Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ
Chương 33:
Mi Th viện là nơi sinh sống của cố phu nhân Triệu Mi. Từng ngọn cây, cọng cỏ bên trong đều do Triệu Mi tự tay vun trồng. Kh khí trong viện tốt, ngay cả thầy phong thủy cũng từng tới xem, bảo phúc khí dồi dào. Sau khi Triệu Mi qua đời, nơi đây đã bị đổi tên thành Nghiên Hoa uyển, được mẫu tử Tưởng Tố Tố dọn vào ở.
Vương ma ma dẫn đường cho Tưởng Nguyễn là thân cận của Hạ Nghiên. Đôi mắt tam giác của mụ ta kh ngừng quan sát Tưởng Nguyễn, miệng vẫn nói luyên thuyên: “Đại tiểu thư kh biết đó thôi, hiện nay trong phủ thêm mới, Nhị tiểu thư cũng đã lớn nên được chia viện riêng. Giờ cả phủ đang bận rộn như thế, viện này là do phu nhân cố ý sắp xếp cho Đại tiểu thư. Kh biết Đại tiểu thư vừa lòng kh?”
Trên đường , Lộ Châu cũng kh ngừng qu. Bởi lẽ nàng là nha hoàn mới được đưa vào phủ, trong khi những nha hoàn khác đều đã phục vụ lâu năm. Nàng chỉ là một nha đầu thôn quê chưa từng trải sự đời, cảm th mọi thứ trong Tưởng phủ đều lạ lẫm, hiếu kỳ.
Mãi đến khi tới một tiểu viện, Vương ma ma mới nở nụ cười, cất lời: “Chính là nơi này.”
Tưởng Nguyễn quan sát tứ phía. Viện kh lớn, nhưng vì nàng kh mang theo nhiều nha hoàn nên coi như vẫn rộng rãi đủ dùng. Bên trong đã được quét dọn khá sạch sẽ. Đẩy cửa bước vào, căn phòng gọn gàng ngăn nắp, mọi vật dụng cần thiết đều đủ cả, quả thật tốt hơn kh biết bao nhiêu lần so với nơi thôn trang khốn khổ trước kia.
Liên Kiều và Bạch Chỉ th thế, mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, thu xếp hành trang. Vương ma ma th Tưởng Nguyễn đứng lặng trong phòng tựa như đang trầm ngâm suy tư, liền tiến lên, cười hòa nhã cất lời: “Dù vị trí tiểu viện này kh được đẹp đẽ, nhưng lại vô cùng th tĩnh. Tiểu viện của Tứ tiểu thư ở gần đây, khi rảnh rỗi, Đại tiểu thư thể tìm trò chuyện, đỡ buồn tẻ.”
Tưởng Đan ư? Tưởng Nguyễn khẽ mỉm cười. "Viện này ta th hợp ý. Xin ma ma thay ta đa tạ mẫu thân. Tuy nhiên, nếu ta đã an cư nơi này, ta muốn thay đổi tên viện. Phiền ma ma chuyển lời với mẫu thân một tiếng."
Vương ma ma dạ vâng đáp lời. Tưởng Nguyễn ra khỏi phòng, bước tới trước cửa tiểu viện. Ngoài cửa viện treo một tấm biển gỗ, trên đó viết ba chữ: “Phù Bình viện.”
Hay cho một Phù Bình viện! Hạ Nghiên quả nhiên là khéo léo dò xét lòng . Ba chữ tầm thường kia, nếu là kiếp trước, lẽ đã khiến ta chán nản hồi lâu, nhưng hiện tại, Phù Bình viện này nên được đổi tên khác mới .
Buổi tối, Vương ma ma lại đến một chuyến. Thứ nhất là truyền lời của Hạ Nghiên, rằng viện đã phân cho nàng thì nàng toàn quyền đổi tên. Thứ hai là, hôm nay Tưởng Quyền cùng Tưởng Siêu về muộn, kh thể dùng cơm chung, bảo nàng nên dùng bữa trước.
