hiện đúng lúc. Giờ đây, thị chỉ cần thực hiện bước kế tiếp.
Hạ Kiều Kiều bĩu môi, chẳng thèm để tâm đến lời của Hạ Nghiên. Thân Nhu lại âm thầm quan sát Tưởng Nguyễn một cách tỉ mỉ. Thời ểm Tưởng Nguyễn rời Tưởng phủ, thị chỉ coi nàng là một cô bé mồ côi đáng thương, nhưng chính cô bé này lại khiến Hạ Tuấn nếm trải thất bại.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, giờ nàng đã trở thành Quận chúa cao quý đương triều. Suốt ba năm qua, nghe nói nàng cực kỳ được Thái hậu sủng ái, ban thưởng kh ít kim ngân châu báu. Những năm gần đây, Thân Nhu bắt đầu thầm tính toán trong bụng, đầu tiên là thề sẽ tác hợp Hạ Tuấn kết hôn với Tưởng Nguyễn để cơ hội hành hạ, tra tấn nàng. Kế đến là muốn tận dụng thế lực phía sau Tưởng Nguyễn thêm một như vậy chính là sự trợ lực cực lớn, huống chi còn thể kèm theo một khoản tài vật khổng lồ.
Nhưng trước nay, Thân Nhu và Nhị phu nhân Hạ gia vốn kh hề hòa hợp, quan hệ giữa hai chị em dâu cực kỳ gay gắt. Bởi vậy, thị dĩ nhiên kh muốn Hạ Tuấn được hưởng lợi. Nếu kế hoạch này thành c thì cũng chỉ là giúp kẻ thù. Chi bằng, thị nên dốc sức giúp đỡ nhà mẹ đẻ thì hơn. Nhà mẹ đẻ Thân Nhu một vị cháu trai, tuổi tác cũng vô cùng thích hợp để kết duyên cùng Tưởng Nguyễn. Nếu mọi chuyện thành c, chẳng khác nào phù sa chẳng chảy ruộng ngoài.
Thân Nhu nghĩ vậy, ánh mắt Tưởng Nguyễn càng trở nên nóng bỏng khác thường. Thiên Trúc khẽ nhíu mày, Tưởng Nguyễn liền mỉm cười. “Vị phu nhân đây hẳn là Hạ Đại phu nhân chăng?”
“Đúng là ta. Nguyễn nhi, kh ngờ thoáng chốc con đã lớn khôn đến nhường này.” Thân Nhu nói vô cùng nhiệt thành.
“Lớn mật! Th Quận chúa mà kh biết hành lễ!” Thiên Trúc lạnh mặt quát lớn, dọa Thân Nhu giật thon thót.
Tưởng Nguyễn ôn hòa lên tiếng. “Kh cần bận tâm. Hạ Đại phu nhân từng nhân duyên gặp ta một lần, lẽ là quá vui mừng nên mới nhất thời quên lễ nghi. Cứ bỏ qua chuyện này .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-th-hoa-quoc-yeu-co/chuong-159.html.]
Sắc mặt Thân Nhu thoắt đỏ thoắt x sau khi nghe những lời . Chuyện ở từ đường năm xưa, ai n đều rõ mồn một. Chuyện còn chưa nguôi ngoai, lời Tưởng Nguyễn nói ra chẳng khác nào tát thẳng vào mặt Hạ gia.
Hạ Nghiên cũng tái mặt, Hạ Kiều Kiều giận dữ đến bốc hỏa. Song, nàng ta vẫn nhớ lời tổ phụ dặn dò, rằng dù xảy ra chuyện gì cũng nhẫn nhịn cho qua.
Hạ Nghiên đột nhiên cúi xuống, dùng khăn tay che miệng ho khan vài tiếng. Lâm Lang vội vàng vỗ nhẹ lên lưng nàng ta, hỏi: “Phu nhân th thân thể kh được khỏe ?”
