Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ
Chương 344:
Tưởng Nguyễn khẽ cười, nhưng nụ cười lại lạnh lẽo kh mang chút hơi ấm, ẩn chứa sự cương quyết kh cho phép nghi ngờ. “Vị thị vệ ngoài này, bây giờ thể tránh ra chưa?”
“Đây..." Tên thị vệ kia vốn định dứt khoát ngăn cản, song đối diện với ánh mắt sáng rực của Tưởng Nguyễn, lời nói đột nhiên nghẹn lại nơi cổ họng. chợt nhớ ra, cô gái trước mặt này là ngay cả sinh phụ cũng dám tố cáo, một nữ tử chẳng màng đến phong tục lễ giáo, tính tình quả nhiên là vô cùng quyết liệt.
“Mời Thiếu phu nhân cứ vào .” Lâm quản gia cất lời. “Vương phủ chính là nhà của , muốn đâu thì cứ tự nhiên mà , lẽ nào lại chuyện kh thể tự ý lui tới trong chính ngôi nhà của ? Thiếu chủ đang ở thư phòng, Thiếu phu nhân hôm nay cũng đã vất vả , lát nữa lão nô sẽ dặn nhà bếp nấu ít nước giải nhiệt đưa tới.” Lâm quản gia cười híp mắt, khiến thị vệ thủ lĩnh kh khỏi khó tin mà , lắp bắp: “Quản gia. .”
“Mọi chuyện cứ để ta gánh vác.” Lâm quản gia tỏ ra mất kiên nhẫn. “Thiếu phu nhân nói kh sai, chuyện riêng của Tiêu gia, kh hề liên can đến các ngươi, ngoài càng kh nên xen vào.” Lời lẽ này phần cương quyết, thậm chí là vô lễ. Mặc dù ngày thường, Lâm quản gia phụ tá Tiêu Thiều luôn ra vẻ kh đáng tin cậy, nhưng với thân phận quản gia, trong nhiều tình huống giải quyết mọi việc vô cùng khéo léo. Việc bỗng dưng nói năng kh chút nể nang như thế, quả thực khiến ta kinh ngạc.
Bọn thị vệ đứng sau thủ lĩnh th vậy thì chút bực tức, bất mãn vì chủ nhân bị xúc phạm, suýt nữa đã x lên tr luận. Kh ngờ, Cẩm Tam và Thiên Trúc đã kịp thời đứng ra c trước mặt Tưởng Nguyễn, vẻ mặt đầy cảnh giác, thấp giọng nói với nàng: “Thiếu phu nhân, mời mau vào, tránh đứng đây lâu lại nhiễm phong hàn.”
đời đều biết Cẩm Vương phủ luôn bao che , nhưng kh ngờ ngay cả với một Vương phi vừa mới gả vào cũng được bảo vệ nghiêm mật như thế. Bọn thị vệ chưa từng bị đối đãi như vậy, nhất thời phẫn nộ vô cùng. Song, nếu dám động thủ ở Cẩm Vương phủ thì chắc c chẳng thu hoạch được lợi lộc gì, nơi đây Cẩm Y Vệ ẩn nhiều kh đếm xuể, bọn chúng chỉ còn biết trừng mắt căm tức Tưởng Nguyễn nghênh ngang bước .
Lâm quản gia theo bên cạnh Tưởng Nguyễn, sắc mặt phần nghiêm nghị. Trước nay luôn hoạt bát vui vẻ, đây là lần đầu tiên tỏ ra khẩn trương như vậy. Ông nói: “Thiếu phu nhân, đã bước vào Vương phủ, chính là của Tiêu gia, cùng một thể với Thiếu chủ. Những chuyện của Thiếu chủ, nên được biết rõ.”
Biết ều muốn bộc bạch, Tưởng Nguyễn im lặng, chờ Lâm quản gia tự thổ lộ. Quả nhiên, Lâm quản gia tiếp tục: “Những năm qua Thiếu chủ sống kh hề dễ dàng, đời chỉ th vẻ bề ngoài hào nhoáng của ngài , nhưng lão nô đã chủ tử từ khi còn là một hài nhi sơ sinh cho đến khi trưởng thành như ngày hôm nay, lão nô đã chứng kiến ngài lớn lên. Thiếu chủ đã quen che giấu mọi chuyện. Năm xưa, kh lâu sau khi Lão Vương gia và Vương phi gặp chuyện, Thiếu chủ tiếp nhận Cẩm Y Vệ, sau đó một thân một đến Nam Cương. Tuy ngài sống sót trở về, nhưng cũng đã mất nửa cái mạng, Hạ Ngũ kh ngủ kh nghỉ chữa trị vết thương ròng rã suốt ba ngày đêm.”
