Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ

Chương 302:

Chương trước Chương sau

Đêm nổi gió, Bạch Chỉ đứng dậy định đóng cửa sổ, chợt phát hiện bên ngoài đang mưa lất phất. Đêm Đ vốn đã lạnh lẽo, những hạt mưa rơi xuống càng làm khí trời thêm rét căm căm. Bạch Chỉ đóng chặt cửa sổ lại, quay sang Tưởng Nguyễn đang an tĩnh ngồi trước bàn đọc sách, thỉnh cầu: “Cô nương nên nghỉ ngơi sớm ạ, lát nữa e rằng mưa sẽ lớn hơn, cần cẩn thận kẻo nhiễm phong hàn.”

Tưởng Nguyễn gật đầu, khép quyển sách trên tay lại. Nàng vừa bước tới cạnh cửa, đã nghe th bên ngoài truyền tới một âm th chấn động, tựa hồ vật gì đó vừa phát nổ. Nàng khẽ nhíu đôi mày th tú, giờ này, còn ai lại đốt pháo bổng làm gì? Nàng trước nay luôn trực giác nhạy bén với hiểm nguy, liền lập tức khoác thêm áo ngoài, muốn ra ngoài xem xét một phen.

Bạch Chỉ th Tưởng Nguyễn đã quyết định, liền kh ngăn cản thêm. Dù , ngoài sân vẫn ẩn vệ ngầm bảo hộ, nàng sẽ kh gặp nguy hiểm. Tưởng Nguyễn vừa bước ra khỏi hành lang, đã th một tiểu tư từ bên ngoài vội vã chạy vào, giọng nói đầy lo lắng: “Bẩm Thiếu phu nhân, bên ngoài một toán đến, tự xưng là quan sai đang lùng bắt thích khách. Tiểu nhân kh dám tùy tiện mở cửa, kính xin Thiếu phu nhân chỉ thị.”

Những hạ nhân của Cẩm vương phủ đều là được chọn lọc kỹ lưỡng, kh kẻ nào ngu ngốc. Biết rõ việc giữa đêm khuya đột nhiên kẻ xưng là lùng bắt thích khách là một chuyện vô cùng kỳ lạ, tiểu tư này xem ra cũng biết quan sát tình thế. Tưởng Nguyễn mỉm cười, cất giọng bình thản: “Kh cần hoảng sợ. Hành động lục soát như thế, cần quan ấn và lệnh bài của nha môn. Ngươi kh chịu mở cửa, rõ ràng là bọn chúng kh thể đưa ra được tín vật hợp lệ. Nếu kh tín vật, thân phận của chúng ắt là đáng ngờ. Cẩm vương phủ này kh là tiểu hộ mà chúng muốn ức h.i.ế.p là được, dù là tiểu hộ cũng kh thể tùy tiện x vào. Kh cần để tâm đến bọn chúng. Ngươi làm tốt.”

Gã tiểu tư được Tưởng Nguyễn khen ngợi, khuôn mặt hơi đỏ lên vì được khích lệ, nhưng nét mặt lo lắng vẫn kh giảm: “Lời Thiếu phu nhân dạy chí lý, song toán kia hành sự quá hung hãn, nghe tiếng chân thì trận thế kh hề nhỏ. Nếu chúng ta kiên quyết kh mở cửa, e rằng chúng sẽ kh chịu bỏ qua.” Lời vừa dứt, như để minh chứng cho ều vừa nói, một hộ vệ giữ cửa đã hối hả chạy đến, nét mặt tái nhợt: “Thiếu phu nhân, đại sự kh ổn! Bọn chúng đã bắt đầu phá cửa x vào vương phủ! Thuộc hạ th đội ngũ của chúng đ đảo vô kể, lại còn mang theo cung nỏ. Kẻ đến bất thiện, e rằng sẽ cực kỳ nguy hiểm.”