Đích nữ trở về phủ, nhưng ngay cả phụ thân cũng kh muốn diện kiến. thể hình dung được sự lạnh nhạt và bạc bẽo trong mối quan hệ phụ tử này. Nghe Vương ma ma nói xong, Bạch Chỉ và Liên Kiều đều th lạnh lòng. Hiện nay thân chân chính duy nhất của Tưởng Nguyễn ở trong phủ chính là Tưởng Quyền, nhưng thái độ của Tưởng Quyền lại như vậy, cuộc sống sau này của Tưởng Nguyễn e rằng sẽ càng trắc trở hơn so với tưởng tượng.
Bạch Chỉ và Liên Kiều đều mang tâm sự riêng, chỉ Lộ Châu vẫn đứng cạnh Tưởng Nguyễn, vui vẻ cất lời: “Nét chữ của tiểu thư thật đẹp.”
Trên tờ Gi Tuyên Thành trắng muốt, hai chữ "Nguyễn Cư" được viết bằng nét bút như rồng bay phượng múa. Th chữ như th , nét chữ thoạt tròn trịa, mềm mại, nhưng lại ẩn chứa sự sắc bén mơ hồ, khí thế bức . Tựa như nàng đã giấu hết mọi oán hận dưới vẻ ngoài ềm tĩnh, qua êm dịu như dòng nước chảy, nhưng kỳ thực bên trong là sát cơ khắp chốn.
“Ngươi biết chữ ư?” Tưởng Nguyễn hỏi Lộ Châu.
Lộ Châu lắc đầu. “Dạ kh biết, nhưng nô tỳ vẫn nhận ra, nét chữ của tiểu thư vô cùng tuyệt diệu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-th-hoa-quoc-yeu-co/chuong-33.html.]
Tưởng Nguyễn bật cười khẽ. Hạ Nghiên từng là đệ nhất tài nữ của Đại Cẩm triều, việc dễ dàng để nàng đổi tên tiểu viện như vậy, bề ngoài thì rộng lượng, kỳ thực là chỉ chờ xem trò cười của nàng mà thôi. Nàng muốn đổi tên viện, nhưng vừa về phủ, trên kh l một xu tiền, đành tự chấp bút. Hơn nữa, từ năm tuổi nàng đã bị đày xuống thôn trang, ở đó nào ai dạy nàng viết chữ. Mọi trong phủ đều cho rằng nàng là một kẻ ngu ngốc, việc biết viết chữ đã là ều kỳ lạ.
Lộ Châu nghi hoặc hỏi: “Thời ểm ở thôn trang, tiểu thư chưa từng được học viết chữ, lại biết vậy?”
lại biết ư? Ánh mắt Tưởng Nguyễn dừng lại trên tờ Gi Tuyên Thành. Kiếp trước, nàng cũng bị Hạ Nghiên dạy dỗ thành một mỹ nhân ngu ngốc y như vậy, chỉ biết đánh đàn khiêu vũ. Bách tính Đại Cẩm khi nhắc tới nàng, đều khinh bỉ nói: "Mỹ nhân ngu ngốc kia, chỉ biết đàn hát như ca cơ, so với tuyệt diễm của nàng thì kém xa vạn dặm."
Sau khi tiến cung, trong chốn thâm cung kh thiếu những tài nữ tài nghệ cao siêu hơn nàng. Nếu muốn được sủng ái, nàng buộc lòng học tập khổ luyện, mà nét chữ này, chính là do Bát hoàng tử đích thân chỉ dạy.
Khi đó, dưới cơn mưa lớn, đã cầm bút tay dạy nàng, viết lên tờ Gi Tuyên Thành trắng muốt. "Linh lung si tử an hồng đậu, nhập cốt tương tư tri bất tri" (Quân xúc xắc tinh xảo giấu hạt tương tư, mối tình khắc cốt ghi tâm, hay chăng?) – những lời lẽ triền miên như thế. Ai thể ngờ được, tất cả đều chỉ là một màn kịch lớn?
