Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ
Chương 171:
Thái tử tuy bị gọi là bù , song y kh là kẻ ngu ngốc. nghe rõ ẩn ý trong lời nói của Tưởng Nguyễn, bèn cau mày: “Ngươi nói cái gì? Lão Tứ thể liên hệ với lão Bát?”
Tưởng Nguyễn liếc bốn phía, nói: “Thái tử ện hạ, vừa hay ta cần đến Bích Vân các để tìm vài cuốn thư tịch. Nếu ện hạ kh bận việc gì, thể đồng hành cùng ta.”
Bích Vân các là nơi cất giữ vô số thư tịch, ngày thường các phi tần Thái hậu trong cung hay sai nha hoàn đến tìm sách đọc. Thái tử suy nghĩ một lát, liền nói: “Được. Bổn cung cũng vừa muốn đến đó tham quan.”
Thái giám bên cạnh Thái tử kh khỏi kinh ngạc, bởi ai cũng rõ Điện hạ chán ghét việc đọc sách nhất. Nếu hôm nay Thái tử và Tưởng Nguyễn cùng nhau Bích Vân Các, ngày mai trong cung chắc c sẽ nhiều bàn tán. Nhưng Thái tử từ trước đến nay luôn làm theo ý , thể để tâm đến những chuyện nhỏ nhặt đó. Tưởng Nguyễn lại Ý Đức Thái hậu che chở, dĩ nhiên cũng chẳng hề sợ hãi. Hai bèn cùng nhau đến Bích Vân Các.
Lúc này, nơi đây lại kh một bóng . Thái tử vừa cùng Tưởng Nguyễn chọn sách trên giá sách trong gác, vừa hỏi: “Những lời ngươi vừa thốt ra, rốt cuộc là hàm ý gì?”
Tưởng Nguyễn cẩn thận lướt mắt trên giá sách, cất tiếng: “Thái tử ện hạ, chẳng lẽ còn chưa minh bạch?”
Thái tử kh nói thêm lời nào. Tưởng Nguyễn kh nói rõ cho , nhưng trong lòng từ đó đã gieo xuống một hạt giống hoài nghi. Mầm mống của sự nghi kỵ một khi đã được chôn sâu, ngày sau phá đất mà nảy nở, e rằng sẽ kh còn khống chế được nữa. Tuyên Lãng muốn lần nữa l lại được sự tin tưởng của Thái tử như trước đây, sợ rằng sẽ khó khăn. Thái tử chỉ cần để tâm ều tra, sẽ kh khó phát hiện vấn đề phức tạp giữa Tuyên Lãng và Bát hoàng tử.
“Tại ngươi lại ghét Bát đệ đến vậy?” Thái tử hỏi.
hoàn toàn kh thể lý giải nổi. Trong cung, tất cả mọi đều yêu thích Tuyên Ly. Tuyên Ly ôn hòa như ngọc, tài đức vẹn toàn, nhưng Tưởng Nguyễn đối đãi y lại tựa như rắn rết mãnh thú.
Tưởng Nguyễn nói: “Bát ện hạ tốt, chỉ là khiến ta cảm th y giống với Nhị của ta, mà ta lại căm ghét nhất những tính cách giống Nhị .”
Thái tử cảm th hứng thú nàng: “Nhị của ngươi là hạng gì?”
“Miệng nam mô bụng bồ d.a.o găm, lòng dạ ác độc. Tự cho là th minh, nhưng lại ngu xuẩn đến đáng cười.” Những lời kh hề khách khí này kh khỏi khiến Thái tử kinh ngạc. đánh giá Tưởng Nguyễn từ trên xuống dưới một lượt, lắc đầu nói: “Ta vốn còn tưởng Tiêu Thiều coi trọng ngươi chỉ vì dung mạo xinh đẹp của ngươi. Hôm nay xem ra, lá gan của ngươi còn lớn hơn cả vẻ đẹp đó.” Nụ cười của mang theo vài phần tà mị: “Hôm nay ta chợt th hứng thú, thật muốn cưới ngươi về Đ cung đ.”
“Thái tử ện hạ nếu được bản lĩnh đó, ta tự nhiên kh một lời oán thán.” Tưởng Nguyễn chọn xong sách bèn bước xuống lầu. Trong sảnh chính tấm gỗ hoa lê được làm thành bàn sách lớn, bên trên đặt sẵn gi và bút mực. Tưởng Nguyễn qua lướt qua, th là mực hoa đào thượng hạng, nàng kh khỏi dừng chân chốc lát.
Thái tử th vậy, đùa cợt nói: “Ta nghe Hòa Di nói, ngươi từ nhỏ đã bị đưa đến thôn trang, thân mẫu lại xuất thân từ võ tướng thế gia, nên ngươi kh tinh th văn chương, chỉ giỏi ca múa quyến rũ như các vũ cơ.” cố ý nói ra những lời khó nghe, muốn xem phản ứng của Tưởng Nguyễn. Tưởng Nguyễn vẫn thản nhiên làm ngơ, sắc mặt kh hề biến đổi.
