Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ
Chương 185:
Kinh Nghĩa Đường được xây dựng ở cuối Nam Uyển, nơi đây cảnh quan th tịnh, kh khí trong lành, là vùng đất lành hiếm trong cung. Tiên hoàng khi còn sống từng muốn xây dựng một đình viện ở nơi này, lại sợ làm hỏng mất phong thủy trong cung nên sau này đã bỏ ý định đó. Bây giờ mảnh đất lành này lại một lần nữa được bắt đầu sử dụng, nhưng là để xây một tòa Phật đường. thể ra chủ nhân của Phật đường địa vị trong cung cao bao nhiêu.
Dương cô cô mang theo Tưởng Nguyễn tới Kinh Nghĩa Đường, nói m câu với chú tiểu trong Phật đường, để Tưởng Nguyễn vào trước. Trong chính sảnh Phật đường là một bức tượng Phật bằng vàng ròng, việc xây Phật đường ở trong cung, từ xưa đến nay chỉ sợ đây là lần đầu tiên. Một hòa thượng khoác áo cà sa đỏ đang yên tĩnh tọa thiền, trong tay cầm một tràng hạt, nhắm mắt tĩnh lặng. Trong Phật đường khói hương bay lượn lờ, quả thực vài phần dáng vẻ thoát tục.
Tiểu sa di tiến đến bên cạnh lão hòa thượng khẽ thưa vài câu. Lão tăng từ từ mở mắt, khi th rõ vị khách trước mắt liền sững sờ, nét mặt hiền hậu chợt hiện lên vẻ bối rối khó mà che giấu.
Sau khi lắng nghe lời dặn của sư phụ, tiểu sa di quay lại thưa với Tưởng Nguyễn: “Thí chủ, sư phụ thỉnh vào nội thất đàm kinh.”
Tưởng Nguyễn chấp tay trước ngực, khẽ vén áo hành lễ đáp lại tiểu sa di. Dương cô cô đứng cạnh mỉm cười với nàng. Tưởng Nguyễn liền theo gót tiểu sa di, tiến vào gian nội thất nằm bên cạnh Phật đường.
Nội thất đặt một bàn gỗ nhỏ, trên bàn bày ống thẻ, cùng vài cuốn kinh thư. Lão tăng vào trước, an tọa tại một bên bàn gỗ. Tưởng Nguyễn theo sau, từ tốn ngồi đối diện. Bên ngoài vẫn văng vẳng tiếng tụng kinh của tiểu sa di, kh gian Phật đường cổ kính ngập tràn thiền ý trang nghiêm.
Tưởng Nguyễn khẽ cười: “M năm kh gặp, xin chúc mừng Đại sư tâm nguyện đã thành.”
Hơi thở Tuệ Giác khẽ khựng lại, ngẩng đầu về phía thiếu nữ vận hồng y rực rỡ trước mắt. Nàng so với ba năm trước đã thêm vào một loại phong thái kh thể nào lý giải. Đáy mắt nàng lạnh như băng sương, nụ cười ôn hòa lại luôn hàm chứa vài phần trào phúng lạnh lùng.
Ông chấp tay trước ngực, cúi đầu nhún nhường niệm một tiếng: “A Di Đà Phật.”
“Đại sư, đang bái Phật, hay đang bái ta đây?” Tưởng Nguyễn thuận tay cầm l ống thẻ trên bàn, khẽ khàng lắc lư. Những thẻ gỗ trong ống va chạm nhau, phát ra âm th khe khẽ mà lại khiến lòng sợ hãi. Từng tiếng từng tiếng cứ như thể đang nện nặng nề vào tâm khảm Tuệ Giác.
Vị Quốc sư suốt một thời gian dài luôn giữ phong thái thánh tăng kh vướng thất tình lục dục, sau ba năm, trên trán lại một lần nữa lấm tấm mồ hôi. Ông hướng về Tưởng Nguyễn, chậm rãi cất lời: “Thí chủ là được Phật tổ tuyển chọn, lão nạp nguyện theo ý chỉ của Phật tổ.”
Tưởng Nguyễn cười khẽ: “Đại sư quả nhiên là một bậc cao tăng.”