“Hiện tại trong kinh thành nhiều kẻ nhăm nhe đoạt mạng Thiếu chủ, kẻ đến từ Nam Cương, kẻ là Đại Cẩm, đủ hạng đều . Thiếu chủ vì muốn bảo vệ Cẩm Y Vệ, những năm qua đã nếm trải kh biết bao nhiêu tủi nhục, cay đắng. Th ngài chịu kết hôn, lão nô cảm th vô cùng vui mừng và yên lòng. Với tính cách ngài , vốn chẳng màng d lợi, cả đời chỉ sống vì sứ mạng. Hiếm hoi lắm mới th ngài bày tỏ ham muốn được một thứ gì đó, chính vì thế tr ngài mới vẻ giống một trẻ tuổi hơn.” Lâm quản gia Tưởng Nguyễn, chòm râu mép khẽ rung lên. “Thiếu phu nhân là một cô nương tốt, ngay từ đầu khi nghe Cẩm Tam và những khác nói Thiếu chủ đối đãi với vô cùng khác biệt, lão nô đã hiểu, chỉ Thiếu phu nhân mới thể kề vai sát cánh cùng ngài . Cẩm Vương phủ của chúng ta, dẫu kiên cố vững chắc, sừng sững nhiều năm tại Đại Cẩm, tưởng như kh gì thể đánh đổ, nhưng những gánh nặng cần gánh vác lại quá nhiều. Khuê tú tầm thường khó lòng chịu nổi, chỉ Thiếu phu nhân mới đủ khả năng.”
Vừa vừa nói chuyện, hai đã tới trước cửa thư phòng. Lâm quản gia dừng bước, nghiêm nghị và trịnh trọng Tưởng Nguyễn, nói: “Thiếu phu nhân, trên cõi đời này, chỉ cô mới xứng đáng cùng ngài sánh bước.”
Tưởng Nguyễn cũng dừng bước. Cánh cửa thư phòng kh đóng kín mà chỉ khép hờ, chừa lại một khe hẹp. Bên ngoài hoàn toàn kh bất kỳ thủ vệ nào, hiển nhiên là cố ý đuổi hết để tránh làm phiền.
Giọng nói từ bên trong truyền rõ vào tai hai . Một âm th hùng hậu, vô cùng quen thuộc, mang theo vẻ ngạo mạn của bậc đế vương quen ra lệnh cho khác. Chẳng qua giờ phút này, giọng nói phập phồng sự tức giận, hoàn toàn đánh mất sự ềm tĩnh thường ngày, nặng nề chất vấn: “Con đừng cứ u mê kh tỉnh ngộ! Nữ nhân kia ểm nào tốt chứ? Chuyện nàng ta dám kiện cáo sinh phụ, hiện giờ cả văn võ bá quan đều đã rõ, bách tính Đại Cẩm nàng ta bằng con mắt nào? đời sẽ con ra ? Trẫm vốn nghĩ, chỉ cần con yêu thích, chỉ cần nàng ta an phận thủ thường mà sống qua ngày, Trẫm sẽ nhẫn nhịn. Nhưng con xem nàng ta làm gì, khơi lên cơn sóng gió lớn đến nhường này? Đẩy con vào giữa đầu sóng ngọn gió, nữ nhân như thế thì chút dáng vẻ nào xứng làm thê tử của con!”
Vừa đặt chân tới đã nghe những lời tố cáo nhằm vào Tưởng Nguyễn, Lâm quản gia cảm th vô cùng xấu hổ, khó nén nổi bèn quay đầu lén Tưởng Nguyễn một cái. Sắc mặt Tưởng Nguyễn vẫn bình tĩnh như nước, kh hề chút vẻ mất tự nhiên nào khi bị khác sỉ vả. Thậm chí, nàng còn kh hề tỏ ra kinh ngạc khi nghe th giọng nói kia, tựa như nàng đã liệu trước ở bên trong là ai vậy.
Tưởng Nguyễn lặng lẽ lắng nghe. bên trong quả nhiên đúng như nàng dự đoán, là đương kim Thánh thượng. Ngay từ khi chưa thành thân với Tiêu Thiều, nàng đã cảm nhận th thái độ của Hoàng đế và cả Ý Đức Thái hậu đối với phần khác lạ, nhưng một ều chắc c là, cả hai đều cực kỳ bao dung Tiêu Thiều. Điều này cũng lý giải vì vợ chồng lão Cẩm vương mang tội d làm loạn, mà Tiêu Thiều vẫn bình yên vô sự, thậm chí còn được Thánh thượng sủng ái tin dùng. Mặc dù kh rõ nguyên do sâu xa, Tưởng Nguyễn mơ hồ đoán được: Việc này kh vì Hoàng đế là minh quân trọng dụng tài; giữ một kẻ như thế bên , đế vương nào dám yên giấc? Trên thực tế, kh một đế vương nào dám để con của phản thần vào triều làm quan, ắt hẳn uẩn khúc nào đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-th-hoa-quoc-yeu-co/chuong-344.html.]
Nối tiếp giọng nói đầy phẫn nộ của Hoàng đế là th âm lạnh lùng của Tiêu Thiều. “Bệ hạ, đây là chuyện nhà của vi thần.”
