Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ
Chương 279:
"Ngươi, nhất thiết cẩn thận." Tưởng Nguyễn trầm tư một lát, vẫn kh quên dặn dò . Dù nữa, sau này nàng sẽ là thê tử của trước mắt, bất luận thế nào, Tiêu Thiều luôn là vô ều kiện trợ giúp nàng. Cuộc đời này, nàng kh thể tùy tiện tin tưởng bất kỳ ai, nhưng Tiêu Thiều là ngoại lệ. Nàng ngừng một chút, trịnh trọng nói: "Ta sẽ thay ngươi c giữ Cẩm vương phủ thật kỹ lưỡng."
Tiêu Thiều lại lần nữa bị lời nàng nói làm cho tâm chấn, kh kiềm chế được mà ngước mắt thẳng vào nàng.
Tưởng Nguyễn là hạng gì, Tiêu Thiều tất nhiên hiểu rõ. Ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ, đã thấu: cô nương này tỉnh táo quả quyết, tàn nhẫn vô tình, toàn thân tràn đầy lệ khí, tựa hồ nàng nhiều bí mật, cố ý vây kín nội tâm ở một góc hoang vắng. Thoạt như một kh trái tim, trên thực tế lại kh vậy. Nàng vì Tưởng Tín Chi mà kh màng tính mạng đánh cược hết thảy, vì bảo toàn Triệu gia mà kh tiếc tỏ vẻ hời hợt kh thân thích, thậm chí ngay cả Tuyên Phái vô tình gặp được cũng sẽ ra tay tương trợ. Thật ra, nàng là một vô cùng bao che của , chỉ là những thể khiến nàng muốn bảo vệ lại quá ít ỏi.
Hôm nay thốt ra lời này, thực chất chính là một lời cam kết. Đây là sự hứa hẹn nàng dành cho , nàng nói, từ nay về sau Cẩm vương phủ sẽ trở thành một trong những trách nhiệm của nàng. Nàng sẽ thay bảo vệ nó...
Thiếu nữ đối diện sở hữu đôi mắt sáng long l, mi mục như họa đồ, khác hẳn vẻ đẹp yêu kiều của Tưởng Tố Tố. Nàng ngũ quan tinh xảo, dần thoát khỏi vẻ ngây thơ, đã lộ rõ vài phần tuyệt đại phong hoa. Đôi mắt trong suốt tựa nước suối khe núi, đuôi mắt hơi xếch lên, ẩn chứa một loại mị lực tuyệt đỉnh. Mà khi cười nhạt, tựa như tinh hà trên bầu trời đều bị thu gọn trong đôi mắt .
Tiêu Thiều tự nhận cuộc đời này đã gặp qua vô số mỹ nhân, giờ khắc này, kh nhịn được thừa nhận, thiếu nữ trước mặt đúng là gánh nổi bốn chữ "Họa quốc yêu cơ". Nếu nàng chí hướng này, dốc lòng câu dẫn một phen, đụng đế vương ham mê sắc đẹp, sợ rằng thật sự sẽ vì nàng mà lật đổ cả giang sơn.
"Nàng kh cần làm những việc này." Tiêu Thiều đáp, ánh mắt chứa đựng sự kiên định. "Cẩm vương phủ sinh ra để che chở cho nàng. Nếu một ngày phủ này kh thể tự bảo vệ chính , nàng cũng kh cần vì nó mà hao phí chút tâm sức nào."
Tưởng Nguyễn là bao che khuyết ểm, Tiêu Thiều càng vậy. Ban đầu, ba trăm ngàn Cẩm y vệ kh thủ lĩnh, Tiêu Thiều tuổi còn quá nhỏ, Hoàng đế kh dám tùy tiện giao quyền hành vào tay . Cẩm y vệ trở thành một củ khoai lang nóng bỏng tay, lúc tất cả mọi đều nói một đội ngũ tinh nhuệ như vậy, cố tình chỉ thành tâm ra sức vì Cẩm vương phủ, muốn thu phục được quá khó khăn, mọi suy đoán đế vương sẽ gấp gáp giải tán đám này. Khi lời đồn lan rộng, cuộc sống của Cẩm y vệ trở nên hết sức khó khăn. Binh lính quân đội trước kia bị họ đè đầu cưỡi cổ thừa cơ trả đũa, bỏ đá xuống giếng. Khi đó, Tiêu Thiều tự đứng ra, l ều kiện hiến kế sâu vào Nam Cương g.i.ế.c thủ lãnh Nam Cương để đánh đổi, giữ được Cẩm y vệ. thể vì một ẩn vệ Cẩm y vệ nho nhỏ mà lật tung vương phủ, cũng thể vì thủ hạ c.h.ế.t oan của đấu đến kh c.h.ế.t kh thôi với kẻ quyền quý. Việc Tiêu Thiều bao che khuyết ểm mọi đều biết, cũng vì vậy, bọn Cẩm y vệ kính , yêu , cam nguyện vì mà x vào nơi dầu sôi lửa bỏng.
