Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ

Chương 356:

Chương trước Chương sau

Thế nhưng, cho dù nàng ta mỹ lệ đến mức khiến ta động lòng, thì vẫn là nữ nhân của Phụ hoàng y. Dù Tuyên Hoa nổi tiếng hoang đường vô độ, song lời dạy của Đức phi vẫn thấm nhuần, y biết rõ nữ nhân nào thể trêu chọc, nữ nhân nào chỉ cần lỡ lầm một bước sẽ trở thành tai họa trí mạng. Y thu lại sự rạo rực trong lòng, chỉ cất lời: “Tưởng Chiêu nghi đa nghi . Hiện nay, Phụ hoàng vẫn hết mực sủng ái nàng đ thôi.”

Tưởng Đan bắt l vẻ say mê vừa chợt lóe lên trong mắt Tuyên Hoa. Nàng ta đắc ý, lại chút vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ. Lòng vốn tham lam, Tưởng Đan thuở ban đầu nhập cung, chỉ muốn mưu cầu giàu sang phú quý cùng địa vị cao sang, muốn làm kẻ đứng trên vạn , vì thế mà nàng ta cam tâm hy sinh sự tự do. Nhưng khi đã từng bước bò tới vị trí mong muốn, nàng ta lại kh còn thỏa mãn, khao khát càng lúc càng nhiều hơn.

Chẳng hạn như sự bất mãn chất chứa đối với Hoàng đế, ngày càng chồng chất hơn. Tưởng Nguyễn thể tìm được một nam nhân tuấn tú, trẻ tuổi như Tiêu Thiều, còn nàng ta lại ngày đêm triền miên cùng một lão nam nhân tuổi tác xấp xỉ phụ thân . Nàng đang ở độ tuổi xuân sắc phơi phới, thiếu nữ nào mà chẳng hoài niệm ái tình? Chẳng lẽ cứ vĩnh viễn ở lỳ trong cung cấm này, cam chịu tr giành một lão già, trơ mắt b hoa kiều diễm như bản thân héo tàn theo tháng năm? Nàng ta tuyệt đối kh cam lòng.

Tuyên Ly tâm cơ quá sâu, đến tận bây giờ Tưởng Đan cũng kh cách nào thấu. Tuyên Hoa lại đơn giản hơn nhiều. Giờ phút này y, dung mạo cũng được coi là tuấn mỹ, quan trọng hơn là y trẻ tuổi, đứng cạnh nàng ta thì vô cùng xứng đôi. Tưởng Đan chợt nảy ra ý niệm đó, đột nhiên nhếch môi cười, cất lời: “Dù sủng ái nhiều hơn nữa, cũng san sẻ cho nhiều nữ nhân, khi chia phần đến chỗ thần , cũng chỉ là một giọt sương mai thôi.” Nàng ta vuốt tay áo rộng thùng thình, cố ý để lộ đoạn cánh tay trắng nõn như bạch ngọc. Móng tay sơn đỏ rực rỡ tựa đóa hoa đang nở rộ, nàng ta dịu dàng thủ thỉ: “ nhiều khi, tẩm cung này trống trải vô cùng, chẳng một bóng . Thần cũng là nữ tử, cũng sẽ cảm th cô đơn, sẽ sợ hãi.”

Tuyên Hoa khẽ chấn động, y dường như đã lĩnh hội được hàm ý sâu xa trong lời nói của Tưởng Đan. Y cô gái đang ngồi giữa tẩm cung rộng lớn, xinh đẹp như hoa đào, mang vẻ u oán sâu thẳm. Đôi mắt yêu kiều bình tĩnh thẳng vào y, tựa hồ chất chứa vô hạn khát khao và tình ý cuồng nhiệt. Tuyên Hoa rốt cuộc kh còn giữ được sự ềm tĩnh. Tưởng Đan như vô tình đốt một nén trầm hương quý hiếm từ Tây Vực tiến cống. Mùi thơm cực kỳ nhạt, hết sức nhẹ nhàng khoan khoái, nhưng lại c hiệu khiến ta bất tri bất giác trở nên ên cuồng. Mỗi lần Hoàng đế lâm hạnh, nàng ta đều đốt loại hương này. Hôm nay, đây là lần đầu tiên nàng dùng cho một nam nhân khác.