Hạ Nghiên lắc đầu. “ lẽ nơi này hơi ngột ngạt, trong lồng n.g.ự.c ta hơi bị nghẹn lại một chút.” Nàng ta cười. “Kiều Kiều, Đại tẩu, Nguyễn nhi! Hay là chúng ta ra vườn dạo chơi một lát , kh khí bên ngoài hẳn sẽ tốt hơn.”
Tưởng Nguyễn ra ngoài cửa sổ, trời nắng gắt kh một gợn mây, lúc này ra ngoài chẳng khác nào chịu phơi nắng. Dẫu vậy, nàng vẫn mỉm cười cất lời: “Được, cũng vừa đúng lúc ta muốn ra ngoài hóng gió mát.”
Thân Nhu và Hạ Kiều Kiều là khách, tất nhiên kh lý do gì để chối từ. Ba liền đứng dậy, theo Hạ Nghiên ra ngoài vườn. C bằng mà nói, dẫu bên ngoài nóng bức thật, nhưng vì Hạ Nghiên đang mang thai nên kh dám dùng đá lạnh làm mát trong phòng, đành ra ngoài sân. Khu vườn được dọn dẹp sạch sẽ, cứ mỗi nửa c giờ lại dùng nước lạnh từ giếng sâu lau những phiến đá kê ghế, lại bóng cây cổ thụ râm mát che phủ, quả thực thoáng đãng hơn trong phòng nhiều.
M cùng nhau tiến về phía trước, vào một đình viện nhỏ bên cạnh ao hồ để nghỉ ngơi. Đây là đình nghỉ mát mà Hạ Nghiên tâm đắc nhất, bởi nàng ta từng d tiếng tài nữ bậc nhất kinh thành, sau khi vào Tưởng phủ đã tự tay trang trí nơi này. Đình nghỉ mát nằm sát mép ao nước nhỏ, ngay trên đó nàng ta đề bút viết bốn chữ ‘Hạ Đường Nguyệt Sắc’. Đêm hè gió mát phơ phất, lá sen x biếc phủ khắp ao, hoa sen nở rộ, trăng tròn soi bóng dưới nước, phong cảnh vô cùng tao nhã. Trước đây, sau khi đình này sửa xong, Tưởng Quyền cực kỳ yêu thích, ban đêm thường xuyên đến đây cùng Hạ Nghiên ngồi nhâm nhi chén rượu, ra vẻ một đôi ân ái phu thê.
Tưởng Nguyễn cười lạnh trong lòng, nơi này chính là nơi chất chứa ân ái của Tưởng Quyền và Hạ Nghiên, nhưng cũng là chốn đau lòng nhất của Triệu Mi. Thuở nhỏ, Tưởng Tín Chi từng mắc bệnh đậu mùa. M ngày m đêm Triệu Mi vất vả, kh quản mệt nhọc chăm sóc Tín Chi. Đã những lúc Tưởng Tín Chi hỏi phụ thân ở đâu, Triệu Mi đau đớn trong lòng, tìm Tưởng Quyền thì lại th ta đang vui vẻ nâng chén rượu cùng Hạ Nghiên tại nơi này.
Lúc , nàng vẫn là một đứa bé chưa hiểu sự đời, chỉ th Tưởng Quyền cười nói hớn hở bên Hạ Nghiên, lại th mẫu thân mặt mày đẫm lệ. Tưởng Nguyễn vào đình nghỉ mát, mỉm cười khẽ ngâm: “Hà diệp la quần nhất sắc tài, phù dong hướng kiểm lưỡng biên khai.”
(Lá sen, quần lụa sắc th tao. Hoa xinh khoe thắm với má đào.)
Lúc Triệu Mi đưa Tưởng Nguyễn còn bé đến Nghiên Hoa Uyển, đã nghe th Tưởng Quyền ngâm hai câu thơ này, đối đáp với Hạ Nghiên một cách đầy hàm ý, thâm thúy, trong khi con đường quan lộ của ta đang rộng mở. Trong ánh mắt Tưởng Quyền tràn ngập sự dịu dàng và vui vẻ mà mẫu tử Tưởng Nguyễn chưa bao giờ được.