Tuệ Giác im lặng kh đáp. Ba năm trước, đưa cho một phong thư được cho là Tưởng Nguyễn gửi, trong thư viết rõ ràng mọi chuyện to nhỏ lớn bé sẽ diễn ra trong ba năm tới. Tuệ Giác vốn cẩn trọng, ban đầu kh hề tin. Thế nhưng thời gian trôi qua, từng ngày từng ngày, kinh ngạc phát hiện mọi chuyện được viết trong thư đều từng chút từng chút ứng nghiệm. Tuệ Giác hoàn toàn tin tưởng, bèn ẩn giữa nhân gian. D tiếng cao tăng cuối cùng cũng truyền tới hoàng cung, được Hoàng đế đích thân triệu hồi. Dựa vào một phong thư mỏng m, cộng thêm sự khéo léo vận dụng của Tuệ Giác, trong vỏn vẹn ba năm, khắp Đại Cẩm triều đều biết đến sự xuất hiện của một vị thánh tăng mang pháp hiệu Tuệ Giác, thể tiên đoán mọi sự, kh gì kh biết, từng bước một, cuối cùng đã ngồi vững trên vị trí Quốc sư.
Tuệ Giác ngẩng đầu Tưởng Nguyễn. Nàng từng nói với ba năm trước, rằng sẽ cho địa vị vinh quang vô hạn, sẽ khiến đứng trên vạn . Hôm nay hồi tưởng lại, lời quả thực ứng nghiệm vô cùng tận. Đối với , Tưởng Nguyễn là một sự tồn tại đầy đáng sợ. Làm trên đời này thể tiên đoán được tương lai? Nhưng Tưởng Nguyễn lại là một thần bí đến vậy. Tuệ Giác biết rõ trên đời chẳng bữa tiệc nào miễn phí. Tưởng Nguyễn đã giúp , tất sẽ ngày đòi báo đáp. Nay nàng đã trở về, chính là thời khắc để đòi lại thù lao.
Tưởng Nguyễn cười nhạt: “Đại sư nay đã là Quốc sư địa vị cao quý, hẳn bệnh tình của tiểu c tử nhà cũng đã chuyển biến tốt hơn nhiều chăng?”
Tuệ Giác kinh hãi. Con trai chính là sinh mệnh của . Hiện tại, đã d chính ngôn thuận nhận con làm đồ đệ, với sự tín nhiệm vô cùng của Hoàng đế, việc thỉnh mời Thái y trong cung, dùng các dược liệu quý hiếm cũng trở nên dễ dàng. Bệnh tình của con trai quả thực đang dần chuyển biến tốt, cơ thể kh còn yếu ớt như thuở trước nữa. Hai bàn tay cầm tràng hạt của run rẩy, khẽ cất tiếng: “Thứ Thí chủ muốn là gì?”
“Đại sư, ta kh tin Phật, kh cần giảng kinh Phật với ta.” Giọng Tưởng Nguyễn nhẹ tựa tơ, nhưng Tuệ Giác lại cảm th trọng lượng lời nói nặng ngàn cân. Nàng dồn ép tới mức này, chính là muốn lập tức tỏ rõ thái độ. Hạ quyết tâm, Tuệ Giác cúi đầu: “Tại hạ nguyện vì Quận chúa mà tận tâm tận lực, vạn c.h.ế.t kh từ.”
Tưởng Nguyễn khẽ bu tay, để ống thẻ rơi xuống mặt bàn. Nàng đưa tay rút hết các thẻ gỗ ra, cẩn thận chọn l một thẻ đặt xuống trước mặt Tuệ Giác hỏi: “Đây là quẻ gì?”
Tuệ Giác ngẩn , kỹ thẻ quẻ thốt lên: “Là quẻ Hạ Hạ. Quận chúa đây là muốn cầu. . .?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-th-hoa-quoc-yeu-co/chuong-185.html.]
“Quẻ này kh để cầu cho ta.” Tưởng Nguyễn thản nhiên đáp. “Cầu chuyện nhà, cũng là chuyện nước.”
Chuyện nhà mà cũng là chuyện nước, tất nhiên chính là chuyện của Hoàng đế, vậy chẳng là chuyện nơi hậu cung ? Tuệ Giác ngờ vực ngước , chỉ nghe được giọng nói êm ái của nàng vang lên: “Bản Quận chúa th phía Đ Hoàng cung bị khí đen bao phủ, e là thứ gì đó đang nhằm vào Thánh thượng. Xin phiền Đại sư lập một tràng pháp sự để truy tìm tung tích Giao long.”