Lâm quản gia cũng từ bên ngoài gấp gáp chạy vào, th Tưởng Nguyễn bình an vô sự mới thở phào nhẹ nhõm. Giờ đây, từ trên xuống dưới Cẩm vương phủ đều đã xem Tưởng Nguyễn là chủ nhân thực sự. Mỗi khi biến cố, chỉ cần nàng ở đây, mọi đều trực tiếp báo cáo với nàng mà bỏ qua Lâm quản gia. Vẻ tươi cười thường nhật của đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là nét mặt nghiêm nghị. “Thiếu phu nhân, nơi đây quá hiểm nguy. Lát nữa, để đội Cẩm Y Vệ bảo hộ đưa cô rời trước. Tín vật do Thiếu chủ để lại vẫn còn đây, chắc c sẽ bảo toàn cho cô chu đáo.” Cẩm vương phủ đã trở thành mục tiêu truy kích, đối phương dám hành động càn rỡ vào tối nay ắt hẳn đã sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Nếu Tưởng Nguyễn ở lại thì vô cùng nguy hiểm. Dù thế nào nữa, sự an toàn của Thiếu phu nhân Cẩm vương phủ luôn là ưu tiên hàng đầu.

Tưởng Nguyễn khẽ trầm ngâm, đoạn nàng lắc đầu, dứt khoát đáp: “Kh.” Lời này khiến mọi đều kinh hãi. Lộ Châu sốt ruột đến độ lên tiếng: “Cô nương! Đây kh là lúc khoe tài năng, nếu đám kia đã dám x vào phủ ngay trong đêm, tất nhiên chúng đã chuẩn bị hậu chiêu. Nếu kh may xảy ra chuyện gì, thì biết làm đây?”

Th thường, Cẩm vương phủ được bảo vệ kiên cố như tường đồng vách sắt, hiếm kẻ nào dám trắng trợn x vào. Nhưng ngay tại thời ểm mấu chốt này, chúng lại cố tình chọn lúc Tiêu Thiều sắp khải hoàn hồi triều để dẫn đội ngũ đến qu nhiễu. Lại còn sử dụng trận thế quân đội, chắc c bên ngoài đã bị bao vây chặt chẽ, kh một ai thể truyền tin ra ngoài. Thủ đoạn của đối phương lộ liễu như vậy, hẳn là chỉ vì hai mục đích: một là muốn l mạng , hai là nhằm vào những cơ mật cất giấu trong Cẩm vương phủ. Mạng thì quá rõ ràng, hiện giờ trong phủ chỉ nàng. Còn về những vật khác… Tưởng Nguyễn quay sang Lâm quản gia, ánh mắt sắc lạnh: “Thị vệ trong phủ cộng lại, tổng cộng bao nhiêu ?”

“Tổng cộng một trăm tám mươi thị vệ. Gã tiểu tư cùng tỳ nữ, mỗi ít nhiều đều chút thân thủ,” Lâm quản gia đáp. “Nhưng so với quân số của toán kia, chúng ta chẳng khác nào châu chấu đá xe. Bọn chúng sử dụng cung nỏ, đội ngũ chỉnh tề, chắc c là đội quân chính quy. Thiếu phu nhân, nơi này quá hung hiểm. Trước khi rời , Thiếu chủ đã để lại tín vật, nếu Thiếu phu nhân nhất quyết muốn lưu lại, chi bằng để đội Cẩm Y Vệ đến hộ tống và bảo vệ cô nhé?”

“Kh cần.” Tưởng Nguyễn quả quyết bác bỏ. “Đám kia đã dám hành động lớn lối đến mức này, chắc c kh kh ôm âm mưu khác. Ta đoán rằng, chúng muốn dò xét thực lực sâu cạn của Cẩm Y Vệ, và xác định xem trong vương phủ này cất giấu bí mật gì kh?”

Lâm quản gia kinh hãi, ngẩng đầu Tưởng Nguyễn. Nàng chăm chú , gương mặt thường ngày luôn mang ý cười giờ lại sắc bén vô cùng. Lâm quản gia bị ánh mắt kia thấu, trong lòng rét lạnh, kh dám che giấu ều gì, vội vàng lên tiếng: “Quả thực . Thiếu chủ khi còn ở phủ thường xử lý c văn, đôi lúc còn thương nghị những chuyện cơ mật tại đây. Mặc dù lão nô kh rõ nội tình, nhưng cũng biết trong vương phủ cất giữ kh ít vật phẩm trọng yếu. Mặc dù chúng ta c giữ cẩn mật, song vẫn khó tránh khỏi việc bị kẻ khác nắm được nhược ểm.”

