Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ
Chương 209:
Th Tưởng Nguyễn kh hề vẻ khinh miệt, bà mới dám nói tiếp: “Nếu sự việc này xảy ra với phủ chúng ta, ắt hẳn chúng ta cũng khó lòng bỏ qua, Thường gia tất nhiên cũng như vậy. Sau khi từ hôn, chuyện này bị đồn đại khắp nơi. Do Nhi đã đến tuổi bàn chuyện hôn nhân đại sự, ồn ào như vậy khiến những nhà vốn ý định cầu thân với Do Nhi đều từ bỏ ý định. Lão gia th Do Nhi chưa nơi chốn ngày nào thì thiên hạ còn tiếp tục bàn tán ngày đó, trong lúc giận dữ đã sai vẽ chân dung của Do Nhi đưa vào cung tham gia tuyển tú.”
“Do Nhi tỷ tỷ kh đồng tình?” Tưởng Nguyễn hỏi lại.
“Tất nhiên là kh đồng ý.” Vẻ ưu phiền trên gương mặt Đổng phu nhân càng thêm nặng nề. “Sau khi Do Nhi biết chuyện, con bé đã tr cãi kịch liệt với lão gia. Lão gia vốn là cố chấp, cũng quyết đấu tr tới cùng với con gái , liền giam lỏng Do Nhi trong phòng, ngày ngày cử nha hoàn tr chừng việc ăn uống. Ông còn răn đe rằng, nếu con bé dám tự tổn hại bản thân, sẽ g.i.ế.c sạch đám nha hoàn hầu hạ nó. Do Nhi kh còn cách nào, vẫn ăn uống đều đặn mỗi ngày, nhưng tình trạng tinh thần ngày càng ưu sầu.” Bà quay sang Tưởng Nguyễn: “Đứa bé ngoan, ta biết quan hệ giữa Nguyễn nương và Do Nhi thân thiết, lời ngươi nói Do Nhi sẽ nghe. Xin Nguyễn nương hãy khuyên con bé bu bỏ những suy nghĩ viển v kia, đừng để nó tiếp tục đắm chìm trong ảo tưởng nữa.”
Tưởng Nguyễn khẽ cười: “Tất nhiên là ta sẽ giúp. Nhưng Nguyễn nương thể cho ta biết một ều kh, rốt cuộc mà Do Nhi tỷ tỷ yêu mến, là ai?”
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Đổng phu nhân lập tức biến đổi, bà cúi gằm mặt xuống, dường như cảm th khó thể chịu đựng được sự xấu hổ, chậm chạp kh dám Tưởng Nguyễn. Mãi một lúc sau, bà mới khó khăn nặn ra từ kẽ răng m chữ: “Là đại ca của Quận chúa... Tưởng phó tướng.”
…
Nha hoàn vén rèm cửa. Đổng Do Nhi vẻ thiếu kiên nhẫn: “Ngươi lui ra , ta muốn được yên tĩnh một .”
“Thưa cô nương, Hoằng An Quận chúa tới thăm .” Nha hoàn nhỏ giọng thưa, quay lại phía sau khẽ gật đầu với Tưởng Nguyễn. Tưởng Nguyễn ra hiệu cho nha hoàn lui ra, nàng ta liền khép cửa rời .
Đổng Do Nhi vốn đang gục trên chiếc ghế đệm, nghe vậy thì ngẩn ra, dường như chưa hiểu ‘Hoằng An Quận chúa’ trong miệng nha hoàn là ai. Một lát sau nàng mới kịp phản ứng, vội vàng về phía cửa, quả nhiên th Tưởng Nguyễn đang thong thả bước về phía .
“Nguyễn !” Đổng Do Nhi kinh ngạc đến nỗi đứng phắt dậy. Sau khi Tưởng lão phu nhân qua đời, lẽ ra nàng cùng mẫu thân đến Tưởng gia chia buồn, nhưng Đổng đại nhân lại giam nàng trong phòng kh cho phép ra ngoài, vì thế kh thể gặp Tưởng Nguyễn. Nhắc đến thì hai đã kh gặp nhau nhiều ngày, m hôm nay Đổng Do Nhi cũng chưa hề gặp mặt ngoài. Đột nhiên th Tưởng Nguyễn, trong lòng nàng trào dâng một niềm vui mừng khôn tả.
Nàng cẩn thận quan sát Tưởng Nguyễn. Bởi lẽ vẫn còn trong kỳ thủ hiếu, Tưởng Nguyễn kh thể vận trang phục đỏ, chỉ khoác chiếc áo ngoài mỏng màu x, bên trong là y phục trắng tinh giản, càng tôn lên vẻ thoát tục hiếm th ngày thường. Xem ra, tinh thần nàng vẫn tốt, chẳng hề bi thương quá độ vì cái c.h.ế.t của Tưởng lão phu nhân.
“Nguyễn , vẫn ổn chứ? Ta bị cấm túc trong phủ, ngày đó nghe tin bị bắt vào ngục thất, bị ta ức h.i.ế.p chăng?” Đổng Do Nhi ân cần hỏi han.