Quận chúa Hòa Di hận nàng đến thấu xương, tất nhiên sẽ kh bỏ qua bất cứ cơ hội nào bôi nhọ th d của nàng ở bên ngoài. Tưởng Nguyễn cũng kh cần so đo với nàng, chỉ là mực hoa đào trong cung này, trái lại lại khiến cho nàng nhớ tới kiếp trước. Tuyên Ly từng nắm tay dạy nàng viết chữ. Chiều tà năm xưa, cảnh cũ xưa đều đã biến mất. từng yêu thương nay đã thành cừu nhân, chỉ mùi mực hoa đào vẫn còn thơm ngát như thuở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-th-hoa-quoc-yeu-co/chuong-171.html.]
Nàng chậm rãi nhấc bút lên, Thái tử tò mò nàng. Trên Tưởng Nguyễn quá nhiều ều thần bí, chẳng trách Tiêu Thiều bình thường lạnh lùng cũng đối đãi khác biệt với nàng. Cho dù là Thái tử như , cũng cảm th vài phần hứng thú.
Tưởng Nguyễn cầm đầu bút chấm vào mực, nhớ lại nét bút tích của kiếp trước, chậm rãi đặt bút viết xuống. Đầu bút chạm vào gi kh một tiếng động, chỉ mùi mực nhàn nhạt tỏa ra. Nét chữ phong lưu tiêu sái, nhưng lại ẩn chứa một mũi kiếm sắc lẹm, mỗi nét mực đều toát ra vẻ th nhã, hào khí bất phàm kh lời nào tả xiết.
Thiện tựa th tùng ác tựa hoa,
Th tùng lãnh đạm bất như hoa.
Đến tiết sương giáng một ngày nọ,
Chỉ th th tùng chẳng th hoa.
Thái tử đứng ở một bên xem, đọc những chữ viết trên gi lên. Đọc xong cảm th chút ngạc nhiên, nói: “Thật kh ngờ, Hoằng An Quận chúa lại là hướng thiện như vậy.”
hướng thiện? Tưởng Nguyễn cười khẩy một tiếng. Kiếp trước nàng quả thực đã thành tâm hướng thiện, nhưng lại nhận được kết cục gì cơ chứ? Kiếp này nàng tuyệt đối sẽ kh dẫm vào vết xe đổ của kiếp trước, chi bằng cứ làm một kẻ ác nhân trong mắt thế nhân, cho dù mang tiếng “Yêu nữ họa quốc” thì đã ? Ít nhất, nàng thể mở to mắt bảo vệ những trân quý.
Bản năng Thái tử cảm th ánh mắt của Tưởng Nguyễn chút lạnh lẽo, còn muốn nói thêm ều gì đó, Tưởng Nguyễn đã ôm những cuốn sách đã chọn, nói với Thái tử: “Điện hạ nếu như còn muốn chọn sách, thể ở lại chọn thật kỹ. Ta còn cần trở về cung Từ Ninh, kh đợi Điện hạ nữa.”
Sau khi Tưởng Nguyễn rời , ánh mắt Thái tử mới chuyển đến những con chữ trên bàn. Nét chữ vô cùng xinh đẹp, ngay cả kh thích cầm bút như cũng cảm th khí thái phi phàm. Chỉ là Tưởng Nguyễn lại kh ý mang nó . Thái tử trầm ngâm, lệnh tiểu thái giám bên cạnh thu lại bức chữ, đoạn xoay rời khỏi Bích Vân Các.
Sau khi Trần Quý phi nghe nói Thái tử đến Bích Vân Các cùng Tưởng Nguyễn, tất nhiên cảm th chút kỳ quái. “Từ khi nào mà Thái tử lại quan hệ tốt với Hoằng An Quận chúa như thế ?”
Thị nữ thân cận bẩm báo: “Hồi bẩm nương nương, hai vị dường như chỉ cùng nhau chọn sách, sau đó đã chia nhau ra ngay, thời gian cũng kh lâu.”
Trần Quý phi trầm ngâm kh đáp, trong lòng đã kh còn dám khinh thường Tưởng Nguyễn. Nếu lúc trước bà chỉ nghĩ nàng là một đích nữ may mắn và chút th minh, thì nay xem ra, tâm cơ của nàng quả thực kh hề cạn. Chuyện trước kia nàng nhẹ nhàng giải quyết lệnh tứ hôn của bổn cung thì đã đành, đằng này quay lưng một cái đã được Thái hậu tự phong làm Hoằng An Quận chúa. C việc như thế, nào một tiểu thư quan gia tầm thường thể làm nên. Sự sỉ nhục mà Tưởng Tín Chi và Tưởng Nguyễn đã gây ra cho bà tại cung yến trước mặt văn võ bá quan, bà vẫn khắc cốt ghi tâm.
“Tưởng Nguyễn kh là kẻ tầm thường.” Trần Quý phi lười biếng uốn trên ghế, phong thái tựa hắc miêu xinh đẹp kiều diễm. “Tiếp tục dò la tin tức.”
“Nô tỳ tuân lệnh.” Thị nữ khép nép lui xuống.
Chưa có bình luận nào cho chương này.