Lòng Tưởng Nguyễn nặng trĩu, nàng lạnh lùng thốt ra: “Quả là một mũi tên mà trúng được nhiều đích.” “Xin Thiếu phu nhân chỉ rõ.” Lâm quản gia khẩn khoản hỏi. Tưởng Nguyễn nh chóng xoay , bước nh về phía chính phòng: “Hành động này tr vẻ lỗ mãng, nhưng lại chọn đúng thời ểm mấu chốt. Nếu chúng ta ều động Cẩm Y Vệ ra ngoài, ắt sẽ bại lộ thực lực chân chính của Cẩm vương phủ. Nếu chúng ta vứt bỏ vương phủ mà bỏ trốn, bí mật cất giấu bên trong sẽ bị chúng dễ dàng tìm ra. Còn nếu chúng muốn l mạng , thì càng dễ như trở bàn tay. Chúng là một đám cướp, nhưng lại là những kẻ cướp mưu trí.” Tuyên Ly, quả nhiên kh là đối thủ dễ đối phó. Vừa ra tay đã hùng hổ và xảo quyệt như vậy. Nàng nh, bước chân kh hề ngừng lại, chiếc áo khoác l cáo lay động giữa đêm đen tĩnh mịch. “Việc này kh thể chậm trễ. Lão Lâm, lập tức triệu tập tất cả nhân thủ trong phủ, tề tựu tại tiền sảnh. Đêm nay, bất kỳ ai cũng kh được phép rời khỏi Cẩm vương phủ dù chỉ nửa bước!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-th-hoa-quoc-yeu-co/chuong-302.html.]

Lâm quản gia bị sự quyết đoán và ngoan tuyệt trong giọng nói của Tưởng Nguyễn làm cho giật , vội vàng cung kính đáp: “Lão nô đã rõ!”

Động tác của Lâm quản gia nh chóng, chưa đầy một khắc hương, đã tập hợp đ đủ tại tiền sảnh Cẩm vương phủ. Tưởng Nguyễn đứng giữa đại sảnh, đối diện với tất cả mọi , Lâm quản gia đứng bên cạnh, Cẩm Nhị cùng các ẩn vệ im lặng theo sau lưng nàng. Ánh mắt của tất cả gia nh, tì nữ đều tập trung lên Thiếu phu nhân tương lai của Cẩm vương phủ. Tình thế đêm nay vạn phần nguy nan, nhưng nàng lại kh chịu một thoát thân, hành động này lập tức gặt hái được thiện cảm của bọn hạ nhân trong phủ. Các khuê tú trong kinh thành ai mà chẳng nũng nịu yểu ệu, riêng nàng lại sự dũng cảm và hiểu biết bậc này, khiến khác bội phục. Nhưng nếu hữu dũng vô mưu, thì cũng kh thể mang đến may mắn cho Cẩm vương phủ được. Bởi vậy, tất cả mọi đều muốn xem Tưởng Nguyễn sẽ ra chiêu gì.

Tưởng Nguyễn đứng trước mặt quần chúng, đêm tối càng lúc càng thâm trầm, dung nhan nàng càng thêm diễm lệ, sắc sảo. Trong tình huống hiểm nguy vạn phần, mâu quang nàng sắc bén, môi mỏng khẽ cong, mang theo nụ cười nhàn nhạt, khí độ ung dung như kh hề bị vướng bận, nhưng tất cả mọi lại cảm nhận được sát cơ nhàn nhạt phát ra từ nàng.

Nàng cất lời: “Chư vị, kh cần ta nói thêm, tối nay kẻ muốn x vào Cẩm vương phủ. Ta kh rõ mục đích của đám này là gì, tóm lại là tới bất thiện. Các ngươi đều là của phủ Cẩm vương, giờ đây, kẻ muốn xâm phạm nhà các ngươi, thể sẽ g.i.ế.c hại thân, cướp đoạt tài bảo, thậm chí lẽ còn đội cho các ngươi cái d thích khách.”

