Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ
Chương 255:
“Nhi thần nghe th Tứ ca nói với Hoằng An quận chúa rằng, đợi lúc Tứ ca xin Hoàng tổ mẫu tứ hôn, Hoằng An quận chúa kh nên cự tuyệt, nếu kh, Hoằng An quận chúa sẽ kh thoát khỏi tội c.h.é.m đầu.” Tuyên Phái cao giọng nói rõ từng lời.
Lời này vừa thốt ra, cả Kim Loan ện lập tức rơi vào tĩnh lặng, dường như thể nghe th cả tiếng kim rơi xuống đất.
Sắc mặt Tuyên Lãng tái mét, ngay lập tức y liếc sang Tuyên Ly.
Tưởng Nguyễn thoáng sững sờ, sau đó trong lòng khẽ bật cười. Xem ra, Tuyên Phái chắc c chưa từng đến Mộc Phong đình. Lời Tuyên Phái nói ra quả thực cao minh. Vừa dứt lời, chẳng những khiến thần sắc của Thánh thượng biến đổi, ngay cả Tuyên Ly cũng lộ rõ vẻ tái mét.
Nguyên vốn Tuyên Lãng dùng kế này là để l lòng Tuyên Ly, mục đích tối hậu chỉ là khiến Tưởng Nguyễn gả vào phủ Tuyên Ly. Nhưng những lời Tuyên Phái vừa thốt ra lại tiết lộ một ý tứ khác: rằng Tuyên Lãng muốn cưới Tưởng Nguyễn. Tuyên Ly bề ngoài rộng lượng nhưng thực chất lại cực kỳ đa nghi, làm thể kh nghi ngờ Tuyên Lãng đang lá mặt lá trái, bên ngoài tỏ vẻ phục tùng, bên trong lại ngầm giở trò? Mặc dù Tuyên Lãng vô dụng, nhưng y còn Hiền phi chống lưng. Nay Trần Quý phi đã thất thế, Tuyên Lãng chưa chắc đã kh cơ hội vươn lên. Nếu Tưởng Nguyễn gả cho Tuyên Lãng, thì những ưu thế lớn lao thể mang lại cho Tuyên Ly sẽ hoàn toàn rơi vào tay Tuyên Lãng.
Nếu Tuyên Lãng thực sự ôm dã tâm khác, ều đó cũng kh là kh thể xảy ra.
Ánh mắt Tuyên Ly chợt lóe lên, kh còn giữ được vẻ ềm tĩnh như vừa . Tuyên Lãng đã trù mưu cùng y nhiều năm, tất nhiên biết rõ trong lòng Tuyên Ly đang suy tính ều gì. Nhất thời, y hết sức tức giận vì Tuyên Phái dám ly gián. Nhưng trước mặt quần thần, y kh thể nói rõ với Tuyên Ly, trong lòng nóng nảy như lửa đốt, liền sải bước ra giữa ện, quỳ sụp xuống.
“Cầu Phụ hoàng minh giám, nhi thần bị oan!” Giọng Tuyên Lãng vô cùng bi thống. Y vốn giỏi giả vờ, dáng vẻ hiện tại vừa luống cuống vừa mờ mịt, ánh mắt Tuyên Phái ngập tràn sự bi phẫn, y phẫn nộ nói: “Thập Tam đệ, ngươi và ta đều là nhà, rốt cuộc ngươi bị kẻ nào xúi giục, muốn hãm hại ta? Ngươi còn nhỏ tuổi, đừng nên nghe lời kẻ khác thêu dệt mà làm bậy.”
Từng lời nói của Tuyên Lãng, dù bề ngoài hay bên trong, đều chĩa mũi dùi vào Tưởng Nguyễn, đồng thời thành c lợi dụng được lòng hoài nghi của Thánh thượng đối với nàng. Tuyên Phái tuổi còn nhỏ, khả năng bị kẻ khác xúi giục là cao. Trăm quan rối rít đưa mắt Tưởng Nguyễn. Vẻ mặt nàng vẫn kh thay đổi, nhưng trong lòng lại hơi rối bời.