Tính cách Tiêu Thiều là vậy, Tưởng Nguyễn đã là phu nhân tương lai của , Tiêu Thiều nhét Tưởng Nguyễn dưới cánh chim của để bảo vệ. kh hy vọng Tưởng Nguyễn bị thương vì bất kỳ một thứ gì, nàng thể đưa ra hứa hẹn này, đã khiến vô cùng bất ngờ.
"Kh, Tiêu Thiều." Tưởng Nguyễn dứt khoát bác bỏ. "Đây kh là một vương phủ tầm thường, hay kh cũng chẳng hề hấn gì. Đây là Cẩm vương phủ, là nơi cha mẹ ngươi an nghỉ, là c lao, là niềm kiêu hãnh mà Lão Cẩm vương đã dùng sinh mệnh đánh đổi. Nó là tôn nghiêm của Tiêu gia. Cho dù đế nghiệp này sụp đổ, nơi đây cũng kh thể bị kẻ khác chà đạp." Nàng thẳng vào , giọng nói tuy nhẹ nhưng chất chứa sức nặng ngàn cân: "Ta thề, tuyệt đối kh để bất cứ ai chà đạp lên nó."
Tiêu Thiều chấn động, một cảm xúc phức tạp dâng trào nơi đáy lòng. đời nhắc tới Cẩm vương phủ, nhắc tới Cẩm vương, sẽ chỉ nghĩ tới chuyện lão Cẩm vương khởi binh tạo phản năm xưa. Kẻ xấu làm vạn việc ác, chỉ một thiện niệm cũng được xá tội. tốt làm vạn việc thiện, chỉ một lỗi lầm cũng bị xóa sạch c lao. Nhiều năm qua, bảo vệ Tiêu gia và Cẩm Y Vệ, thế nhân sợ quyền thế trong tay , nhưng từ đáy lòng chưa bao giờ thực sự kính phục . Con mau quên, họ quên mất những năm tháng trong quá khứ, là ai đã dẫn dắt nhóm Cẩm Y Vệ bị đời phỉ báng là giặc, x pha chinh chiến với ngoại tộc, để bảo toàn sự cân bằng cho vương triều này. Tổ t đã cống hiến sức lực để dựng nên giang sơn gấm vóc này, nhưng những từng x pha trận mạc lại dần bị lãng quên.
Nàng lại bảo, đây là nơi lão Cẩm vương dùng c lao và kiêu ngạo đổi l, là tôn nghiêm của Tiêu gia. Cho dù vương triều này ngã xuống, thì nơi đây cũng kh cho phép kẻ khác chà đạp. Giây phút này, sự xúc động nơi lồng n.g.ự.c kh thể diễn tả bằng lời. Hành động nh hơn lý trí, nắm l tay Tưởng Nguyễn, kéo nàng vào trong lòng.
Tưởng Nguyễn khẽ kinh ngạc, thoáng chốc đã bị Tiêu Thiều ôm gọn trong ngực. Nàng tựa vào lồng n.g.ự.c rắn chắc của , đang cảm th khó hiểu, chợt cảm nhận cằm Tiêu Thiều đặt trên đỉnh đầu . Giọng nói của th niên trầm thấp, thoáng mang theo sự than thở như như kh: “Đa tạ nàng.”
Tưởng Nguyễn trầm ngâm giây lát, khẽ do dự đưa tay ôm l vòng eo , nhẹ giọng đáp: “Chẳng cần đa tạ ta. Nếu ta đã nguyện ý gả đến nơi này, thì đây chính là trách nhiệm của ta.”
Tiêu Thiều từ từ bu tay, Tưởng Nguyễn khẽ nhích khỏi n.g.ự.c , còn chưa kịp đứng vững, đã bị Tiêu Thiều nắm l cằm. Nàng sững sờ, ngước mắt thẳng vào Tiêu Thiều. Phát hiện đối phương cũng đang chăm chú .
Th niên tuấn tú tuyệt thế, khí bức . Nhưng ngày thường vẻ ngoài luôn lạnh lùng xa cách, khiến ta cảm th như cách vạn dặm non s. Ấy vậy mà lúc này mi mắt nhu hòa, cả mang theo ba phần dịu dàng, l mi dày và dài, khi rũ xuống lại th một độ cong ưu mỹ. Mà động lòng nhất chính là đôi mắt đen tuyền , tựa hồ chứa đựng tinh kh bao la, giống như ánh rực rỡ lóe lên giữa đêm tối sâu thẳm, khiến đối diện gần như bị chói lòa.
nắm cằm Tưởng Nguyễn, thân hình khẽ nghiêng về phía trước, đôi môi mỏng hơi nhếch, đột nhiên sinh ra một cảm giác phong lưu vô tận, tựa như ánh xuân ấm áp giữa ngày thu lạnh lẽo. Th niên mi mục như họa, tuấn tuyệt thế, với một tư thế cương quyết kh cho phép kháng cự, từ từ cúi thấp xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-th-hoa-quoc-yeu-co/chuong-279.html.]