Giao long chưa là rồng thật, chỉ là loài chưa vượt qua Long Môn. Điều này ngụ ý kẻ đang âm mưu soán ngôi. L mày Tuệ Giác giật mạnh. Đây là muốn vu oan ai đó mưu phản ư? Nhưng chuyện này lại liên quan gì tới hậu cung?
“Phía Đ Hoàng cung, chính là Tư Mộng Điện.” Tưởng Nguyễn trầm giọng nói. “Còn về phần Giao long, tất nhiên là một con xà tinh .”
Giọng nói của Tưởng Nguyễn vừa dứt, Tuệ Giác lập tức sững sờ tại chỗ. Cái gọi là hậu cung tham chính chính là chuyện tối kỵ nhất trong thiên hạ. Ý tứ của Hoằng An Quận chúa chính là muốn gán cho vị nương nương nào đó tội d nhiễu loạn triều cương. này lại càng kh thể coi thường, bởi lẽ, đang ở Tư Mộng Điện trong hoàng cung chính là sủng phi được sủng ái nhất – Trần Quý phi. Dù là Hoàng hậu, cũng vài phần kiêng kỵ nàng ta.
Tuệ Giác ở trong cung mặc dù giữ thái độ th tịnh, kh quan tâm đến chuyện thế sự, nhưng cũng kh là kh hiểu được tình hình chính trị hiện nay. Suy cho cùng, vẫn nghe được chút lời đồn, nói Hoàng đế kh thích đương kim Thái tử, ý muốn lập lại ngôi vị này. Mà Bát hoàng tử Tuyên Ly do Trần Quý phi sinh ra cùng Ngũ hoàng tử Tuyên Hoa do Đức phi sinh ra đều quyền thế mạnh. Đến nay, phần tg của Bát hoàng tử Tuyên Ly dường như lớn hơn một chút.
Nếu đắc tội với Trần Quý phi, há chẳng là đắc tội với mẹ đẻ của Thái tử tương lai? Điều đó tất nhiên sẽ đưa tới cho nhiều phiền toái. Tuệ Giác đại sư nhíu chặt mày, vẫn chưa cất lời.
“Đại sư những năm gần đây đã chút lực bất tòng tâm?” Tưởng Nguyễn thản nhiên nói. “Mỗi ngày trộm thiên cơ quá nhiều, cũng kh thể nào biết rõ hết chuyện sau này. Nếu như quá sức, Đại sư cũng thể nhường lại cho hiền tài, đem vị trí của chắp tay nhường cho hậu bối đức tài. Trong thiên hạ, đệ tử của Phật tổ hàng ngàn hàng vạn, chưa chắc cũng chỉ một Đại sư thể lắng nghe ý chỉ của Phật tổ.” Tưởng Nguyễn vẫn ung dung . “Chỉ là đáng tiếc cho tiểu c tử. Rời khỏi nội cung, kh biết còn thể khỏe mạnh được như thế hay kh.”
Từng câu từng chữ của Tưởng Nguyễn như đ.â.m thẳng vào lòng Tuệ Giác. Đúng vậy, ba năm qua Hoàng đế vô cùng tín nhiệm . nhiều đại sự cũng sẽ hỏi ý kiến trước. Mà trên tờ gi Tưởng Nguyễn đưa cho đã viết ra những việc đại sự sau đó, cùng cách giải quyết vẹn toàn nhất, giống hệt như nàng đã từng trải qua, khiến mọi chuyện được xử lý thỏa đáng vô cùng. Hoàng đế cũng càng thêm hài lòng, vị trí Quốc sư của vẫn luôn ngồi vững chắc.
Nhưng ba năm đã trôi qua, đại sự trên thư cũng chỉ viết tới bây giờ, chuyện sau đó thì càng kh còn gì nữa . Bản thân Tuệ Giác chẳng qua cũng chỉ là một kẻ giả d lừa bịp, nào đâu hiểu được cái gọi là trộm thiên cơ. Trong khoảng thời gian này, Hoàng đế lại hỏi, cũng kh thể nói được gì. Tuệ Giác hành tẩu giang hồ nhiều năm, chỉ mánh khóe bịp trác tuyệt, cộng thêm những chuyện ba năm trước từng nói ra đều là thật, dùng cớ để lừa gạt Hoàng đế mà thôi. Nhưng cứ tiếp tục như thế mãi, tất nhiên sẽ bị nghi ngờ, cho dù kh bị nghi ngờ, kh còn tác dụng gì, Hoàng đế cũng sẽ kh còn trọng dụng như trước nữa.