Rốt cuộc Tuyên Phái mưu đồ gì? Nàng kh hề muốn kéo Tuyên Phái vào vòng xoáy này, nhưng biểu hiện hôm nay của y đã khiến quá nhiều kẻ chú ý, chẳng hạn như Tuyên Ly, chắc c sẽ lưu tâm đến sự khác thường này. Tuyên Phái nổi bật như vậy hôm nay chưa chắc đã là chuyện tốt. Y vẫn chưa năng lực tự vệ. thể đoán được, qua hôm nay, địa vị của Tuyên Phái trong triều sẽ tốt hơn xưa đôi chút, nhưng đồng thời, phiền phức cũng sẽ lũ lượt kéo tới.
Đối với một mẹ, bảo vệ con là thiên tính. Tưởng Nguyễn kh muốn kéo Tuyên Phái vào, nhưng sự việc phát triển đến bước này quả thực nằm ngoài dự liệu, khiến nàng nhất thời kh biết nên xử trí thế nào cho ổn thỏa.
“Từng câu từng chữ nhi thần nói ra đều là sự thật, mong Phụ hoàng minh giám.” Tuyên Phái kh hề để tâm đến Tuyên Lãng, vẫn giữ thái độ cố chấp mà khẳng định.
Hoàng đế mâu sắc thâm trầm Tuyên Phái, trầm giọng phán: “Hai đứa các ngươi đều khăng khăng đúng, mỗi một cách nói, ắt hẳn một kẻ đang nói dối. Thập Tam, dù ngươi đứng ra làm chứng, Hoằng An quận chúa vẫn kh thể hoàn toàn thoát khỏi chuyện này.”
Dù Tuyên Phái đã đứng ra làm chứng, nhưng hai bên đều kiên quyết giữ lập trường, vẫn chưa thể chứng minh Tưởng Nguyễn trong sạch. Màn kịch này e rằng vẫn chưa thể hạ màn.
Ai ngờ Tuyên Phái lại lắc đầu, nói: “Kh, kh chỉ một nhi thần chứng kiến. Vẫn còn một nữa thể làm chứng cho Hoằng An quận chúa.”
Cả ện xôn xao hẳn lên, lại còn một nữa ?
“Ồ? Còn là ai?” Thánh thượng hỏi.
“Vẫn còn nhi thần.” Giữa lúc kh gian đang yên tĩnh, đột nhiên một giọng nói vang lên. Thái tử cong môi cười, thong dong bước ra khỏi hàng ngũ.
Hoàng hậu và Ý Đức Thái hậu đồng thời khẽ nhíu mày. Tuyên Ly khẽ rùng , siết chặt nắm đấm, còn Tuyên Lãng thì kh thể tin nổi mà chằm chằm Thái tử.
Thái tử hàm ý sâu xa Tưởng Nguyễn, chậm rãi tới bên cạnh Tuyên Phái, phất ống tay áo, theo lễ nghi mà quỳ xuống, ba tạo thành một hàng thẳng. Thái tử bẩm báo với Hoàng thượng: “Hồi bẩm Phụ hoàng, lời Thập tam đệ nói câu câu đều là sự thật, bởi vì, ngày đó nhi thần cũng mặt tại đó.”
Tưởng Nguyễn khẽ nhíu mày. Lời Thái tử thốt ra quả thực là lời nói mê. Ngày đó Tuyên Phái căn bản kh hề mặt tại hiện trường. Nàng vốn đã nói Tiêu Thiều kh nên nhúng tay vào chuyện này, Thái tử đột nhiên đứng ra hiển nhiên kh là ý của Tiêu Thiều. Dù của phủ Tướng quân muốn tìm cách cứu nàng cũng sẽ kh tìm đến Thái tử, cho nên chắc c kh do phủ Tướng quân an bài. Như vậy, sự tình quả thật quá đỗi quái dị. Tưởng Nguyễn Tuyên Phái, trong lòng bỗng thoáng qua một suy nghĩ, chẳng lẽ đây là do Tuyên Phái sắp đặt?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-th-hoa-quoc-yeu-co/chuong-255.html.]
Hoàng đế còn chưa kịp cất lời, Thục phi đã kh nhịn được trước, thất th chất vấn: “Thái tử, ngươi nói vậy là ý gì? Chẳng lẽ ngươi cũng bị tiểu nhân xúi giục, tham gia vào trò đùa này ?”