Sự kích thích trỗi dậy, một khoái cảm dâng trào, tựa như khao khát ên cuồng b lâu nay đã được khai th. Ánh đèn dầu trong tẩm cung mờ ảo chiếu lên thân ảnh đôi nhân tình. Giữa đêm khuya, những tiếng thở dốc nặng nề truyền ra, từ từ tan biến trong gió lạnh.

Tưởng Nguyễn khép quyển sách trong tay lại. Thám tử đã bẩm báo hồi lâu , Tiêu Thiều tắm rửa xong ra, th nàng vẫn ngồi trên giường trầm tư. Nàng thất thần đến nỗi cầm ngược cả sách, chẳng biết tâm tư đang đặt nơi nào.

bước qua, rút sách khỏi tay nàng. Tưởng Nguyễn quay đầu lại. Tiêu Thiều kéo chăn đắp kín kẽ giúp nàng, giọng nói trầm ấm: “Nàng đang suy tư ều gì?”

“Ta đang suy tính. E rằng ngày mai bọn chúng sẽ sắp xếp để ta lục soát ra mũi tên ám sát Thái tử nằm ngay trong vương phủ của chúng ta.” Tưởng Nguyễn đáp.

Chỉ một câu "vương phủ của chúng ta" vô tình thốt ra từ miệng nàng, hiển nhiên đã khiến Tiêu Thiều mỉm cười hài lòng. Y đáp: "Chẳng gì đáng bận tâm." Y ở đây, hà cớ gì để cho bất cứ chuyện bất lợi nào xảy ra với vương phủ? Tưởng Đan và Tuyên Hoa tuy tính toán tinh vi, nhưng lại đánh giá đối thủ quá thấp, cứ nghĩ đời đều ngu như bọn chúng.

Tưởng Nguyễn y, Tiêu Thiều bên cạnh luôn giúp nàng bớt được nhiều việc, chuyện gì y cũng xử lý thỏa đáng. Nàng nói: "Thật ra nếu kh làm gì cả, cứ theo như kế hoạch của bọn họ, Hoàng đế cũng sẽ kh trách tội ." Hoàng đế kh quả quyết, tầm thiển cận, nhưng một ểm tốt kh hề thay đổi từ trước đến nay: chính là sự tin tưởng tuyệt đối dành cho Tiêu Thiều.

Tưởng Đan kh hề biết rõ thân thế của Tiêu Thiều, nàng ta và Tuyên Hoa cho rằng chỉ cần đổ tội cho y là xong. Vạn lần kh ngờ chuyện này ngay từ lúc bắt đầu đã sai lầm. Một khi thật sự tra ra vụ án liên quan đến Cẩm Vương phủ, ý nghĩ đầu tiên của Hoàng đế chính là đang vu khống Tiêu Thiều, thay vào đó sẽ ều tra từ những kẻ đối nghịch với y.

Nếu thuận lợi, hẳn sẽ tra ra được Tưởng Đan và Tuyên Hoa, chẳng qua vậy thì cần thêm một khoảng thời gian.

Tiêu Thiều nói: "Nếu làm vậy, nàng lại gặp phiền phức." Tưởng Nguyễn vốn kh được Hoàng đế yêu thích, nhiều năm qua Tuyên Hoa chưa từng hành động thiếu suy nghĩ với Cẩm Vương phủ, tại đột nhiên lại ra tay? Chủ mưu tất nhiên là Tưởng Đan, nhưng đang yên đang lành tại Tưởng Đan xúi giục Tuyên Hoa? Dĩ nhiên là vì Tưởng Nguyễn. Nếu cứ để yên, Hoàng đế sẽ lại cho rằng Tưởng Nguyễn là một họa thủy (kẻ gây tai họa), định kiến đã ăn sâu khó lòng thay đổi. Vì muốn tránh cho nàng khỏi những rắc rối kh đáng, Tiêu Thiều quyết định ra tay giải quyết mọi chuyện trước.