Nếu rời khỏi hoàng cung, ái tử của cũng sẽ mất liệu quý hiếm trong nội cung, cũng kh biết hoàn cảnh ngày sau sẽ biến thành như thế nào. Huống hồ địa vị Quốc sư cao quý của , ở trong cung dù ít dù nhiều cũng từng đắc tội với một số , trong lúc vô thức đã trở thành cái gai trong mắt kẻ khác. Ngày hôm nay, sự tín nhiệm của Hoàng đế chính là tấm phù giữ mạng của . Một khi mất sự tin tưởng của Hoàng đế, lẽ sẽ xảy ra chuyện bất trắc gì cũng khó mà nói trước.
Sự uy h.i.ế.p trong lời nói của Tưởng Nguyễn nhắm thẳng vào chỗ yếu của Tuệ Giác. Lúc trước Tưởng Nguyễn thể nâng lên vị trí Quốc sư, tất nhiên cũng thể đưa khác ngồi lên vị trí này. Đây là chuyện cực kỳ đơn giản.
Tuệ Giác chậm rãi cúi đầu xuống, khó khăn thốt lên từng lời. “Cầu xin Quận chúa rủ lòng từ bi, giơ cao đánh khẽ.”
“Ta biết Đại sư đang lo lắng chuyện gì.” Tưởng Nguyễn đột nhiên tiến sát về phía , giọng đè thấp nói. “Ngôi vị Thiên tử, tất sẽ kh thuộc về Bát Điện hạ Tuyên Ly.”
Tuệ Giác thình lình ngẩng đầu lên, trừng mắt Tưởng Nguyễn, kh thể tin được mà ngơ ra tại chỗ. “Đây... cũng là tiên đoán?”
Trên thực tế, ở kiếp trước cuối cùng quả thật Tuyên Ly đã đoạt được toàn bộ giang sơn của Đại Cẩm Triều, nhưng ở kiếp này, nàng tuyệt đối sẽ kh để cho chuyện này xảy ra. Trần Quý phi kh muốn duy trì dáng vẻ vô hại trong cung ? Ở trước mặt Hoàng đế thì thể hiện kh chút hứng thú nào với chuyện tr đoạt ngôi vị. Nhưng hôm nay, nàng cũng kh ngại lột xuống tấm da mỹ nhân này sớm hơn một chút. Đôi mẹ con đã quen diễn kịch này khi bị gán cho cái d họa quốc, kh biết sẽ là cục diện như thế nào đây?
Cho dù Hoàng đế sủng ái một nữ nhân như thế nào nữa, cũng tuyệt đối sẽ kh vì bà ta mà làm lung lay giang sơn của . Nếu kh ở kiếp trước đến cuối cùng, Hoàng đế cũng sẽ kh bắt đầu nghi ngờ Tuyên Ly, mới khiến cho Tuyên Ly ra tay sớm hơn dự định.
Lúc Tuệ Giác đại sư về phía Tưởng Nguyễn lần nữa, ánh mắt đã kh còn mơ hồ như lúc trước, dường như đã đưa ra một quyết định quan trọng, nhẹ giọng hỏi. “Quận chúa muốn ta làm như thế nào?”
“Đại sư thủ đoạn cao minh, tất nhiên là làm việc theo lời chỉ dạy của Phật tổ. Ba ngày sau Khâm Thiên Giám một buổi pháp sự. Trong lúc đó Phật tổ hạ xuống ý chỉ, bên trong thâm cung này, đang Yêu nữ họa quốc ẩn núp. Và Đại sư, ngài đảm bảo rằng, trên đời này chỉ duy nhất một Chân Long Thiên tử.”
Tiếng nói của nàng khe khẽ, lại hàm chứa một sự mê hoặc khác thường. Thân thể Tuệ Giác khẽ run lên, cung kính đáp. “Vâng.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.