Hạ Nghiên giật , cười nói: “Nguyễn nhi, đây là hai câu thơ mà phụ thân con thích ngâm nga nhất đó.”
Thân Nhu đảo mắt một vòng, cười hì hì: “Ta th ngươi quả là biết hưởng lạc. Ở đây cảnh đẹp như vậy, trong phủ đệ chúng ta dù thắp đèn tìm kiếm cũng kh th được.”
Đúng lúc Hạ Kiều Kiều xen vào: “Đó là lẽ đương nhiên, trước đây cô cô thể được gọi là tài nữ đệ nhất kinh thành, há lại để nữ tử thôn quê so sánh được.” Hạ Kiều Kiều vẫn luôn cho rằng Tưởng Nguyễn lớn lên ở thôn trang, từ nhỏ kh được Triệu Mi dạy dỗ, dĩ nhiên kh thể hiểu được thơ văn. Tưởng Nguyễn làm như kh nghe th hàm ý trong lời nói của nàng ta, vẫn mỉm cười dịu dàng. Hạ Kiều Kiều th thế, trong lòng càng thêm giận dữ.
Hạ Nghiên lại ra vẻ buồn bã: “Nói đến thì cũng đã hơn mười năm trôi qua. Ngày trước, khi tỷ tỷ con còn sống cũng đã từng khen ngợi đình nghỉ mát này. Nguyễn nhi, giờ con đã lớn khôn , chẳng m chốc sẽ đến tuổi bàn chuyện hôn nhân. Con lớn lên ở thôn trang, ta e là kh dạy dỗ quy tắc lễ nghi. Mẫu thân định sẽ tìm ma ma về dạy dỗ cho con, con th được kh?”
Tưởng Nguyễn nghiêng đầu nàng ta, chợt cười: “Mẫu thân nói vậy là ý gì? Chẳng lẽ ma ma bên cạnh Thái hậu nương nương lại kh biết dạy bảo quy củ hay ?”
Hạ Nghiên ngớ , quả thật nàng ta chưa từng nghĩ đến chi tiết này, nhất thời cứng họng kh đáp lời được. Nhưng đã mở lời thì kh thể kết thúc nửa chừng, nàng ta liền dùng một tay nắm l tay Tưởng Nguyễn, dịu dàng khuyên nhủ: “Mẫu thân biết con tốt, cũng th minh. Nhưng ma ma trong cung thì chỉ hiểu rõ quy củ trong cung cấm. Còn con sau này cũng kết hôn, cần học thêm chút ít chuyện của một quý phu nhân chứ.”
Tưởng Nguyễn cười nhạt nàng ta, Hạ Nghiên bị đôi mắt chằm chằm khiến trong lòng chút chột dạ. Nàng ta bỗng nhiên mở to mắt, hô lớn: “Nguyễn nhi! Con đang làm gì thế!!”
Ngay sau đó, cơ thể Hạ Nghiên lùi hẳn về phía sau, tựa như Tưởng Nguyễn đã dùng sức đẩy mạnh nàng ta một cái. Vừa lúc đó, nàng ta trượt chân đúng vào bậc cầu thang, một tiếng ngã nặng nề vang lên, Hạ Nghiên đã nằm sõng soài dưới đất.
“Aaa!!” Một tiếng thét chói tai vang lên, dưới chân Hạ Nghiên, huyết sắc đỏ tươi tuôn ra, thấm ướt cả vạt áo.
“Tưởng Nguyễn!” Một tiếng quát giận dữ chợt phát ra từ hướng đối diện. Tưởng Nguyễn ngẩng đầu lên, th Tưởng Quyền, Hạ Thành và Tuyên Ky đang nghỉ tại đình hóng mát gần đó. Ánh mắt Tưởng Quyền cay độc, chứa đầy phẫn nộ, như muốn nuốt chửng nàng.
Nàng Tưởng Nguyễn vuốt ve chiếc vòng trên tay, khóe môi khẽ nở một nụ cười thâm sâu, khó lường. Rốt cuộc, con rùa đen kia cũng đã chịu thò đầu ra .
Chưa có bình luận nào cho chương này.