Tưởng Nguyễn khẽ lắc đầu, ánh mắt chăm chú dừng lại trên gương mặt Đổng Do Nhi. Xưa nay, Đổng Do Nhi luôn là hoạt bát vui tươi, được Đổng đại nhân bảo hộ tốt, một mực vô ưu vô lo. Giờ đây, nét hân hoan thường trực trên gương mặt đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại nỗi sầu bi nồng đượm.
Đổng Do Nhi nhận th ánh mắt quan sát của Tưởng Nguyễn, bèn kh tự nhiên cúi đầu, hỏi: “Nguyễn , tại lại tới đây thăm ta?” Kh các tỷ Triệu Cẩn, Lâm Tự, Hương Văn, Phi Phi chưa từng đến tìm nàng, chỉ là đều bị Đổng đại nhân l cớ nàng bị bệnh mà đuổi về. Tưởng Nguyễn thể được Đổng đại nhân cho phép vào phủ, ắt hẳn nguyên do nào đó.
“Đổng phu nhân đã mời ta tới.”
“Mẫu thân ta?” Đổng Do Nhi nghi hoặc. “ tìm đến làm chi?”
Tưởng Nguyễn lặng lẽ nàng. Đổng Do Nhi trầm mặc hồi lâu, cuối cùng khẽ cất lời: “ đã biết rõ mọi chuyện , đúng kh?”
“.” Tưởng Nguyễn đáp. “Ngươi sắp tiến cung .”
“Ta kh muốn vào cung!” Đổng Do Nhi ên cuồng lắc đầu. “Ta tuyệt đối kh muốn bị đưa vào cung. Nguyễn , mau giúp ta với.”
“Nếu vậy, ngươi nguyện ý gả vào Thường gia chăng?” Tưởng Nguyễn hỏi.
“Kh, ta cũng kh muốn gả vào Thường gia. Ta... Thường Tam c tử là tốt, ta kh thể lừa dối .” Đổng Do Nhi lẩm bẩm. “Trong lòng ta đã , ta kh thể kết hôn cùng khác.” Nàng siết c.h.ặ.t t.a.y áo. “Phụ thân muốn đưa ta vào cung, chẳng màng tới ý nguyện của ta. Ta nói gì, cũng kh nghe lọt tai.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-th-hoa-quoc-yeu-co/chuong-209.html.]
“Đổng đại nhân kh hề làm sai.” Tưởng Nguyễn tỉnh táo nói, chẳng hề bị những lời nói của Đổng Do Nhi lay động.
Nghe nàng nói vậy, Đổng Do Nhi kinh ngạc Tưởng Nguyễn, như kh thể tin nổi. “ lại cho rằng Phụ thân ta làm đúng? Kh, chỉ muốn dùng ta để đổi l vinh hoa phú quý cho toàn phủ thôi! chỉ kh muốn ta phá hỏng d tiếng của phủ Kinh Triệu doãn. Phụ thân căn bản kh hề suy nghĩ cho ta. Nguyễn , Tưởng Thượng thư đối xử với như thế, chẳng lẽ kh oán hận ? thể nói Phụ thân ta làm đúng? Việc Phụ thân ta làm hiện giờ và cách Tưởng Thượng thư đối xử với gì khác biệt ư? Nguyễn , lại thể thốt ra lời này?” Giọng nói của nàng tràn đầy oán trách và cố chấp, chẳng còn sót lại chút dáng vẻ tươi sáng ban đầu nào.
Tưởng Nguyễn lẳng lặng thiếu nữ trước mắt. Thời gian trôi nh như bóng câu qua cửa sổ, tình ái quả là một liều độc dược, khiến Đổng Do Nhi dường như biến thành một hoàn toàn khác, ngay cả Phụ thân nàng cũng thể đối đãi cay nghiệt như vậy. Kinh Triệu doãn Đổng đại nhân và Tưởng Quyền tất nhiên kh giống nhau. Thứ Tưởng Quyền muốn là phú quý giàu sang, cho dù dùng mạng của nàng và Tưởng Tín Chi để lát đường cũng kh tiếc. Còn Kinh Triệu doãn, chỉ mong khiến đứa con gái si mê đến ên cuồng của tỉnh táo lại một chút. Chỉ tiếc mọi khổ tâm của đều trở nên uổng phí, Đổng Do Nhi chẳng những kh thể tỉnh ngộ, mà ngay cả cũng bị nàng sinh lòng oán hận mất .
Đổng Do Nhi đột ngột ngẩng đầu chằm chằm Tưởng Nguyễn, sau đó từ trên ghế đổ sụp xuống dưới chân nàng, hai hàng nước mắt tuôn rơi trên gò má, nàng nghẹn ngào nói: “Nguyễn , ngươi giúp ta với, ngươi giúp ta với! Trong lòng ta chỉ Tưởng Phó tướng, cuộc đời này tuyệt đối kh gả cho ai khác. Ngươi giúp ta khuyên nhủ Phụ thân ta . Nguyễn , ngươi th minh như vậy, nhất định sẽ biện pháp.”
