Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ

Chương 347:

Chương trước Chương sau

Giữa đêm khuya th vắng, tại một góc cung ện đèn đuốc sáng rực, trong tẩm cung hoa lệ, một cô gái ngồi trước gương, bồn chồn tự tay cắt tỉa mái tóc đen nhánh của .

Tưởng Đan vô thức vào gương đồng. Cô gái trong gương đang ở độ tuổi xuân thì rực rỡ, nhưng sau khi tắm gội và cởi bỏ những trang sức lộng lẫy, gương mặt xinh xắn kia lại hiện lên vẻ tiều tụy nhợt nhạt. Nàng ta đưa tay chạm lên khuôn mặt , thầm nghĩ: nhan sắc tươi trẻ này kh biết sẽ duy trì được bao lâu. Nếu kh thừa dịp còn trẻ đẹp mà tr thủ đạt được một ít lợi ích, nàng ta thể cam lòng?

Nghĩ đến tin tức Châu nhi mang về hôm nay, Tưởng Quyền đang bị giam lỏng c giữ nghiêm ngặt, khiến nàng ta phái hoàn toàn kh tìm được cơ hội hạ thủ. Hiển nhiên Tưởng Nguyễn đã sớm sự chuẩn bị. Càng như vậy, Tưởng Đan càng thêm bất an. Tưởng Quyền còn sống một ngày, chính là mối uy h.i.ế.p tiềm tàng lớn nhất đối với nàng ta. Dựa vào sự hiểu biết của nàng ta về Tưởng Nguyễn, chắc c Tưởng Nguyễn sẽ kh bỏ qua cho nàng ta, và việc giữ lại Tưởng Quyền chính là lời giải thích xác đáng nhất cho ý đồ đó. Nhưng nếu kh thể ra tay với Tưởng Quyền, nàng ta nên hành động ra đây?

Tưởng Đan thở dài, ngọn nến đang cháy leo lét. Phong thư vừa đã bị nàng ta thiêu hủy thành một đống tro tàn, nhưng nội dung bức thư vẫn khắc rõ mồn một trong đầu. Nàng ta sai truyền tin cho Tuyên Ly, dò hỏi ý tứ của y về việc trừ khử Cẩm vương Tiêu Thiều và Tưởng Nguyễn. Nàng ta hiểu rõ Tuyên Ly sẽ kh bao giờ coi một nữ nhân như Tưởng Nguyễn là đối thủ ngang hàng, càng kh muốn tốn c phí sức đối phó nàng. Vậy thì, chỉ thể tìm kiếm đột phá khẩu từ Tiêu Thiều mà thôi.

Tưởng Đan ở trong cung cấm, càng rõ thế cục triều chính. Tuyên Ly muốn đăng cơ ngôi vị chí tôn, thì Tiêu Thiều chính là chướng ngại vật lớn nhất. Mặc dù hiện giờ Tiêu Thiều đứng trung lập, kh xung đột trực diện, nhưng xét cho cùng, sớm muộn gì Tuyên Ly cũng nhổ cái nh trong mắt này.

Kh một bậc đế vương nào lại cam tâm một bề thực lực áp đảo . Vốn dĩ Tưởng Đan tin rằng Tuyên Ly sẽ vui vẻ chấp thuận việc đối phó Tiêu Thiều. Chỉ cần đối phó Tiêu Thiều, Tưởng Nguyễn tất nhiên sẽ bị liên lụy. Một khi đã liên quan đến quốc gia đại sự, ngay cả Ý Đức Thái hậu cũng kh thể cứu được. Nhưng Tuyên Ly hồi âm hết sức ngắn gọn và rõ ràng: từ chối đề nghị của Tưởng Đan, sẽ kh ra tay với Tiêu Thiều.

Tưởng Đan vừa tức giận vừa u sầu, nhưng lại bất lực kh thể làm gì. Trong cuộc giao dịch với Tuyên Ly, nàng ta vẫn luôn là bên bị động, bởi lẽ nàng ta kh đủ th thế để đứng ngang hàng với vị Hoàng tử kia. Tuyên Ly làm việc lại cực kỳ cẩn trọng, thư từ lui tới giữa hai đều kh thể ra ểm khác lạ. Kh hề ấn tín, chữ viết hoàn toàn khác biệt, căn bản kh để lại chút nhược ểm nào.

