Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ
Chương 364:
Đến lúc này, Tưởng Nguyễn ngược lại cảm th Tuyên Hoa cũng đáng khiến ta bội phục. Mặc dù đầu óc ngu , nhưng lại là biết chịu thua. Ít nhất, mỗi một lời nói cũng đã giúp nàng kh ít. Tuyên Hoa tiếp tục nói: "Tâm tư của Phụ hoàng, nhi thần chưa từng thấu hiểu. lúc thậm chí cảm th, ngài đối với kẻ nghịch tặc kia còn tốt hơn với nhi thần nhiều." Tiêu Thiều vẻ mặt hờ hững, cười khổ nói: " lẽ nhi thần trong lòng ngài, thật sự là nhỏ nhặt kh đáng kể. Đến lúc cần hy sinh, thì thể kh chút do dự hy sinh."
Hoàng đế yên lặng . Sau khi nghe Tuyên Hoa nói, trên nét mặt ngài thoáng hiện một tia chấn động. Tuyên Hoa cười nói: " sắp chết, sợ gì kh nói hết? Hôm nay nhi thần kh ngại làm thêm một việc tốt. Lúc đầu mưu đoạt ngôi vị, nhi thần cũng biết khả năng sẽ thua. Chẳng qua kh nghĩ ngày này tới nh đến vậy. Phụ hoàng, dẫu cũng là cha con, nhi thần nhắc nhở ngài một câu: bên gối ngài cũng chẳng loại lương thiện gì đâu. Cái gọi là mỹ nhân bò cạp, những kẻ k quốc k thành kia, càng xinh đẹp thì tâm tư càng ác độc. lúc, kẻ toan tính giang sơn của ngài, muốn ngài chết, kh chỉ một nhi thần." Tưởng Đan đang tê liệt ngã dưới đất, trong mắt nh chóng lướt qua một nụ cười tàn khốc, đoạn nói: "Tuy nhiên, nhi thần thể bảo đảm, hài tử trong bụng nàng ta đích xác là cốt nhục hoàng gia," Tuyên Hoa chậm rãi nói. "Là cháu đích tôn chân chính."
“Kh ” Tưởng Đan kêu thảm, mặt lộ vẻ tuyệt vọng. Lời thừa nhận này của Tuyên Hoa, rõ ràng xác định sự thật nàng thất tiết, làm trái phụ đạo. Mang thai dã loại loạn luân, là tội lớn, dù c.h.ế.t cũng khó mà toàn thây. Nàng ta muốn c.h.ế.t một cách thoải mái e rằng cũng là ều khó cầu. Nàng khó thể tin nổi mà Tuyên Hoa, chợt ngã vật xuống đất, giơ tay cào cấu về phía y: “Ta kh , ngươi biết rõ ều đó căn bản kh thể, tại ngươi hãm hại ta, rõ ràng trước đây kh lâu chúng ta mới...” Trong lúc cào cấu, nàng ta kh ý thức được lời nói của sai ở đâu, Hoàng đế lúc này đã kh thể dùng phẫn nộ để hình dung sắc mặt, tr tựa như đang chứng kiến hai tên hề. Rốt cuộc, âm trầm ra lệnh: “Lão Bát, nơi đây giao cho ngươi xử lý. Trước hết, giam giữ hai kẻ này lại.” Dừng một chút, lại nói: “Nhớ kỹ, quản tốt cái miệng của ngươi.”