Mối tình si khắc cốt ghi tâm này, ôm ấp trong lòng biết bao nỗi tương tư, liệu ngươi thấu hiểu chăng?
Hôm nay xem ra, nàng nên cảm tạ Bát hoàng tử. Nét chữ của ở Đại Cẩm triều nổi tiếng dứt khoát, phong lưu phóng khoáng. từng nói nét chữ của nàng quá mềm mại, thiếu sự cứng rắn, nên mới dẫn đến kết cục mất mạng. Giờ đây, nét chữ của nàng vẫn khéo léo dịu dàng, nhưng kh biết ra sát khí thầm giấu trong đó hay kh.
Tưởng Nguyễn khẽ cười, cầm tờ gi lên thổi nhẹ m cái, giao cho Lộ Châu: "Mau treo lên trước cửa viện ."
Bạch Chỉ và Liên Kiều mỉm cười: "Nguyễn Cư, quả là một cái tên hay. Tiểu thư viết chữ thật tuyệt, nếu Đại thiếu gia thể th thì hay biết m."
Vừa dứt lời, cả hai mới nhận ra đã lỡ lời, bất an liếc Tưởng Nguyễn.
Tưởng Nguyễn ngây . Khi , sau khi Triệu Mi qua đời, nàng bị đày xuống thôn trang, Tưởng Tín Chi đã quỳ gối suốt một ngày một đêm trước từ đường, nhưng rốt cuộc vẫn kh thể khiến Tưởng Quyền thay đổi ý định. Tưởng Tín Chi trong cơn giận dữ đã dấn thân vào quân do. Trước khi , luôn nói với nàng rằng nhất định sẽ áo gấm hồi kinh, khiến cho tất cả mọi kh dám khinh thường nàng.
Trong quãng thời gian đau khổ , Tưởng Tín Chi là trụ cột tinh thần duy nhất của nàng. Cho tới một ngày, Tưởng phủ truyền tin báo rằng Tưởng Tín Chi đã tử trận sa trường, thi cốt kh còn.
Nàng bỗng nhiên nhớ tới, kiếp trước, tin đại ca tử trận sa trường dường như là hai năm sau. Hiện giờ, nàng đang ở thời ểm hai năm trước đó, liệu chuyện này thể thay đổi được hay kh? Nghĩ đến đây, Tưởng Nguyễn kh khỏi kích động. Nếu Tưởng Tín Chi còn sống, vậy nàng sẽ kh còn cô độc một nữa. Nhưng mà... làm mới biết được còn sống hay kh? Làm mới thể xoay chuyển được vận mệnh của đây?
Liên Kiều th Tưởng Nguyễn nhíu chặt đôi mày liễu, vẻ mặt âu sầu, lo lắng gọi khẽ: "Tiểu thư?"
“Liên Kiều, khi mẫu thân khuất núi, ta bệnh nặng kh thể rời giường, kh hề hay biết chuyện bên ngoài. Ta chỉ biết ca ca quỳ tại từ đường suốt một ngày một đêm, sau đó đã từ giã ta mà . Ngươi và Bạch Chỉ đều là thân cận, ta hỏi hai , biết d tính mà ca ca ta đã đầu quân kh?”
Liên Kiều kinh ngạc, cùng Bạch Chỉ nhau cùng lắc đầu. “Chuyện này, đại thiếu gia kh nói rõ, nô tỳ cũng kh hay biết. Tuy nhiên, nô tỳ nhớ rõ, khi giặc Hồ đang qu nhiễu biên quan, cả Trần gia quân lẫn Quan tướng quân đều đang chiêu mộ binh sĩ tại vùng này, nhưng đại thiếu gia đã phò tá cho vị nào thì nô tỳ quả thực kh rõ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.