Thời gian kh còn nhiều, trước khi Tưởng Quyền bị tuyên án, Tưởng Nguyễn ắt sẽ động thái nhắm vào nàng ta. Tưởng Đan bóng hình trong gương đồng, mọi thứ nàng ta đang được hôm nay đều là do tự vượt qua muôn vàn trắc trở mới giành l. Ở phủ Thượng thư, nàng ta vốn im hơi lặng tiếng, cúi đầu nhẫn nhịn, chỉ vì chờ đợi một ngày thành c. Đều là thứ nữ, Tưởng Lệ c.h.ế.t yểu, ngay cả đích nữ Tưởng Tố Tố cũng đã tan biến trong khói sương, còn nàng ta, khó khăn lắm mới đứng được ở vị trí cao quý này, thể để mọi c sức tiêu tán?

Nàng ta đưa ngón trỏ, chiếc móng tay son đỏ cào mạnh lên gương đồng, tạo ra âm th bén nhọn chói tai. Trong mắt nàng ta hiện rõ vẻ âm hiểm. Bất kể thế nào, chỉ vĩnh viễn diệt trừ hậu họa mới là phương sách tối ưu nhất.

Sáng sớm hôm sau, tại Ngự hoa viên, Liễu Mẫn và Tuyên Phái vừa vừa trò chuyện, hướng về phía Nam uyển. Vừa , trong thư phòng bệ hạ đã thử tài Tuyên Phái, lẽ tâm trạng của ngài kh được tốt. Dù là sủng phi cũng kh dám chọc giận ngài lúc này.

Liễu Mẫn biết rõ sự việc này hẳn liên quan đến Tưởng Nguyễn. Chuyện Tưởng Nguyễn kiện sinh phụ nay đã lan truyền khắp kinh thành. Kẻ thì nói nàng bất hiếu, kẻ lại cho rằng cách làm của nàng thể th cảm được. Theo cái của Liễu Mẫn, Tưởng Nguyễn ắt nguyên nhân riêng. Huống hồ, chuyện Tưởng Quyền làm ra thật sự thú cầm còn chẳng bằng, một cha như thế chi bằng kh còn hơn.

Tâm trạng bệ hạ kh tốt, chỉ Tuyên Phái mới thể khiến ngài vui lòng. Nghĩ vậy, Liễu Mẫn vô cùng kinh ngạc mà hài tử trước mặt. Tuy còn nhỏ tuổi, nhưng đã tựa như nắm rõ lòng .

Ai cũng bảo thánh tâm khó dò, nhưng trong mắt Liễu Mẫn, Tuyên Phái rõ ràng đã thấu triệt tâm tư Hoàng đế. Chỉ cần ánh mắt bệ hạ khẽ biến, đã biết ngài muốn nói gì. bé vốn th minh, lại biết cách ăn nói khiến khác thoải mái, giờ đây Hoàng đế càng ngày càng kh thể xa rời Tuyên Phái. Vốn dĩ một số lão thần giữ vị trí trung lập, nay cũng bắt đầu suy tính xem nên đứng về phía Tuyên Phái hay kh.

Tuyên Phái nhận ra cái của Liễu Mẫn, ngẩng đầu lại, nở nụ cười ẩn ý cất lời. “Liễu Thái phó đang suy nghĩ ều gì vậy?”

Liễu Mẫn hoàn hồn. Tuy hiện tại vẫn là Thái phó, nhưng đã kh còn dạy Thái tử, chỉ dồn tâm sức dạy dỗ Thập Tam ện hạ. Mặc dù Hoàng hậu nhiều bất mãn, nhưng cũng đành bất đắc dĩ vì Thái tử vốn kh ham học, vả lại, Liễu Mẫn cảm th, dạy Tuyên Phái dễ dàng hơn nhiều. Thậm chí đối với thế cục trong triều, cái của Tuyên Phái còn sáng rõ hơn cả kẻ bề . Các vị Hoàng tử khác thế cục, phần lớn đều đứng từ trên cao xuống, khó mà sâu vào dân gian. Tuyên Phái lại ngược đường, từ dưới lên, thể th rõ nỗi khổ của bách tính trăm họ. nhiều lần bộc lộ tài hoa, thực sự kh giống một đứa bé.