Nàng đầu tóc rối bời, giọng ệu khẩn cầu ti tiện, tựa như một cọng cỏ rác nằm rạp dưới chân Tưởng Nguyễn. Đôi tay ôm ghì l chân nàng, đôi mắt ngấn lệ mờ mịt, tựa như kẻ đã rơi vào đường cùng, kh còn lối thoát.
Tưởng Nguyễn thở dài một hơi, cúi xuống, gỡ từng ngón tay đang ôm c.h.ặ.t c.h.â.n của Đổng Do Nhi, ánh mắt mang theo sự thương hại hiếm . “Vì lẽ gì mà ta giúp ngươi?”
Đổng Do Nhi sững sờ, chưa kịp hiểu ý tứ trong lời nàng.
Vẻ mặt Tưởng Nguyễn vẫn ôn hòa, giọng nói cũng êm tai, nhưng từng lời nàng thốt ra lại lãnh khốc đến tột cùng. “Đại ca ta đối với ngươi vốn vô tình, ngươi thích hay kh, thì liên can gì đến đâu?”
“Ta...” Đổng Do Nhi nghẹn lời. Đúng vậy, Tưởng Tín Chi và nàng chỉ là thoáng gặp mặt vài lần, lại kh chút ý tứ nào với nàng. Nàng một lòng yêu thích Tưởng Tín Chi, nhưng kh rõ thái độ của . Sau này Tưởng Tín Chi dẫn binh xuất chinh, nàng mới tự lừa gạt bản thân. Hôm nay, khi bị Tưởng Nguyễn nói ra chân tướng một cách trần trụi, Đổng Do Nhi nhất thời cảm th khó chịu đến cực ểm.
“Ngươi kh muốn vào cung, cũng chẳng nguyện ý gả vào Thường gia, nhưng cũng vĩnh viễn kh thể nào gả cho Đại ca ta.” Tưởng Nguyễn nhẹ nhàng nói.
“Tại ?” Giọng Đổng Do Nhi nức nở, ánh mắt Tưởng Nguyễn như thể đang một kẻ xa lạ.
Tại ư? Tưởng Tín Chi ở trong triều một bước lên mây, ngày sau tất nhiên kh thể nhập vào phe phái Bát hoàng tử. Mà Kinh Triệu doãn lại duy trì thái độ trung lập trong triều đình, vừa kh đắc tội Bát hoàng tử, cũng kh đắc tội Ngũ hoàng tử. Nếu sau này Tưởng Tín Chi thực sự kết hôn cùng Đổng Do Nhi, Bát hoàng tử Tuyên Ly tất sẽ dùng Kinh Triệu doãn để uy h.i.ế.p Tưởng Tín Chi. Như vậy, Đại ca sẽ mang thêm một yếu ểm chí mạng, vĩnh viễn bị kẻ khác gây khó dễ.
Nếu Tưởng Tín Chi thực lòng ý với Đổng Do Nhi, vậy mọi khúc mắc hiển nhiên chẳng còn đáng bận tâm. Đáng tiếc, cho đến tận bây giờ, Tưởng Tín Chi vẫn chưa từng thể hiện chút tâm tư nào với nàng ta.
“Bởi vì đại ca ta kh tình ý với ngươi.” Lời Tưởng Nguyễn thốt ra như nhát kiếm đ.â.m nát chút vọng tưởng cuối cùng của Đổng Do Nhi. Nàng nghẹn lời, Tưởng Nguyễn chất vấn: “Vì lẽ gì, lại tuyệt tình đối đãi với ta như thế?”
“Chuyện thế gian, duy chỉ tình ái là kh thể cưỡng cầu.” Tưởng Nguyễn gật đầu. “Do Nhi tỷ yêu mến đại ca, là tâm sự riêng của tỷ. Tỷ tự cho rằng đã kiên định với tình cảm này.” Nàng thản nhiên cất lời. “Thế nhưng ta thật lòng hoài nghi, đến ngày đại ca thành hôn, Do Nhi tỷ liệu còn thể giữ vững tâm thái vô hối như hôm nay hay kh.”
“Nguyễn , lẽ nào thật sự cạn tình cạn nghĩa đến vậy?” Đổng Do Nhi khó nhọc thốt lên.
Tưởng Nguyễn mi mục diễm lệ, dung nhan kh chút gợn sóng, chỉ dứt khoát đáp lời: “.”
Tác giả lời muốn nói.
Tưởng Đan tuyệt đối kh trùm cuối, nhân vật kia tạm thời chưa lộ diện, đến hồi sau mới xuất hiện. Tưởng Đan chỉ là dạng lính tôm tướng tép, lại chẳng thể gây ra sóng gió gì, chư vị độc giả kh cần quá lo lắng!
Biên tập lời muốn nói.
Ấy, nói vậy mà đã đỡ lo ? Mà chương này th cô nương Do Nhi cũng đáng thương, nhưng ta kh thể đồng tình được! Nếu ta là Tiểu Nguyễn, ta cũng hành xử như vậy. Một kh quan trọng, kh liên quan, cớ gì kéo trưởng ruột thịt của vào vòng rắc rối?
Chưa có bình luận nào cho chương này.