“Câm miệng!” Hoàng đế như bị chạm vào nỗi đau thầm kín, lớn tiếng quát. “Đừng quên con họ gì! Con kh mang họ Tiêu, trong con chảy dòng m.á.u Tuyên gia. Chuyện nhà nào? Chuyện nhà con, chính là chuyện nhà của Trẫm!”
Tưởng Nguyễn kinh ngạc trợn to mắt. Dẫu nàng vốn là xưa nay kh để lộ cảm xúc, nghe th lời vẫn khó tránh khỏi thất thần. Ý tứ rõ ràng rành mạch, kh thể nghe nhầm được. Nàng đã nghĩ tới vạn vàn lý do, nhưng chẳng ngờ chân tướng lại là ều này. Tiêu Thiều, chính là Tuyên Thiều?
“Bệ hạ cần gì cố chấp làm theo ý ,” Giọng Tiêu Thiều càng trở nên lạnh lẽo. “Vi thần và hoàng gia kh quan hệ m.á.u mủ, xin Bệ hạ thận trọng lời nói.” Lời thốt ra vô cùng lạnh nhạt, gần như mang ý khiêu khích.
“Còn kh là do con gây ra !” Hoàng đế hừ lạnh một tiếng. “Trẫm đã làm nhiều việc vì con như thế, giấu con ở phủ Cẩm vương nhiều năm, kh khôi phục thân phận, kh phơi bày bí mật, tất cả đều là để dọn đường cho con. Chung quy thì một ngày nào đó, giang sơn Đại Cẩm này sẽ giao cho con! Con là hoàng gia, là trữ quân tương lai của Đại Cẩm! con dám nói kh hề chút quan hệ nào?”
Lâm quản gia vùi đầu, kh dám sắc mặt Tưởng Nguyễn. Tưởng Nguyễn siết chặt nắm đấm, dần bình tĩnh lại. Đúng , kiếp trước cuối cùng Tiêu Thiều g.i.ế.c Tuyên Ly, chẳng cũng ngồi lên ngôi vị chí tôn đó ư? Thì ra là vậy. Thì ra vốn là dòng dõi Hoàng gia, và Hoàng đế cũng đã chuẩn bị truyền ngôi cho .
“Giữa quân và thần sự khác biệt rõ rệt,” Tiêu Thiều vẫn kh hề lay động. “Giang sơn của Bệ hạ, cần được giao cho tài năng và chí lớn hơn. Ta sẽ kh tiếp nhận sự sắp đặt này của Bệ hạ.”
“Con! Hồ đồ ngu xuẩn!” Hoàng đế tức giận giậm chân. Chợt ngẫm ra ều gì, giọng ệu Ngài thay đổi. “ chăng con vì nha đầu kia, nên mới cố chấp kh chịu ngồi lên ngôi vị hoàng đế? Trẫm nghe nói con chỉ chuyên sủng một nàng ta, việc này làm thể chấp nhận? Trẫm vốn cho rằng đó là vì con còn trẻ, chưa hiểu hết sự lợi hại bên trong. Nếu con thật lòng thích nha đầu đó, cưới về thì cũng được thôi. Nhưng con lại chuyên sủng một nàng ta, ngày sau làm thu phục được lòng chúng? Bách tính Đại Cẩm kh cần một Hoàng đế đắm chìm trong tình yêu nam nữ!”
“Ta đã nói ,” Dường như nhắc tới Tưởng Nguyễn khiến Tiêu Thiều vô cùng khó chịu, âm lượng của tăng lên rõ rệt. “Ta kh đồng ý với sự sắp đặt của , Bệ hạ hãy chọn một tài năng khác .”
Kh chỉ Tiêu Thiều kh vui, Lâm quản gia đứng ngoài cũng cảm th bực dọc. Thiếu phu nhân Tưởng Nguyễn hiện tại một vị trí độc tôn ra ở Cẩm vương phủ, là Thiếu phu nhân được tất cả mọi c nhận và bội phục. Hoàng đế cứ muốn dùng một lời phủ định sạch trơn là ý gì? Dù là Hoàng đế cũng kh thể chối bỏ ưu ểm của khác, huống hồ đây là vị Thiếu phu nhân được mọi nhất trí khẳng định là hoàn mỹ.
Ba (hai trong, một ngoài) đều mang tâm tình khó chịu, chỉ duy Tưởng Nguyễn là bình tĩnh nhất. Nàng kh vì thế mà đau lòng, xưa nay nàng chẳng màng đến cái của Hoàng đế, kiếp trước hay kiếp này đều kh hề quan tâm.
“A Thiều,” Giọng Hoàng đế bỗng nhiên dịu xuống, nói với vẻ bất lực như nhận thua. “Chẳng lẽ con đã quên cha ruột của con ? Trẫm đã từng hứa với ...”
“Bệ hạ,” Tiêu Thiều cắt ngang, giọng đột nhiên sắc bén đến đáng sợ. “Ông cũng đã từng đồng ý với mẫu thân của ta.”
Hoàng đế bất ngờ im bặt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.