“Vi thần đang suy nghĩ, hôm nay ện hạ đối đáp cực kỳ tinh tế trước mặt bệ hạ, tài học lại tinh tiến thêm một bậc .” Liễu Mẫn cười đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-th-hoa-quoc-yeu-co/chuong-347.html.]

“Liễu Thái phó, biết hậu quả khi dối gạt bổn ện kh?” Tuyên Phái nhướng mày. “Thái phó kh nói thật, thật sự khiến bổn ện chút bất ngờ.”

Liễu Mẫn cả kinh, luôn cảm th Tuyên Phái hiểu rõ lòng , ểm này giống với Tưởng Nguyễn. Đang lúc nói chuyện, chợt th một nữ tử mặc hoa phục từ xa tới, theo sau là m cung nữ. Tuyên Phái nương theo ánh mắt của Liễu Mẫn sang, bất chợt khẽ nhíu mày đầy chán ghét, tuy nhiên chỉ sau một thoáng, đã thay bằng một nụ cười vô hại.

Nữ nhân kia cũng th hai họ, bước chân khẽ dừng lại tiếp tục hướng về phía này, khi đến trước mặt hai thì mỉm cười thi lễ. “Thập Tam ện hạ, Liễu Thái phó.”

“Tưởng Chiêu nghi.” Tuyên Phái cười đáp, chỉ khẽ gật đầu. Thân là Hoàng tử, tất nhiên kh cần hành lễ với Tưởng Đan phẩm cấp thấp hơn. Động tác vốn tự nhiên, nhưng toát ra từ Tuyên Phái lại tựa như mang theo sự khinh miệt, dường như kh hề đặt đối phương vào mắt.

Thần sắc Tưởng Đan kh hề thay đổi, vẫn giữ nụ cười dịu dàng thân thiện, nói: “Chắc hẳn Thập Tam ện hạ vừa ra từ thư phòng của bệ hạ? M ngày nay bệ hạ thường xuyên nhắc đến Thập Tam ện hạ với thần , ện hạ học vấn tốt, lúc bệ hạ nói về ện hạ, thái độ vô cùng hân hoan.”

Vẻ mặt nàng ta chân thành, thường ngày kh hề tỏ ra cao ngạo như Vương Liên Nhi hay Mục Tích Nhu, quả thực thân thiết, giờ đây ăn nói nhỏ nhẹ môi mỉm cười, tựa như thật lòng vui mừng cho Tuyên Phái.

Cố tình xưa nay Tuyên Phái ghét nhất là loại này. nhếch môi lên thành một nụ cười khẩy, hàm răng trắng sáng chỉnh tề, nụ cười đẹp đẽ nhưng ẩn chứa sự sắc bén. “Tưởng Chiêu nghi thấu hiểu tâm tư Phụ hoàng, xem ra cũng biết rõ hành tung của bổn ện.” như kh th sắc mặt Tưởng Đan hơi biến đổi, giả vờ vô tình nói: “Nếu Phụ hoàng biết Tưởng Chiêu nghi quan tâm bổn ện như thế, e rằng ngài cũng sẽ vô cùng cảm động.”

Tưởng Đan gượng cười. “Điện hạ nói lời gì vậy? Thần nào dám...” Nếu lời của Tuyên Phái lọt đến tai Hoàng thượng, e rằng lại khơi lên sóng gió ngập trời. Thế lực trong cung hiện giờ biến ảo khôn lường, các hoàng tử ngấm ngầm tr đấu. Hoàng đế xưa nay vốn kiêng kỵ hậu cung can chính. Nếu biết nàng ta thăm dò hành tung của và các Hoàng tử, thì trong lòng sẽ nghĩ ? Liệu nghi ngờ nàng ta dị tâm hay kh? Tưởng Đan căm hận Tuyên Phái đến nghiến răng nghiến lợi. Vị Thập Tam hoàng tử này căn bản là một con tiếu diện hồ, bề ngoài tr nho nhã vô hại, nhưng tuổi còn nhỏ mà đã quỷ quyệt vô cùng. Từng câu từng chữ y thốt ra đều đủ sức đẩy khác vào tử lộ, quả thực vô cùng cay độc.