Đây là ý che đậy chuyện này, mặt tại đây chung quy đều là thân tín của trong nhà, kh cần lo lắng sẽ tiết lộ ra ngoài. Nghe lệnh , Tuyên Hoa chợt bật cười đầy vẻ giải thoát. Tưởng Đan thì kh ngừng liều mạng lắc đầu, gương mặt vẫn vương vẻ khó tin, tận đến lúc bị thị vệ lôi kéo ra ngoài vẫn còn ên cuồng giãy giụa, kêu gào thảm thiết: “Kh kh kh, kh ta, Bệ hạ, xin tin thần ! Thần tuyệt đối kh phản bội , thần kh muốn chết, kh, Bệ hạ ” Chỉ đến khi sinh mệnh bị đe dọa, Tưởng Đan mới kinh hoàng nhận ra chưa bao giờ thản nhiên như vẫn tưởng. Xưa nay tg làm vua thua làm giặc, nhưng ván thua này thật sự quá đau đớn. Nàng ta là sủng phi của Hoàng đế, thậm chí còn mang thai long chủng, mẫu bằng tử quý. Nàng ta vốn thể càng thêm vinh hoa phú quý, nếu thật sự sinh ra được một hoàng tử, ngày sau thân phận càng thêm cao quý, ngay cả Tưởng Nguyễn gặp nàng ta cũng hành lễ. Nhưng mọi thứ tốt đẹp đều tan biến ngay trước mắt, tất cả đều hóa thành bọt biển. Đứa bé trong bụng chẳng còn là long chủng cao quý gì nữa, mà đã biến thành dã loại, trở thành tấm bùa đòi mạng nàng trên đường Hoàng Tuyền.
Tiếng gào thảm thiết của Tưởng Đan vọng lên vô cùng bi thảm. Hoàng đế xoay bước ra ngoài, nỗi đả kích và khiếp sợ hôm nay đối với còn sâu sắc hơn bất cứ ai khác. Đế vương luôn tâm cao khí ngạo, phát hiện ruột thịt và gối ấp tay kề cùng nhau phản bội , thậm chí còn tàn hại đệ, lại còn mang tội l.o.ạ.n l.u.â.n trong hoàng thất, bất luận chuyện nào truyền ra ngoài cũng đều là đả kích chí mạng. Tưởng Đan vẫn còn kêu la thảm thiết, đột nhiên đang kéo nàng ta dừng lại, một vạt váy màu đỏ thắm bỗng xuất hiện trước mắt nàng.
Tưởng Đan từ từ ngẩng đầu lên, Tưởng Nguyễn nàng ta, nở một nụ cười rạng rỡ, minh diễm động lòng . Nàng đứng yên, vạt váy kh xao động, hai tay đặt trước ngực, tạo thành tư thế tôn quý, đoan trang vô cùng. Sự cao quý xuất trần của nàng càng tôn lên vẻ thấp hèn, thảm hại của Tưởng Đan lúc này. Tưởng Đan cắn răng nàng, gằn lên: “Tưởng Nguyễn!”
“Suỵt,” Tưởng Nguyễn đặt một ngón tay lên môi, cười nói. “Tứ hãy nhỏ tiếng lại chút . Nếu để tin tức hôm nay lọt ra ngoài, bị đời vặn hỏi tường tận, thì dù chết, cũng sẽ thành trò cười cho kinh thành, lưu lại tiếng xấu muôn đời ở Đại Cẩm này. Ta xưa nay khoan hậu, nể tình chúng ta từng cùng được mẫu thân nuôi dưỡng, nên kh đành lòng để chịu cảnh .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-th-hoa-quoc-yeu-co/chuong-364.html.]