Tưởng Nguyễn kh ngờ Tiêu Thiều còn nghĩ tới ểm này, thoáng sửng sốt, tiếp đó bật cười: " cũng biết chuyện giữa Tuyên Hoa và Tưởng Đan?"

Tiêu Thiều im lặng gật đầu, coi như ngầm thừa nhận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-th-hoa-quoc-yeu-co/chuong-356.html.]

Tưởng Nguyễn lắc đầu: "Lá gan của nàng ta quả nhiên kh nhỏ." Tưởng Đan dám tư th với Tuyên Hoa, đây là ều mà Tưởng Nguyễn kh thể nào lường trước. Thật ra Tưởng Đan kh quá th minh, hay thủ đoạn cao siêu gì. Sở dĩ nàng ta thể leo lên đến vị trí hiện tại, hoàn toàn nhờ vào một chữ Nhẫn. Giống hệt như Tuyên Ly và Tuyên Lãng ngày trước. Ngày xưa ở phủ Thượng thư luôn tỏ vẻ vô hại hèn nhát, mà khi đó nàng ta vẫn chỉ là một đứa trẻ.

Tưởng Đan giỏi ẩn nhẫn, làm việc càng tỉ mỉ, kh để lại nhược ểm. như thế thể tằng tịu với Tuyên Hoa? Một khi chuyện bại lộ, ngày sau tất sẽ trở thành mối họa lớn. Tưởng Đan thà mạo hiểm cũng dính dáng đến Tuyên Hoa, thật sự kh phù hợp với bản tính cẩn thận của nàng ta. Hay nàng ta muốn dùng chuyện này để đổi chác thứ gì đó từ Tuyên Hoa? Sắc mặt Tưởng Nguyễn trở nên kỳ quái. Chẳng lẽ, Tuyên Hoa này...

Hẳn Tưởng Đan kh thích Tuyên Hoa, tuy nhiên Tưởng Nguyễn đã từng nghe qua chuyện phi tử kh chịu nổi cảnh cô đơn mà tư th với khác. lẽ Tưởng Đan cũng chẳng khác gì những nữ nhân cô phòng khác, khát khao nhục dục. Hoàng đế đã tuổi cao sức yếu, làm thể thỏa mãn nàng ta đây?

Tưởng Nguyễn hỏi Tiêu Thiều: "Chuyện này muốn nhúng tay vào ?"

“Tùy nàng,” Tiêu Thiều nói. “Ta luôn đứng phía sau ủng hộ nàng.”

Tưởng Nguyễn kh nén được nụ cười, nàng quan sát Tiêu Thiều từ đầu đến chân, trầm ngâm cất lời: "Bây giờ lại, vận may của ta cũng kh hề tồi. Tưởng Đan chịu đựng Hoàng đế già nua, khó trách nàng ta muốn tằng tịu với trẻ tuổi như Tuyên Hoa. Còn ta, sống qua hai kiếp, cộng dồn tuổi tác lại, e rằng đủ sức làm trưởng bối của . Xem ra, ta là được lợi lớn. Chẳng cần hồng hạnh xuất tường (ngoại tình)."

"Hồng hạnh xuất tường?" Tiêu Thiều khẽ nheo mắt lại, th âm chợt trở nên nguy hiểm khó lường. Tưởng Nguyễn vốn là thấu hiểu cảm xúc nhân thế hơn ai hết, vậy mà lại cố tình làm ngơ trước sự khác biệt trong giọng ệu của y, vẫn giữ nguyên vẻ mặt mà đáp: " tuấn mỹ nhường này, ta dĩ nhiên sẽ kh đời nào từ bỏ."

Chỉ một thoáng sau, nàng đã bị Tiêu Thiều đè chặt xuống giường. Ánh mắt y thâm thúy khó dò, giọng nói trầm thấp, đầy ám chỉ: ", ta sẽ cố gắng nhiều hơn một chút, để nàng kh còn tinh lực mà nghĩ đến việc 'xuất tường'."

Tưởng Nguyễn: ". . ."