Một Hoàng tử như thế, nếu thể tạo được quan hệ tốt, e rằng ngày sau tiền đồ sẽ vô lượng. Đáng tiếc, Tưởng Đan ôm hận: Tuyên Phái lại cố tình thân cận với con tiện nhân Tưởng Nguyễn kia! Dù thoạt hai kh hề qua lại, nhưng khi Tưởng Nguyễn bị đổ oan mưu sát Hòa Di quận chúa, Tuyên Phái đã ngầm giúp đỡ kh ít. Mỗi lần y tới chỗ Ý Đức Thái phi, khi gặp Tưởng Nguyễn cũng đều cất lời hỏi thăm vài câu, thái độ hoàn toàn khác biệt so với khi đối diện với nàng ta. Tưởng Đan xưa nay giỏi quan sát mối quan hệ giữa khác, thật kh hiểu vì Tưởng Nguyễn lại được lòng Tuyên Phái đến vậy. Rõ ràng hai kh hề quan hệ huyết thống, mà tình cảm lại tốt đến thế, làm ta hận đến nghiến răng.

Cứ như hiện tại, Tưởng Đan tin chắc Tuyên Phái cố ý giẫm đạp lên sự l lòng của nàng ta, hẳn là vì Tưởng Nguyễn mà ra. Nàng hít sâu một hơi, cố đè nén sự đố kỵ và phẫn nộ trong lòng, nói: “Hẳn Điện hạ còn c việc khác, thần xin phép kh qu nhiễu thêm nữa.”

“Tưởng Chiêu nghi quả nhiên hiền hòa thân thiện, khó trách được Phụ hoàng yêu thích.” Tuyên Phái liếc mắt nàng ta một cái, giọng ệu ẩn chứa ý vị sâu xa. “Chẳng qua, quá mức thân thiện, lại kh ềm lành gì đâu.”

Bỏ lại một lời cảnh báo như vậy, Tuyên Phái kh thèm liếc Tưởng Đan thêm nữa, lướt qua nàng. Tưởng Đan nào dám nán lại, nàng luôn cảm th ánh mắt của Tuyên Phái vô cùng quen thuộc, y hệt Tưởng Nguyễn. Mỗi khi bị cặp mắt vào, cứ như thể mọi tâm tư giấu kín trong lòng đều bị đối phương thấu. Mà những việc bản thân nàng làm, chẳng qua chỉ là trò hề ên cuồng, ngoài việc mua vui, thì chẳng làm nên trò trống gì.

Nàng ta cúi gằm mặt bước về phía trước, do quá vội vàng, lại vô tình đ.â.m sầm vào khác. Tên thái giám theo hầu kia giận dữ quát to: “Kẻ nào kh mắt? Đụng trúng Ngũ Điện hạ!”

Tưởng Đan sững sờ, ngước đầu lên. Quả nhiên, nam tử trước mặt chính là Tuyên Hoa. Y vẻ cũng nhận ra nàng ta, cười hời hợt nói: “Thì ra là Tưởng Chiêu nghi nương nương.”

Gần đây Tuyên Hoa hành xử chừng mực, đã lâu kh gây ra động tĩnh gì. Chỉ biểu hiện của Tuyên Ly cũng đủ hiểu, chắc hẳn Tuyên Hoa đã uất nghẹn đến phát ên . Tưởng Đan tâm niệm xoay chuyển kh ngừng. Nghĩ đến Tuyên Phái vừa khiến nàng sợ hãi, lại nghĩ đến Tưởng Nguyễn vẫn chậm chạp chưa hành động, tim nàng đập nh hơn, bỗng nhiên nảy ra một ý niệm. Kh đợi Tuyên Hoa mở miệng, nàng ta đã mỉm cười, tỏ vẻ nhu hòa trước mặt Tuyên Hoa: “Ngũ Điện hạ.”

Tuyên Hoa biết hiện giờ Tưởng Đan đang được sủng ái, nên kh làm khó nàng ta, đáp lại: “Tưởng Chiêu nghi.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...