Tưởng Nguyễn ngẩn , cảm th cả cứng đờ, muốn tránh né, nhưng khi đối diện với đôi mắt sáng rực , kh hiểu vì , nàng lại kh nhúc nhích nữa.
Th niên này thoạt lạnh lẽo, kỳ thực lại là kẻ trọng tình trọng nghĩa, ngoài mặt băng sương nhưng nội tâm lại nồng nhiệt. Kiếp trước nàng cách quá xa, kiếp này trời xui đất khiến lại gần gũi đến nhường . kh hề bức bách, tựa như giọt mưa hay áng mây, từng bước bao vây nàng, xâm nhập vào cuộc sống nàng. Nàng từng muốn kháng cự, nhưng chợt nhận ra kh thể làm được gì. Nàng tuy tâm tính kiên cường, nhưng đối phương cũng kh là yếu đuối.
Ở kiếp này, âm thầm trợ giúp nàng, nhưng lại từ chối việc hợp tác đôi bên cùng lợi. ... hoàn toàn kh là một dễ dàng bị lợi dụng.
Tưởng Nguyễn từ từ nhắm mắt lại, nàng kh cự tuyệt.
Nụ hôn đáp xuống môi, chỉ nhẹ nhàng chạm nh chóng lùi lại chung quy vẫn là một quân tử.
Tưởng Nguyễn từ từ mở mắt, th được niềm vui thích và sự mừng rỡ ngập tràn trong đáy mắt đối phương, cùng với tình ý kh che giấu. Tình cảm khiến trái tim nàng rung động, nhưng sau đó lại như lưỡi d.a.o sắc bén cọ xát lên tâm can.
Một nam tử tốt như , mang một tấm lòng chân thành tha thiết, tình ý nồng đậm kh hề giả dối. Vậy mà, trớ trêu thay lại gặp nàng vào kiếp này.
Nếu đổi lại thành kiếp trước, nàng vẫn là cô gái đơn thuần ngu ngốc, ôm vô vàn hy vọng thiếu nữ đối với tình yêu, khi đối mặt với Tiêu Thiều, hẳn sẽ toàn tâm toàn ý để yêu, để đáp lại một tình yêu chân thành nhiệt liệt. Nhưng thiên ý trêu ngươi, cố tình Tiêu Thiều gặp , lại là kẻ lạnh lùng vô tình của đời này, chỉ một lòng báo thù, kh còn thiết tha tình ái.
Tâm tư nàng chợt dâng lên sự chán ghét và giận dữ đối với chính . Tiêu Thiều chú ý tới nét mặt nàng, lại nắm l cằm nàng lần nữa, ép nàng .
“Nàng thế?” cau mày hỏi.
Tưởng Nguyễn , bỗng nhiên mỉm cười. “Tiêu Thiều, xin Thái hậu tứ hôn, ngươi hối hận kh?”
“Kh hối hận.” Tiêu Thiều nàng. Dù ngày thường ềm tĩnh bao nhiêu, khi đối diện với cô gái trong lòng, lại tựa như một thiếu niên mới chớm biết yêu. kh đoán được tâm tư phức tạp của nữ tử, trước nay cũng chưa từng phí c suy đoán, nên kh hiểu vì cảm xúc của Tưởng Nguyễn lại đột nhiên suy sụp.
Vị hôn thê của từ trước tới nay giỏi che giấu cảm xúc. Ví như khoảnh khắc vừa , rõ ràng cảm nhận được sự chán ghét và bực dọc chợt lóe lên trong mắt Tưởng Nguyễn, nhưng chỉ thoáng chốc sau, nàng đã khôi phục lại vẻ mỉm cười bình tĩnh.
Tưởng Nguyễn bỗng nhiên đưa tay ôm l cổ , kéo ghé sát lại, ôm siết chặt.
Tiêu Thiều bất ngờ trước hành động chủ động này của Tưởng Nguyễn mà ngẩn , một lát sau mới khẽ do dự, đưa tay nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng nàng, tựa như đang an ủi một vật nhỏ hoảng sợ.
Tưởng Nguyễn tựa đầu lên vai . Tiêu Thiều kh th biểu cảm của nàng, đương nhiên kh thể biết được vị hôn thê của đã hạ quyết tâm gì.
Y quá đỗi ân tình, Tưởng Nguyễn khẽ nhắm mắt, sự chân thành khiến nàng kh nỡ lòng nào phụ bạc. Nếu lời nói kh hề hối hận, vậy thì trong kiếp này, y sẽ chẳng còn cơ hội hối hận thêm lần nào nữa. Nàng nguyện ý thử một phen, bất luận là hữu tình hay vô tâm, nàng tất nhiên sẽ kh để y hối tiếc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.