Một đêm lặng lẽ trôi qua, Tưởng Đan chỉnh trang y phục, bên cạnh đã rời tự lúc nào chẳng hay. Nàng ta cảm th toàn thân ê ẩm đau nhức, dư âm của cuộc mây mưa cuồng nhiệt đêm qua dường như vẫn còn vương vấn khắp căn phòng. Từ trên thân thể tráng kiện của Tuyên Hoa, nàng ta tìm th sự tươi trẻ và th xuân, cảm th khác biệt hoàn toàn với những phi tần già nua, tàn tạ nơi thâm cung.

Tuyên Hoa hoàn toàn khác biệt với Hoàng đế, y trẻ tuổi, tinh lực dồi dào khó lường. Trong chuyện ái ân, đúng là thực tủy tri vị (nếm đến tận tủy mới biết mùi vị), Tưởng Đan cảm th, nếu cứ kéo dài như thế này cũng kh là chuyện tồi.

Đêm qua lúc tình nồng, Tuyên Hoa nói: "Nữ nhân th minh lại xinh đẹp như nàng, làm ta hơi kh nỡ bỏ. Ngày sau đợi đại nghiệp của bổn ện thành c, nàng hãy đổi tên ở bên cạnh bổn ện."

Lúc Tưởng Đan chỉ cho đó là lời trêu chọc bâng quơ, nhưng giờ phút này nàng ta lại bắt đầu nghiêm túc cân nhắc lời Tuyên Hoa. Đúng vậy, nàng ta kh muốn phí hoài cả đời bên cạnh Hoàng đế. Sau khi Thánh thượng băng hà, những phi tần như nàng ta hoặc tuẫn táng, hoặc quy y nơi am ni cô. Cớ gì nàng ta kh tự tính toán cho nửa đời sau của ? Thiên hạ này cuối cùng nếu kh rơi vào tay Tuyên Ly thì chính là Tuyên Hoa. Giờ Tuyên Ly đã vứt bỏ nàng ta, Tuyên Hoa là lựa chọn tốt nhất.

Tưởng Đan kêu nha hoàn tới: "Thái tử thế nào ?"

“Hình như đã tìm được thủ phạm ạ,” Châu nhi đáp. "Nhưng nghe nói Bệ hạ đang vô cùng phẫn nộ, chưa nghe tin tức xác thực nào được truyền ra."

Tưởng Đan khẽ nhíu đôi mày liễu, chợt nghĩ th ều gì đó, lại dần giãn ra. Quả thực, kh tin tức gì lúc này lại chính là tin tốt. Nếu muốn tìm ra loại mũi tên giống hệt vật phẩm của Cẩm Vương phủ, chúng ắt hẳn đã tốn kh ít thời gian. Mũi tên Tiêu Thiều dùng để săn hổ trắng ngày hôm , tất cả mọi đều tận mắt chứng kiến. Huống hồ, mũi tên lại được tìm th ngay cạnh Tuyên Phái, khiến mọi sự chú ý càng thêm tập trung vào Thập Tam hoàng tử. Cẩm Vương phủ cùng Thập Tam hoàng tử đồng mưu sát hại Thái tử, mưu đồ soán vị, cái d mưu nghịch lớn lao này một khi đã bị giáng xuống, lại thêm vết xe đổ từng của phủ Cẩm Vương, dù Tiêu Thiều trăm miệng cũng khó lòng chối tội.

Hiện giờ, Bệ hạ tất nhiên đang vô cùng phẫn nộ, nhưng vì vụ án này dính líu đến hoàng tử, việc Ngài kh muốn chuyện bị truyền ra ngoài cũng là ều dễ hiểu. Tên dã loại Tuyên Phái kia luôn cậy vào thân phận hoàng tử mà khinh thị ta, lần này, ta nhất định khiến nó trả cái giá thật đắt. Tưởng Đan khẽ cười, trong gương, rút cây trâm hoa lệ, thay bằng một chiếc trâm bạc mộc mạc, nhẹ giọng phân phó: “Đi thôi. Thái tử ện hạ gặp chuyện chẳng lành, Bổn cung vô cùng lo lắng, nên tới thăm nom, thể hiện chút tâm ý nhỏ nhoi.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...