Hoàng hậu lạnh lùng Thục phi, nói: “Thục phi, ngươi nên cẩn thận lời nói của !” Mặc dù Hoàng hậu ở hậu cung chỉ hư d, nhưng trước mặt Hoàng đế, bà vẫn giữ được địa vị tôn quý. Bình thường bà mặc kệ chuyện tr đấu ở hậu cung, chỉ khi liên quan đến Thái tử, bà mới l lại tinh thần. Thục phi muốn vu oan hãm hại ai bà chẳng quan tâm, nhưng nếu dính đến Thái tử, bà quyết kh ngồi yên vào mắt kẻ khác.
“Im ngay!” Hoàng đế cũng giận dữ vì hành động của Thục phi. Trước vì thị vừa mất con gái nên Trẫm chiếu cố đôi phần, nhưng thị lại càng lúc càng kh biết giữ phép tắc. ều Thái tử đột nhiên đứng ra nói giúp Tưởng Nguyễn, ta vẫn chút hoài nghi. Đứa con kh đầu óc, kh thể trọng dụng này, lại thường xuyên bị kẻ khác dắt mũi, làm ra những chuyện ngu xuẩn như vậy. càng kh thể tự dưng đứng ra giúp khác mà kh lợi lộc. Thái độ này rõ ràng là đang bao che cho Tưởng Nguyễn, lẽ nào giữa Tưởng Nguyễn và Thái tử lại tư tình gì? Một Tuyên Phái đã đủ khiến Trẫm nghi kỵ, nay Thái tử còn thêm một chân vào cuộc.
Chưa từng nghe qua Thái tử và Tưởng Nguyễn lui tới, Hoàng đế kh kiềm được liếc Tiêu Thiều. Trước đó Tiêu Thiều nói muốn thành hôn với Tưởng Nguyễn, nhưng khi nàng bị đưa tới đại lao Hình bộ lại kh bất kỳ động tĩnh gì. Vốn ta còn cảm th kỳ quái, chẳng lẽ chiêu này do Tiêu Thiều sắp xếp? Sự bực dọc trào dâng trong lòng Hoàng đế.
Chính bởi sự gia nhập của Thái tử ện hạ, cả hai vị hoàng tử nói giúp Tưởng Nguyễn, thế cờ lập tức xoay chuyển, nghiêng hẳn về một phía.
Tuyên Lãng nóng nảy, kế sách vốn tưởng chừng kín kẽ kh sơ hở, nay lại đột nhiên nhảy ra Tuyên Phái và Thái tử làm vật cản đường. Quan trọng nhất là, sau câu nói của Tuyên Phái, Tuyên Ly vốn đang âm trầm quan sát, ánh mắt Tuyên Lãng đã hiện rõ sự thay đổi, càng kh ý định thốt ra một lời bênh vực. Hạt giống nghi ngờ đã được gieo rắc, nảy mầm sinh trưởng, cuối cùng sẽ biến thành khối u độc ác khó gỡ bỏ. Đối với kẻ tính tình đa nghi như Tuyên Ly, lại càng là như vậy.
liên tục dập đầu khấu lạy Hoàng đế: “Phụ hoàng, lời nhi thần nói đều là thật, nhi thần kh dám lừa dối Phụ hoàng, cúi xin Phụ hoàng minh xét!”
Thái tử hờ hững Tuyên Lãng, nói: “Tứ đệ nói lời là ý gì? Chẳng lẽ trong mắt ngươi, Bổn cung và Thập tam đệ lại th đồng với nhau để hãm hại ngươi hay ?”
Bách quan khó hiểu hai , kh quan hệ giữa Thái tử và Tuyên Lãng vẫn tốt ? Giờ phút này lại, xem ra Thái tử và Tứ Hoàng tử đã hoàn toàn trở mặt thành thù!
Tuyên Lãng sâu sắc hiểu rõ, từ sau lần trước, kh biết Tưởng Nguyễn đã nói gì với Thái tử, Thái tử kh chỉ cố ý xa lánh, mà còn thẳng thừng mắng là kẻ gây phiền phức cho y. Tuyên Lãng biết chuyện này nhất định liên quan với Tưởng Nguyễn, cũng vì chuyện này, Tuyên Lãng luôn kiêng kị Tưởng Nguyễn. Bây giờ Thái tử chèn ép đến mức kh còn đường lui, Hiền phi lại kh ở đây, Tuyên Ly kh lên tiếng, chỉ đành cắn răng mà nhẫn nhịn.