Nghe th chữ ‘chết’, Tưởng Đan run rẩy bần bật, toàn thân lạnh toát. Nàng ta kh muốn chết, nàng ta trẻ tuổi như vậy, khó khăn lắm mới vào cung đứng ở vị trí hơn , chỉ vì phạm một sơ suất nhỏ, đã trả cái giá là sinh mệnh, sự độc ác này quá tàn nhẫn. Tưởng Đan Tưởng Nguyễn, đột nhiên níu chặt góc váy nàng, nước mắt lưng tròng khẩn cầu: “Đại tỷ tỷ, xin tỷ hãy cứu ta! Ngày xưa đều là kh đúng, đều là sai. Nể tình tỷ , tỷ tỷ mau cứu ta, ta kh muốn chết. Tỷ phu được Bệ hạ tin tưởng như vậy, tỷ hãy nhờ tỷ phu cầu xin Bệ hạ. Đại tỷ tỷ, ta thật sự kh tư tình với Ngũ ện hạ, đứa bé trong bụng ta là con của Bệ hạ. Đại tỷ tỷ, cầu xin tỷ mau cứu ta, tỷ còn nhớ cuộc sống của chúng ta lúc ở bên mẫu thân kh, Đại tỷ tỷ, thân duy nhất trên cõi đời này của ta chỉ còn lại tỷ thôi...” Nàng ta vừa nói vừa dập đầu với Tưởng Nguyễn. Thị vệ áp tải Tưởng Đan kh dám làm gì trước mặt Tưởng Nguyễn, chỉ im lặng đứng nghiêm một bên. Tưởng Nguyễn chỉ nhàn nhạt nàng. Tưởng Đan tr vô cùng thê thảm, kh còn là Tưởng Chiêu nghi đắc chí ngày nào, giờ chỉ còn là một thứ nữ phủ Thượng thư mẹ mất sớm, bơ vơ kh nơi nương tựa.
Nàng lạnh lùng quan sát, bỗng nhiên đưa tay lau những giọt nước mắt nhơ nhuốc trên mặt Tưởng Đan. Động tác dịu dàng khiến Tưởng Đan sững sờ nàng, trong mắt kh kìm được lóe lên một tia vui sướng. Nàng ta nghĩ rằng Tưởng Nguyễn rốt cuộc vẫn còn nhớ tình xưa nghĩa cũ, hăng say nói: “Năm xưa ở phủ Thượng thư, chỉ Đại tỷ tỷ và mẫu thân đối xử tốt với Đan nương...”
“Đúng vậy, chỉ ta và mẫu thân đối xử tốt với Tứ ,” Tưởng Nguyễn khẽ thở dài, dứt khoát cắt ngang lời Tưởng Đan. “Nhưng Tứ lại nhẫn tâm hạ độc hại c.h.ế.t cả ta và mẫu thân. Thật khiến lòng nguội lạnh biết bao.”
Tưởng Đan toàn thân run rẩy, ngẩng đầu Tưởng Nguyễn. Tưởng Nguyễn mỉm cười nàng ta, động tác vẫn ôn nhu, tựa như một trưởng tỷ đang thương xót của . Thế nhưng Tưởng Đan rõ ràng cảm giác được ngón tay Tưởng Nguyễn lướt qua mặt lại lạnh lẽo đến tận xương. Nhưng lời nói của nàng còn lạnh lẽo hơn gấp vạn lần. Tưởng Nguyễn nói: “Tứ , ngươi đã nợ mẫu thân ta một mạng, ta làm thể cứu ngươi? Ngươi cứ thẳng tiến đến trước mặt Diêm Vương gia, thành tâm sám hối với mẫu thân của ta . thử xem địa ngục đủ mười tám tầng như tr vẽ hay kh. Hãy thử nếm trải hết thảy những cực hình mà đời thường nói. Nghĩ đến thôi, ta đã th sung sướng vô cùng .”
Giọng Tưởng Nguyễn dịu dàng, trên mặt nở nụ cười rực rỡ, nhưng lại mang theo một vẻ âm u lạnh lẽo tựa như ma quỷ bước ra từ địa ngục để đòi mạng .
Tưởng Đan thu lại nước mắt, nói. “Ngươi đã sớm biết tất cả, mọi chuyện đều do ngươi bày ra, ngươi muốn ta c.h.ế.t ?”
“Kh,” Tưởng Nguyễn thu tay về, nghịch lọn tóc mai. “Mạng ngươi từ lâu đã nằm trong tay ta. Ta tốn nhiều c sức như thế, tất nhiên kh chỉ để ngươi c.h.ế.t một cách dễ dàng như vậy.” Nàng cười nhạt. “Ngay cả khi ngươi cầu xin một cái c.h.ế.t th thản, ều đó đối với ngươi cũng là chuyện khó.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.