Giọng nói lạnh nhạt, tựa như đang nói về việc nhà khác, nhưng nghe vào tai mọi lại th kinh hãi. Việc bản thân suy đoán và việc nghe được từ miệng khác là hai chuyện hoàn toàn khác biệt. Ánh mắt mọi đều thay đổi.

“Trước khi chủ tử các ngươi đã phó thác Cẩm vương phủ cho ta, ta từng cam kết sẽ bảo vệ nó vẹn toàn. Mỗi một góc cây ngọn cỏ trong phủ đều tương quan, kh thể xem thường. Cho nên, tối nay ta cũng giữ lời, ta muốn thực hiện cam kết của với chủ tử các ngươi, ta sẽ kh bỏ trốn mặc kệ Cẩm vương phủ, ta cùng ở lại với các ngươi. Đám đạo tặc kia tiến vào, nếu các ngươi kh , ta cũng sẽ kh , ta sẽ ở lại đây đến tận thời khắc cuối cùng.”

Mọi ngơ ngác nàng, lẽ kh hiểu, Tưởng Nguyễn thân là Vương phi, cành vàng lá ngọc, chủ nhân của cả vương phủ, lại cam tâm ở lại đây. Biết rõ đây là một âm mưu lại kh chịu lui bước, đôi mắt xinh đẹp sáng quắc tựa như một con sói đói, cô dũng và cực đoan lạnh lùng. Nàng đang khinh miệt sinh mạng .

Thiên Trúc lẳng lặng đứng bên Tưởng Nguyễn. Bắt đầu từ khi theo Tưởng Nguyễn, cô đã biết chủ tử này từ trong xương tủy đã vài phương diện giống với Cẩm y vệ, bất luận bên ngoài thay đổi thế nào, nội tâm nàng đều cứng rắn đón nhận.

Tưởng Nguyễn lạnh lùng ra lệnh: “Bây giờ, ta l thân phận Cẩm Vương phi ra lệnh các ngươi, tất cả hầu và tì nữ, toàn bộ trở về phòng , tìm chỗ kín ẩn trốn. Tất cả thị vệ vương phủ, các ngươi tập trung ở đây, trọng ểm bảo vệ thư phòng và phòng ngủ của Tiêu Thiều. Nếu x vào, trảm sát tại chỗ, tuyệt đối kh tha mạng. Cẩm Nhị, ngươi nghĩ cách ra khỏi vương phủ, nếu mật đạo thì càng tốt, đốt cháy các nhà xung qu Cẩm vương phủ cho ta. Cẩm Tam Cẩm Tứ, hai các ngươi phóng Tín hiệu pháo. Cẩm y vệ kh thể ra mặt, Triệu gia thể ra mặt.”

Con ngươi nàng vô cùng âm hàn, giọng nói sâu kh lường được: “Nếu muốn bước vào nơi này, xem trước bản thân chúng bản lĩnh đó hay kh. Muốn thăm dò sự sâu cạn của Cẩm vương phủ, ta sẽ khiến bọn chúng tới mà kh đường quay về!”

Tất cả mọi bị câu nói gần như nguyền rủa làm cho rét run, kh nhịn được ngẩng đầu nữ chủ nhân xinh đẹp này. Nàng quyến rũ minh diễm, xiêm y đỏ thẫm tựa như đóa hoa bồng bềnh trong đêm giá rét, giọng ệu tàn khốc lẫm liệt, hệt như ác quỷ bò ra từ địa ngục. Sự châm chọc chảy ra từ đáy mắt nàng ẩn chứa một loại khinh miệt thăm căn cố đế, khiến mọi mơ hồ. Tay Lâm quản gia run lên, kh biết vì , cảm th lúc này Tưởng Nguyễn, và Tiêu Thiều hết sức giống nhau, đó là sự mạnh mẽ và bền bỉ phát ra từ trong xương tủy, sẽ kh bị bất kỳ chuyện gì ảnh hưởng, dù giây kế tiếp đao để ngang trước mắt, cũng thể tỉnh táo quyết đoán phân phó và sắp xếp.

“Bây giờ, lập tức hành động!” Nàng ra lệnh.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...