Thái tử nói với Hoàng đế: “Hôm , nhi thần vô tình gặp Thập Tam đệ trên đường, nhất thời hứng chí nên cùng đệ đến Mộc Phong đình tiêu khiển. Kh ngờ lại th cảnh Thập Tam đệ kể vừa nãy. Lúc nhi thần cũng sợ lắm, nhưng th Thập Tam đệ dù tuổi còn nhỏ mà còn dám đứng ra làm chứng, nếu nhi thần cứ rụt rè sợ hãi, e là kh xứng làm cốt nhục của Phụ hoàng, nên mới can đảm đứng ra làm chứng cho Hoằng An quận chúa.”
Thái tử mặt mày nghiêm trang, thốt ra những lời mê sảng một cách đường hoàng. Bách quan hiểu rõ tính cách của vị Thái tử phong lưu, nhất thời chẳng biết nên bày tỏ thái độ gì.
Hoàng đế nén giận, muốn cất lời, lại nghe Thái tử nói tiếp: “Nhưng án này nhiều ểm khả nghi, cho nên nhi thần còn tìm một tới hỗ trợ. này hỗ trợ, muốn giải quyết ổn thỏa vụ án này ắt sẽ kh quá khó khăn.”
“Là ai?” Hoàng đế trầm giọng hỏi.
“ đâu,” Thái tử cao giọng: “Dẫn Thánh thủ Kim Lăng Hạ thần y vào đây!”
Thái giám cung phụng lập tức cất giọng truyền chỉ. Một nam tử thân vận trường bào màu lam, tuổi độ đôi mươi, dung mạo như trẻ thơ, lưng đeo một chiếc túi vải, thong thả tiến vào. Y vừa tới giữa ện liền quỳ xuống, nói: “Thảo dân Hạ Th, khấu kiến Bệ hạ.”
Thánh thủ Kim Lăng Hạ Th! D hiệu này khiến bách quan trong ện đều hít một hơi khí lạnh. Cả gia tộc này đời đời làm Ngự y trong cung đình, nhưng Hạ Th lại là một tên kh chịu an phận thủ thường. kh màng đến những phương pháp trị liệu truyền thống của các vị Ngự y, trong đầu lại chứa đầy những ý tưởng mới mẻ và quái đản. Bởi lẽ, làm Ngự y trong cung, chỉ thể bắt mạch cho những quý nhân cao quý, sơ suất nhỏ thể rước họa tru di, làm thể để Hạ Th thỏa chí nghiên cứu những phương pháp chữa bệnh mới mẻ, chưa từng được kiểm chứng?
Hạ Th hiểu rõ càng ở lâu trong cung càng bị trói buộc, nên từ biệt nhà, một ra ngoài du lịch. Cơ duyên trùng hợp, y bái nhập Già Nam sơn, thụ nghiệp từ Bát Kỳ tiên sinh, y thuật trong tay y quả thực xuất thần nhập hóa, mỹ d ‘Thánh thủ Kim Lăng’ theo đó mà nổi khắp thiên hạ.
Hạ Th tuy tuổi đời còn trẻ, nhưng d tiếng thần y đã vang khắp Đại Cẩm, kh ai là kh biết. Mặc dù vậy, khi được mời chính thức nhập triều giữ chức Ngự y, Hạ Th vẫn uyển chuyển từ chối. Đây là lần đầu tiên y bước vào cung cấm kể từ khi thành d, sau bao năm dạo chơi khắp Đại Giang Nam Bắc.
Kh ai ngờ Thái tử lại thể mời được Hạ Th tới, lại càng kh nghĩ rằng Hạ Th quan hệ cố giao với Thái tử. Hạ Th tới đây, rốt cuộc là mục đích gì?
Thái tử th quần thần trố mắt kinh ngạc thì mỉm cười. “Các vị kh cần nghi ngờ. Bổn cung cho rằng cái c.h.ế.t của Hòa Di quá kỳ lạ, e rằng thi hài chỗ bất thường. Trùng hợp thay, Hạ thần y lại là cố nhân của Bổn cung, nên Bổn cung mời y đến nghiệm thi,” dừng một chút, mới chậm rãi nói. “Quả nhiên, kh thì thôi, vừa đã phát hiện ra vài ều đáng ngờ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.